Nhu cầu cao - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:25:36
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Tuyền rửa dâu tây, chỉ còn và Thương Trì ở phòng khách, ngứa mắt.
Thương Trì buông lời ngông cuồng: "Tịch Chu ! Sao cô bám lấy Tịch Chu ! Hay là đời sống tình cảm suôn sẻ hả, hê hê."
chịu kém cạnh: "Tịch Chu tăng ca, bận lắm! Anh tưởng ai cũng rảnh rỗi như . Cẩn thận tập đoàn nhà họ Thương phá sản đấy, lúc đó sẽ b.a.o n.u.ô.i Thanh Tuyền, hê hê."
Thương Trì: "Hừ hừ, thèm chấp cái đồ trẻ con vô tri như cô!"
: "Hừ hừ, cũng thèm chấp cái đồ xanh tiện nam c.h.ế.t tiệt như !"
Hai đứa chúng cứ ' hừ , hừ ', khi đấu khẩu liên tục một phút thì Thanh Tuyền bưng dâu tây tới.
và Thương Trì tạm thời đình chiến, bắt đầu ăn dâu tây.
Thế nhưng yên ắng một lát, Thương Trì dường như chợt nhớ điều gì đó, toe toét đầy hả hê: "Ái chà! Ái chà chà chà! chợt nhớ ánh trăng sáng của Tịch Chu sắp về nước !"
Đồng t.ử giãn : "!"
Thanh Tuyền khẽ vỗ Thương Trì một cái: "Đừng bậy."
"Không , cứ để !" Chuông báo động trong đầu vang lên ầm ĩ: "Ánh trăng sáng nào cơ?"
"Cô gì hết đúng !" Giọng Thương Trì càng lúc càng đểu cáng: "Bạn học đại học của Tịch Chu, Chu Kỳ, hai họ đúng là một cặp kim đồng ngọc nữ. Nếu Chu Kỳ du học thì khi họ ở bên !"
Thanh Tuyền vỗ Thương Trì thêm nữa.
Hắn ngậm miệng .
Lòng chấn động mạnh, vội vàng gọi điện cho Tịch Chu.
Sau mười mấy tiếng chuông, Tịch Chu nhấc máy: "Gì ?"
như thường lệ, quen cửa quen nẻo chất vấn : "Sao vẫn về nhà! Mấy giờ hả! Em đợi ở nhà lâu lắm đấy!"
Tịch Chu lạnh một tiếng.
khó tin nổi: "Anh mới lạnh đúng ? Anh về nhà thì thôi , còn lạnh! Em thấy buồn bã, khó chịu, tổn thương quá..."
"Khoan , đừng vội tổn thương." Anh ngắt lời : "Em em đang đợi ở nhà. Em nhà khác ở ngoài ?"
" đúng đúng , ." Đầu óc treo máy: "Làm gì , thế?"
"Bởi vì đang ở nhà." Anh lạnh một tiếng: "Anh còn chẳng thấy bóng dáng em."
, quên mất đang ở nhà Thanh Tuyền: "..."
Ái chà, quen mồm quá.
Cuối cùng vẫn Thương Trì đuổi khỏi nhà.
Hắn nhặt túi xách và quần áo của , nhét hết lòng, còn dúi thêm một hộp dâu tây, đó cấp tốc đẩy khỏi cửa nhà: "Ái chà, mau về bồi dưỡng tình cảm với Tịch Chu ! thế cũng là vì cho cô thôi! Đi ! Không chuyện gì thì đừng đến mà chuyện gì thì cũng đừng đến nha!"
còn kịp phản ứng thì cánh cửa "rầm" một tiếng đóng sập , cứ như thể chậm một giây là xác sống sẽ xông .
: "?"
hậm hực trở về và méc Tịch Chu: "Thương Trì quá đáng!"
Tịch Chu còn chẳng thèm nhấc mí mắt: "Ai bảo em giữa đêm chạy đến nhà khác."
biện minh: "Đó là tại lúc nào cũng về nhà muộn, em cô đơn lắm chứ bộ!"
Anh: "Hôm nay về nhà lúc sáu giờ rưỡi ."
: "..."
Sao cái chịu theo kịch bản gì cả !
lủn củn vệ sinh cá nhân. Sau khi xong xuôi, giường, nghĩ đến ánh trăng sáng của Tịch Chu, càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.
Lăn qua lăn mấy hồi, bật dậy như cá chép hóa rồng, chạy đến gõ cửa phòng Tịch Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhu-cau-cao/chuong-3.html.]
gõ cửa "thùng thùng" thật mạnh: "Tịch Chu! Tịch Chu! Anh ngủ ! Em ! Được !"
Từ bên trong vọng tiếng "Vào " của Tịch Chu.
bước , thấy Tịch Chu đang giường, đeo kính gọng vàng, tay cầm một cuốn sách tiếng Anh: "Em gõ cửa là đ.á.n.h trống ?"
Cái đồ nhà , ghét nhất loại thích màu!
Cơ mà trai quá, đành nhịn thêm chút nữa.
nở một nụ nịnh nọt: "Anh sắp ngủ ?"
"Chờ một chút nữa." Anh hỏi : "Có chuyện gì ?"
"Có ." Nụ nịnh nọt của càng lúc càng tươi tắn: "Anh phiền nếu giường thêm một nữa ?"
Tịch Chu hai giây: "Là em ?"
gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: " đúng ."
Anh thêm hai giây nữa.
tưởng hy vọng, bèn nháy mắt liên hồi với .
Anh một cái, đó vô tình : "Phiền đấy."
"Tại chứ!" gào thét như quỷ : "Tư thế ngủ của em lắm! Em tuyệt đối ngáy, chảy nước dãi, mớ! Em chỉ ngủ ở mép giường thôi, tuyệt đối quấy rầy , cũng động tay động chân với !"
Anh nhướng mày, tỏ vẻ tin.
chắp hai tay , lắc lư điên cuồng: "Xin mà xin mà! Em thật sự ngủ cùng !"
Tịch Chu: "..."
Tịch Chu: "Ăn đàng hoàng ."
chớp chớp mắt .
Anh vẻ chịu thua và chuyện với nữa, bèn cúi đầu cuốn sách dở của : "Muốn ngủ thì đóng cửa ."
Được đồng ý, vô cùng kích động, đóng cửa , vui vẻ trèo chăn từ phía bên .
Giường của Tịch Chu lớn, giữa chúng còn cách một trống rộng rãi.
Lạ thật, rõ ràng giường của chúng là cùng loại nhưng hiểu giường của ấm áp và mềm mại hơn hẳn.
mới vài phút, còn kịp lấy điện thoại chơi thì cơn buồn ngủ ập đến.
Dù buồn ngủ rũ rượi, vẫn lẩm bẩm đưa lời cam kết cuối cùng với Tịch Chu: "Yên tâm , em sẽ ồn , em ngủ ngoan lắm..."
Trước khi chìm sâu giấc mộng , hình như thấy giọng Tịch Chu: "Đồ ngốc."
Kể từ khi Tịch Chu chia sẻ một nửa chiếc giường cho , càng thêm đắc chí, voi đòi tiên, dính lấy càng lúc càng trắng trợn.
Nếu về nhà muộn, sẽ gọi điện thoại liên tục như đòi mạng: "Chồng ơi, về , em cứ mãi, con dỗ em nín, quần áo em hâm nóng xong, cơm canh cũng đem hong gió , em dắt bé cưng dạo về, ch.ó đang ở nhà bài tập."
Tịch Chu: "?"
Khi ở nhà, bám dính rời, tuyệt đối cách xa quá 10 mét.
Anh ăn cơm, cũng ăn cơm; việc, cũng mang một cái ghế lười đến đặt cạnh bàn việc của mà ghế lướt điện thoại; tắm, cũng tắm.
Tịch Chu khoanh tay n.g.ự.c, dựa cửa phòng tắm: "Tắm cũng tắm chung ?"
: "Chung chứ!"
Anh với vẻ mặt cảm xúc.
"Ây da! Anh đang nghĩ cái gì thế!" liếc một cái đầy hờn dỗi: "Cùng về mặt thời gian thôi, còn về gian thì tắm của , em tắm của em!"
Tịch Chu "ồ" một tiếng đầu bước phòng tắm.