Những bức hoạ màu tro tàn - Chương 8 Kết

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:22:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8.

Ba năm buổi triển lãm chấn động đó, cái tên Trịnh Gia Lâm còn gắn liền với danh xưng "thiếu gia họ Trịnh" "Ashes" đầy bí ẩn nữa. trở thành một vị Đại thần đầu Hội đồng Giám định Nghệ thuật Quốc tế. Giới vẽ tranh tôn sùng như một biểu tượng của sự tái sinh.

Hôm nay là một ngày trời trong xanh, giống hệt buổi chiều năm tám tuổi khi rời , nhưng trong lòng còn mưa nữa. Chỉ còn một sự bình lặng đến lạ kỳ.

lái xe đến một nghĩa trang cao cấp ở ngoại ô thành phố, nơi tầm hướng biển. đặt hai bó hoa bách hợp trắng lên mộ của và bà nội.

"Mẹ, bà nội, con về ." xuống bãi cỏ, tựa lưng tấm bia đá lạnh lẽo. kể cho họ về quỹ hỗ trợ nghệ thuật mang tên "Nét Vẽ Hy Vọng" mà thành lập – nơi dành riêng cho những đứa trẻ bạo hành gia đình, giúp chúng dùng màu sắc để chữa lành vết thương lòng, giống như từng .

"Con . Con dùng bạo lực để trả thù, con dùng sự thành công rực rỡ của để khiến bọn họ héo mòn trong sự hối hận."

Về phía Phương Mai, tin tức cuối cùng nhận là bà phát điên trong tù. Bà luôn miệng gào thét về những con , về cổ phần và về đứa con trai Thiên Thành. Sự tham vọng thái quá nuốt chửng lý trí của bà , nhốt bà một địa ngục tâm linh vĩnh viễn khi kịp thi hành hết bản án chung .

Còn Thiên Thành? Sau vài năm ở trại trẻ mồ côi, nó chịu nổi sự khắc nghiệt và bỏ trốn, trở thành một kẻ lang thang đầu đường xó chợ. Có thấy nó đ.á.n.h giày, kẻ thấy nó ăn xin ở cổng các triển lãm tranh, ánh mắt luôn những bức họa với sự thèm khát và sợ hãi. Nó đôi bàn tay từng nuông chiều, nhưng dùng chúng để phá hủy di vật của khác, vì thế giờ đây đôi bàn tay chỉ thể cầm lấy những thứ rẻ rúng nhất để mưu sinh.

Điểm dừng chân cuối cùng của là bệnh viện điều dưỡng.

Trịnh Vĩnh Khang vẫn đó. Ông sống thực vật suốt năm năm qua. Da dẻ ông bọc lấy xương, nhăn nheo và tái nhợt. Khi thấy bước , con ngươi của ông khẽ động đậy – đó là phản xạ duy nhất còn sót .

bên cửa sổ, để ánh nắng tràn phòng.

"Cha, hôm nay con đến để lời từ biệt." thản nhiên . "Căn biệt thự cũ bán . Những món đồ của và bà nội dời hết. Từ ngày mai, sẽ định cư hẳn ở nước ngoài. đóng đủ tiền chăm sóc cho ông đến năm ông trăm tuổi. Ông hãy cứ đây, trong bóng tối và sự im lặng, để chiêm nghiệm về cuộc đời huy hoàng mà ông tự tay phá nát."

Trịnh Vĩnh Khang dường như , nhưng tuyến lệ của ông khô cạn. Ông , trong ánh mắt đó là sự hối hận muộn màng đến tận cùng, một lời xin bao giờ thể thốt thành lời.

"Đừng như ." lưng , bóng lưng thẳng tắp và cô độc. "Lời xin của ông, và bà nội cần, càng cần. Điều duy nhất cảm ơn ông, là ông vứt bỏ , để rằng đời , thứ duy nhất đáng tin cậy chính là cây cọ trong tay ."

bước khỏi bệnh viện, hít một thật sâu khí trong lành.

Trên xe, trợ lý đưa cho một phong bì thư. Đó là lời mời tham gia dự án bích họa hòa bình của Liên Hợp Quốc. mỉm , lấy nửa cây cọ gỗ mun nối vàng cùng qua bao thăng trầm.

Những vết nứt cây cọ vẫn còn đó, nhưng vàng ròng khiến nó trở nên quý giá và cứng cáp hơn bao giờ hết. Cuộc đời cũng , những tổn thương bao giờ biến mất, nhưng chúng hàn gắn bằng sự kiêu hãnh và tài năng.

khởi động xe, lao về phía sân bay. Sau lưng , hào môn họ Trịnh và những ân oán cẩu huyết lùi xa quá khứ. Trước mặt là bầu trời cao rộng, nơi những mảng màu rực rỡ nhất đang chờ phác họa.

là Trịnh Gia Lâm. còn là tro tàn nữa. là ngọn lửa luyện nên chính .

HẾT

Nếu câu chuyện khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở . Vì phía vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Cảm ơn bạn cùng câu chuyện . Và nếu bạn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. (Các bạn thể tìm tên của "Tịch Mặc Tĩnh Du" hoặc tìm tên truyện để tiếp nha.

“Sau Lưng Quá Khứ Là Tương Lai”

là câu chuyện về một cô gái hiền lành nhưng yếu đuối,

về một tình yêu từng sâu đến mức trở thành chấp niệm,

và về những con ở những vị trí khác

chọn im lặng, chọn ác độc, chọn thẳng.

Khi quá khứ , để nối yêu thương,

mà để buộc trả giá cho những lựa chọn của .

Có những nỗi đau đến từ việc yêu sai ,

mà đến từ việc sống đúng… trong một thế giới công bằng.

CHƯƠNG 1: HOA NỞ TRONG NGÀY GIÔNG

Lâm Hạ từng nghĩ, cuộc đời sẽ ngày gắn liền với hai chữ “ xứng”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-buc-hoa-mau-tro-tan/chuong-8-ket.html.]

Cô sinh ở một thị trấn nhỏ, cha mất sớm, mở tiệm may sống qua ngày. Từ bé, Lâm Hạ quen với việc tự lo cho bản , học giỏi để giành học bổng, lên thành phố học đại học bằng tiền thêm và tiền chắt chiu từng đồng gửi lên.

Còn Tần Dịch thì khác.

Anh là thiếu gia của Tần gia – một gia đình tiếng trong ngành bất động sản. Cuộc sống của từ nhỏ sắp đặt sẵn: học trường nhất, chơi với những cùng tầng lớp, tương lai sẽ tiếp quản công ty gia đình.

Hai thế giới vốn nên giao .

họ gặp một buổi chiều mưa tầm tã.

Hôm đó Lâm Hạ thêm ở quán cà phê gần trường. Trời mưa lớn, khách thưa thớt, cô vội vàng mang nước cho bàn trong góc thì trượt chân, ly cà phê đổ thẳng lên áo sơ mi trắng của vị khách trẻ tuổi.

Cô hoảng hốt:

“Em xin , em xin nhiều lắm!”

Chàng trai cúi vết bẩn áo, ngẩng lên :

“Không , dù áo trắng cũng dễ bẩn.”

Nụ khiến tim Lâm Hạ đập chệch một nhịp.

Anh là Tần Dịch.

Từ đó, thường xuyên đến quán, đúng bàn cũ, gọi đúng loại cà phê cô pha. Ban đầu chỉ là những câu chào hỏi xã giao, dần dần thành những cuộc trò chuyện dài về trường lớp, ước mơ, những chuyện vụn vặt trong ngày.

Anh cô học ngành kế toán, mơ công việc định để đỡ vất vả.

học quản trị kinh doanh, nhưng thích chụp ảnh và du lịch hơn là văn phòng.

Có những buổi tối quán đóng cửa muộn, đợi cô tan ca, che chung một chiếc ô bộ mưa.

Một ngày nọ, hỏi:

“Lâm Hạ, em xem phim ?”

Cô im lặng vài giây, khẽ gật đầu.

Thế là họ yêu , tự nhiên, lặng lẽ.

Không hoa hồng, xe sang, chỉ những buổi ăn mì gói trong ký túc xá, những cùng chạy xe buýt về ngoại ô chụp ảnh hoàng hôn, những tin nhắn chúc ngủ ngon đều đặn mỗi đêm.

Lâm Hạ từng nghĩ, chỉ cần tình yêu, thứ đều thể vượt qua.

Cho đến khi cô vô tình thấy Tần Dịch bước xuống từ một chiếc xe sang, bên cạnh là đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, tài xế mở cửa cúi đầu kính cẩn.

c.h.ế.t lặng ở góc đường.

Khoảnh khắc đó, cô mới chợt nhận :

thế giới của hề đơn giản như những buổi cà phê bình dân họ từng uống cùng .

Tối hôm đó, cô hỏi khẽ:

“Gia đình … chắc giàu lắm nhỉ?”

Tần Dịch im lặng một lúc mới :

“Ừ… nhưng quan tâm lắm.”

Anh dối, nhưng cũng hết.

Còn Lâm Hạ, đầu tiên bắt đầu sợ hãi tương lai.

 

Loading...