Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 457
Cập nhật lúc: 2026-01-18 03:18:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Mạn tán đồng gật đầu, : “Đừng xe buýt, chúng mượn hai chiếc xe đạp, như sẽ thuận tiện hơn.”
Tìm quen cũ ở các đơn vị cơ quan thành phố C, Lưu Trung Hoa mượn hai chiếc xe đạp. Anh và Lâm Mạn cùng đạp xe khỏi thành phố.
Nơi họp là căn cứ 809 đóng quân xa thành phố C. Mấy lối của căn cứ đều trọng binh canh giữ, bên trong cửa ải trùng trùng. Ở nơi cách căn cứ còn một cây , Lâm Mạn và Lưu Trung Hoa chặn .
“Vui lòng xuất trình giấy tờ.” Một vệ binh cầm s.ú.n.g với Lâm Mạn một cách nghiêm túc.
Lâm Mạn Lưu Trung Hoa một cái. Lưu Trung Hoa cũng gặp sự tra hỏi tương tự. Họ lấy thẻ công tác của , giao tay vệ binh. Vệ binh tỉ mỉ xem xét tên thẻ, thận trọng đối chiếu trong ảnh.
Anh ngẩng đầu lên mấy , khi xác nhận xác nhận Lâm Mạn và Lưu Trung Hoa chính là trong ảnh mới trả giấy tờ cho họ.
Vệ binh thần sắc nghiêm nghị : “Bây giờ bên trong đang giới nghiêm, bất kỳ phận sự nào cũng . Hai về !”
Nói xong, vệ binh một động tác “mời” đối với Lâm Mạn và Lưu Trung Hoa, lịch sự ép họ đầu . Giọng điệu của cực kỳ nghiêm khắc, cho phép họ chút nghi ngờ nào.
Lâm Mạn và Lưu Trung Hoa buộc .
Trên đường đạp xe về, Lâm Mạn cố ý chậm : “Phía một khúc ngoặt, chúng dừng xe ở đó.”
Lâm Mạn thấy ở khúc ngoặt một căn nhà đất đổ nát, tính toán rằng căn nhà chuyện sẽ vệ binh phía thấy.
Khi Lâm Mạn sắp đạp đến chỗ căn nhà đất, một chiếc xe con màu đen ngược chiều tới, lướt qua bên cạnh cô.
Lâm Mạn theo bản năng đầu , thấy chiếc xe màu đen thẳng trạm gác. Vệ binh thấy biển xe liền lập tức nghiêm chào. Theo cái chào của vệ binh đầu tiên, một hàng vệ binh ở trạm gác bất kể quân hàm lớn nhỏ, bộ đều nghiêm chào trong xe.
Sau khi dừng xe căn nhà đất, Lưu Trung Hoa hỏi Lâm Mạn: “Bây giờ chúng ?”
Cửa ải trùng trùng, canh phòng nghiêm ngặt, Lưu Trung Hoa thấy những thứ là lòng nguội lạnh mất một nửa, cảm thấy thứ vô vọng .
Lâm Mạn về phía trạm gác xa xa, lẩm bẩm: “Nếu quen ai bên trong thì , ít nhất cũng thể chút tình hình bên trong.”
Vì chút tin tức nào, Lâm Mạn lúc cũng đang bó tay biện pháp. Cô tự bao nhiêu bản lĩnh, thế trận canh phòng của căn cứ 809 là thứ cô thể ngụy tạo hai cái thẻ công tác để trộn qua . Cho dù cô hai tờ giấy thông hành đặc biệt, vất vả lắm mới lọt trong, nhưng vì rõ tình hình bên trong, địa hình quen, mật ngữ liên lạc, ước chừng cô mấy bước là sẽ phát hiện vấn đề. Vận khí , chừng xử b.ắ.n tại chỗ cũng nên.
Đột nhiên, chiếc xe lúc căn cứ trở , chạy thẳng về hướng Lâm Mạn và Lưu Trung Hoa đang .
Nhìn kỹ chiếc xe, Lâm Mạn bỗng nhiên cảm thấy chút quen mắt, giống như gặp ở .
Lâm Mạn còn kịp suy nghĩ nhiều thì chiếc xe đến mắt cô, dừng bên lề đường.
Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương mặt một đàn ông thanh tú.
“Lên xe!” Khuê Xà trầm giọng với Lâm Mạn.
Lâm Mạn ngẩn , trong lòng bỗng dấy lên một tia cảnh giác.
Khuê Xà khẽ : “ chỉ giúp cô thôi. Yên tâm ! sẽ gì cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-457.html.]
Lưu Trung Hoa một bên mà trợn mắt há mồm. Anh ngờ Lâm Mạn còn quen một nhân vật lớn như chiếc xe con . Anh cũng thấy tư thế lúc chiếc xe màu đen trạm gác. Chỉ dựa tư thế đó, cấp bậc của xe nhất định hề nhỏ.
“Anh ở đây đợi .” Lâm Mạn với Lưu Trung Hoa.
Mặc dù cô chút tâm lý cảnh giác với Khuê Xà, nhưng hiện giờ rõ ràng còn đường nào khác, ngoại trừ tin lời của Khuê Xà, cô nghĩ bất kỳ cách nào thể trong để gặp Cao Nghị Sinh.
Lưu Trung Hoa trơ mắt Lâm Mạn lên chiếc xe màu đen.
Lâm Mạn đóng cửa xe , chiếc xe liền đầu, chạy ngược về căn cứ 809.
Người vệ binh lúc chặn Lâm Mạn bên ngoài xe, một nữa nghiêm chào trong xe.
Qua cửa sổ xe, Lâm Mạn thấy những lính đang thao diễn trong căn cứ, những dãy nhà trại ngăn nắp, cùng với mấy tòa nhà ba tầng ở phía xa. Một mặt cô thầm đoán xem đám Cao Nghị Sinh nhốt ở tòa nhà nào, mặt khác tò mò hỏi Khuê Xà: “Chúng thế ?”
Bên ngoài trời bắt đầu tối, Khuê Xà đồng hồ: “Cô vẫn ăn tối đúng ? Chúng ăn cơm .”
Lâm Mạn đầu Khuê Xà.
Khóe miệng Khuê Xà nở một nụ nhàn nhạt: “Yên tâm ! Ăn cơm xong, sẽ cho cô những chuyện cô .”
Lâm Mạn gật đầu, đầu ngay ngắn bên cạnh Khuê Xà.
“Anh...” Lâm Mạn do dự một chút, lời đến cửa miệng nữa.
Lâm Mạn hỏi Khuê Xà, tại luôn sẵn lòng giúp cô? Cô thừa Khuê Xà nhất thiết giúp . Mặc dù đầu tiên, cô mưu đồ dùng mật ngữ tình báo để lợi dụng , nhưng ngay tại chỗ vạch trần. Rất kỳ lạ, Khuê Xà vạch trần cô nhưng chủ động giúp cô. Và chỉ một , đó thêm một nữa.
Xe dừng cửa một nhà ăn.
Khuê Xà xuống xe, dẫn Lâm Mạn một căn phòng nhỏ phía nhà ăn.
“Có uống rượu ?” Khuê Xà hỏi Lâm Mạn.
Lâm Mạn lắc đầu.
Khuê Xà một cái, với cùng: “Cứ vài món ăn kèm đơn giản là .”
Người cùng khỏi cửa đóng cửa .
Trong phòng nhỏ một chiếc bàn tròn. Lâm Mạn và Khuê Xà bàn tròn, giữa hai cách một vị trí trống.
“Cô thấy lạ, tại cứ chủ động giúp cô?” Khuê Xà nghiêng sang một bên, nghiêng đầu về phía Lâm Mạn, dịu dàng .
Lâm Mạn : “Đổi là , cũng thấy lạ thôi! Một thích với , nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ, hơn nữa dường như còn chẳng cầu báo đáp.”
Lâm Mạn còn nhớ đến giấc mơ đó của . Trong mơ, bóng dáng của Khuê Xà và bóng dáng của cha cô chồng khít lên . Cô cũng hỏi rõ chuyện , nhưng suy tính , cô quyết định vẫn là hỏi nữa. Bởi vì ý nghĩ thực sự quá hoang đường, cô thật sự dám tin, cũng dám nghĩ tới.