Lục Tuyết Dao thông minh , phần thống khổ đè nén của Lục Chiêu Ninh, cùng với sự giằng xé thôi đó.
Nàng như nhận mệnh, ngả tựa vách xe.
“Phụ vẫn còn sống, là rõ ràng. Vậy đại ca… c.h.ế.t ?”
Lục Chiêu Ninh gì.
Lục Tuyết Dao bỗng nhiên .
Tiếng tẫn hiển sự thê lương, bi ai.
“Vậy . Quả nhiên là như đoán.
“Bất quá, c.h.ế.t cũng .
“Giải thoát .
“Đều giải thoát , đại ca, còn cô mẫu, bọn họ sống đều quá thống khổ, quả thực là sống bằng c.h.ế.t, t.ử vong, ngược là một loại giải thoát. Chúng nên vì bọn họ mà vui mừng.”
Bên trong thùng xe, bao trùm sự tĩnh mịch, cùng với nỗi bi thương cuộn trào như nước biển.
Xe ngựa phi nước đại, đuổi theo ánh tà dương.
Qua Lương Châu, vài ngày , đoàn đến Tĩnh Châu.
Tĩnh Châu thành Liên Giang chảy qua, thể chuyển sang đường thủy, thuyền một mạch là thể đến hoàng thành.
Bến tàu Tĩnh Châu.
Lục Chiêu Ninh kinh ngạc phát hiện, Thạch Tầm và A Man bọn họ đang đợi ở đó.
A Man thấy tiểu thư, vui mừng đến phát .
“Tiểu thư!”
Chuyển hướng thấy Lục Tuyết Dao, A Man vô cùng kinh hỉ.
“Đại tiểu thư? Thật sự là ? Người vẫn còn sống!!”
Lục Tuyết Dao để ý tới A Man, về phía đám Thạch Tầm phía nàng.
“Nhiều như , là sợ Thần Vương nhắm tới .”
A Man đáp: “Thạch Tầm bọn họ dò xét qua, vấn đề gì. Hơn nữa đó chúng vẫn luôn trốn tránh, cho đến khi các sắp đến, mới sắp xếp thuyền bè ở bến tàu. Hai vị tiểu thư, lên thuyền !”
A Man hỏi nhiều——Phu nhân ? Không cứu phu nhân ?
Lục Chiêu Ninh tâm tư đặt ở đây, cũng hỏi, vì Thạch Tầm và A Man đến, là sự an bài của Thế t.ử ?
Trước khi lên thuyền.
Lục Tuyết Dao bình tĩnh đề nghị: “Cho mượn một ít nhân thủ, về hướng Tuyên Quốc.”
Lục Chiêu Ninh khó hiểu đầu .
Ánh mắt Lục Tuyết Dao lạnh lẽo.
“Muội cảm thấy, cứu , còn thể trở lui ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-753-chet-chinh-la-giai-thoat.html.]
“Cô mẫu mất , Thần Vương cơn thịnh nộ, tất nhiên sẽ điều tra chuyện , theo cùng về hoàng thành, ngu xuẩn.”
Trong lúc chuyện, nàng từ lấy một chiếc duy mạo, đội lên cho Lục Chiêu Ninh.
“Nghe Huyền Thanh , khi đến Lương Châu, vẫn luôn dịch dung, như , Thần Vương vẫn phát hiện . Muội cứ việc như chuyện gì xảy mà trở về hoàng thành, còn , sẽ giả vờ là của Tuyên Quốc cứu , đó liền về hướng Tuyên Quốc, kiềm chế sự chú ý của Thần Vương. Như phụ và Lục gia mới thể bình an.”
“Tỷ sẽ gặp nguy hiểm…”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Ta ngốc như . Lại , còn nhân thủ mượn của , bọn họ sẽ bảo vệ . Đợi qua đợt sóng gió , sẽ tìm các .” Lục Tuyết Dao đầu, về phía Huyền Thanh, “Ngươi theo , là về Lương Châu.”
Huyền Thanh lập tức chắp tay hành lễ: “Ta là của Đại tiểu thư, thề c.h.ế.t theo!”
Lục Tuyết Dao cứ như quyết định, cho Lục Chiêu Ninh cơ hội phản đối.
Lục Chiêu Ninh điều động một bộ phận tinh nhuệ, giao cho trưởng tỷ.
Lúc hai tỷ chia tay, Lục Tuyết Dao bỗng nhiên mở miệng.
“Kỳ thực, từ nhỏ thích , thậm chí chán ghét .
“Năm đó vì chuyện của , phụ bỏ việc ăn ở phía nam, nghèo túng đến Giang Châu, vội vã ném ruột thịt cùng sinh của ở quê nhà, nhờ chăm sóc, kết quả nọ chăm sóc chu đáo, bệnh c.h.ế.t .
“Muội bởi vì quên tất cả, liền tâm an lý đắc hưởng thụ sự sủng ái của tất cả , nụ ngây thơ của , gọi phụ là ‘Phụ ’, cướp sự yêu thương của ông , thật sự thích.”
Lục Chiêu Ninh cũng , Lục gia còn quá khứ như .
Càng , đứa trẻ vì tai họa của Tống gia mà gián tiếp hại c.h.ế.t .
Thảo nào trưởng tỷ trong ký ức, luôn lạnh như băng với nàng.
Cho dù quan tâm nàng, cũng đều là lén lút, âm thầm.
Nay nàng rốt cuộc cũng hiểu , sự mâu thuẫn trưởng tỷ.
“Nhất định dày vò . Tỷ hận , cũng là lẽ đương nhiên.”
“Muội vẫn hiểu.” Lục Tuyết Dao cách lớp duy mạo, Lục Chiêu Ninh, “Cho dù chán ghét , nhưng vẫn thừa nhận, là của . Cho dù đồng tình với cách năm xưa của phụ , nhưng nếu thật sự đổi là , cũng sẽ bất chấp tất cả cứu . Ta vì sự hẹp hòi ích kỷ năm xưa của , bồi tội với . Tha thứ cho , đồng thời, mang theo lời chúc nguyện của , quên bóng ma quá khứ, sống cho thật .”
Nước mắt Lục Chiêu Ninh tựa như trân châu, từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Vâng.”
Lục Tuyết Dao .
Lục Chiêu Ninh cũng lên thuyền.
Thạch Tầm theo nàng, vài thôi.
Sau khi thuyền khởi động, Thạch Tầm như nghẹn ở cổ họng.
“Phu nhân, Thế t.ử ngài …”
Hắn mới mở miệng, chỉ thấy phía thể nghiêng ngả, ngất xỉu .
“Phu nhân!”
“Tiểu thư!”