Ta và phu quân chỉ một nhi t.ử, yêu thương nó nhất, khi phụ nó qua đời, nó mới mười hai tuổi, là một tay vất vả nuôi nấng nó trưởng thành.
Thê t.ử của nó, Vương thị, là nữ nhi của biểu bên ngoại , tuy xuất thương hộ, nhưng gia sản phong phú, tính tình dịu dàng hòa thuận.
Rất xứng đôi với đứa con trai thật thà, bổn phận của .
Kiếp , và Vương thị sợ Yên nhi gả qua đó chịu khổ, gần như đem bộ của hồi môn của hai chúng đều đưa cho nó.
Nếu , phủ Vĩnh An Hầu cũng sẽ đến nỗi suy bại.
Lần , chúng tuyệt đối sẽ để lũ mọt gạo trong phủ tướng quân , tiêu xài mồ hôi nước mắt của nhà chúng nữa.
5
Ta cho Yên nhi mỗi ngày đều tới tiểu Phật đường, ở bên chép kinh lễ Phật.
Còn dặn hạ nhân cắt đứt bộ thư từ qua giữa Yên nhi và Khương Ngọc Hành.
Yên nhi của là khuê nữ danh môn, hiểu lễ nghi quy củ nhất, tuyệt đối chuyện tư thông với ngoại nam.
Không ai giúp chuyển thư, xem còn dùng lời ngon tiếng ngọt thế nào để lừa gạt Yên nhi của .
Không ngờ, đầy nửa tháng, Khương Ngọc Hành tự tìm tới cửa.
“Bẩm lão phu nhân, thiếu tướng quân phủ Trấn Quốc tướng quân đang ở ngoài cầu kiến, là tới bái phỏng và đại tiểu thư.”
Nhi t.ử cùng con dâu về ngoại tỉnh thăm , trong phủ lúc chỉ còn và Yên nhi, cô nhi quả phụ nương tựa .
Ta , tay Phật châu khựng , lạnh giọng : “Không gặp!”
Nào ngờ môn phòng tiếp lời: “Đi cùng còn … Nhiếp chính vương.”
Tiêu Nguyên Triệt!!!
Sắc mặt lập tức trắng bệch, tay cầm Phật châu run lên bần bật.
“Hắn … tới đây?”
Ngày đó từng lỡ miệng phận của , chẳng lẽ tới để tính sổ với ?
Hồng Thự bên nhận sự khác thường của , liền thấp giọng :
“Lão phu nhân, Nhiếp chính vương là hoàng thúc của bệ hạ, quyền khuynh triều dã, thủ đoạn tàn nhẫn, thù tất báo, thể đắc tội ạ…”
Ta thể ?
Ngày đó gặp, nếm đủ sự hung ác của .
Ta cố gắng trấn định, tự nhủ hôm Tiêu Nguyên Triệt trúng d.ư.ợ.c, thần trí mơ hồ, chắc còn nhớ đến một lão bà như .
Liền : “Dâng , mời Nhiếp chính vương và thiếu tướng quân .”
Trong hoa sảnh, ngay ngắn bình phong, tay cầm Phật châu, khẽ gật đầu về phía bên ngoài, hiệu cho Hồng Thự dâng cho khách.
“Lão quả phụ, tiện gặp khách, mong Nhiếp chính vương thứ .”
Phu quân quá cố của là Vĩnh An Hầu, năm xưa cũng từng theo tiên đế chinh chiến, lập quân công, dù cũng đến mức để một lão bà quá nửa đời như quỳ lạy một thanh niên.
Tiêu Nguyên Triệt lộ vẻ gì khác thường, chỉ nhàn nhạt .
“Không , là bản vương cùng Khương tiểu tướng quân tự tiện tới quấy rầy.”
Ta khẽ nhíu mày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhiep-chinh-vuong-phi-da-nam-muoi-roi/chuong-3.html.]
“Không vương gia và Khương tiểu tướng quân tới phủ Vĩnh An Hầu , là việc gì?”
Khương Ngọc Hành định mở miệng, giọng Yên nhi vang lên ngoài cửa.
Hồng Trần Vô Định
“Ngọc Hành ca ca, tới đây?”
Khương Ngọc Hành dậy, vẻ mặt lo lắng nàng.
“Yên nhi, thấy bình an vô sự, mới yên tâm.”
“Mấy ngày nay thư cho , đều hồi âm, còn lo gặp chuyện gì .”
Yên nhi thì nhíu mày.
“Thư? Thư gì cơ?”
“Mấy hôm tổ mẫu lâm bệnh, giữ ở bên cạnh hầu hạ, chắc là hạ nhân quên chuyển thư, về kiểm tra là .”
Nói xong, ánh mắt nàng dừng Tiêu Nguyên Triệt bên cạnh.
“Vị là…?”
Khương Ngọc Hành lập tức .
“Yên nhi, vô lễ, đây là Nhiếp chính vương đương triều.”
Yên nhi liền dậy hành lễ.
“Dân nữ Thẩm Yên, bái kiến Nhiếp chính vương điện hạ.”
Tiêu Nguyên Triệt đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt từng đặt lên Yên nhi.
Trái , căng thẳng đến mức siết c.h.ặ.t khăn tay, sợ Tiêu Nguyên Triệt manh mối gì đó.
Kiếp , Yên nhi chính là Tiêu Nguyên Triệt phá , mới gả phủ tướng quân, sống cả đời cô độc như goá phụ.
Ta Yên nhi giẫm vết xe đổ nên mới vội vàng chạy cứu nàng, kết quả khiến chính rơi con đường cũ của nàng…
Yên nhi mấy phần dung mạo giống , Tiêu Nguyên Triệt tuyệt đối đừng điều gì mới !
Giữa lúc còn đang suy nghĩ rối bời, Tiêu Nguyên Triệt đột nhiên mở miệng.
“Nửa tháng , cô nương ở ? Có từng tới Báo Quốc Tự ngoài thành ?”
6
Một câu của Tiêu Nguyên Triệt khiến tim suýt nhảy vọt lên tận cổ họng.
Yên nhi tuy ngây thơ hoạt bát, nhưng cũng kẻ ngu dốt cái gì cũng hiểu.
Nàng chuyện hôm đó đ.á.n.h ngất, suýt nữa kẻ bắt , tuyệt đối việc nhỏ.
Vừa mở miệng : “Không ạ, nửa tháng con ở nhà bầu bạn với tổ mẫu, chẳng cả!”
Ta vội vàng hòa giải: “ , Yên nhi ngoan ngoãn lời, lão bà t.ử một cô quạnh, nên thường xuyên ở bên bầu bạn.”
“Nói tới đây, Khương tiểu tướng quân, lão một việc xin ý kiến của ngươi.”
“Yên nhi mới cập kê, tuổi còn nhỏ, cùng cha nó bàn bạc , hôn sự của hai đứa nên dời , chờ Yên nhi tròn mười tám tuổi mới tính chuyện hôn sự.”
Lời dứt, sắc mặt Khương Ngọc Hành lập tức đại biến, buột miệng thốt lên một câu.
“Không !”