Bác Quý cũng ngạc nhiên kém: "Sao? Thực sự ?"
Bác Thẩm hạ thấp giọng, với bác Quý: "Hai năm đúng là một nhà hàng , ngay chân Cung Văn hóa, những đến đó ăn đều là những cán bộ lớn."
Bác Quý hiểu: "Nếu , bao giờ thấy?"
Bác Thẩm một cách lấp l.i.ế.m: "Haizz, cách đây hai năm một thời gian phong trào bài trừ lãng phí rầm rộ, chắc là sợ ảnh hưởng nên nhà hàng đó dỡ bỏ . Còn đầu bếp nhân viên gì đó cũng rút hết chỉ trong một đêm."
Bác Quý bừng tỉnh đại ngộ: "Hèn chi! cứ nghĩ nếu nơi như , ngày nào cũng tuần tra mười mấy lượt ."
Trong lúc bác Quý và bác Thẩm ở cửa trò chuyện, mấy đường liên tiếp ngang qua. Mỗi khi tiến gần, bác Thẩm hạ thấp giọng. Cuối cùng, để cẩn thận, bác Thẩm dứt khoát lùi trong phòng, đóng cửa mới tiếp với bác Quý.
"Vừa nãy ai đến hỏi ông chuyện , ông kể cho xem nào." Ngay cả khi trong nhà, bác Thẩm vẫn cẩn thận hạ thấp giọng.
Nhớ trang phục và diện mạo của Tần Phong và Lâm Mạn lúc nãy, bác Quý mô tả sơ qua một lượt cho bác Thẩm. Cuối cùng, bác với bác Thẩm: " còn thấy lạ đấy! Hai đó khẳng định chắc nịch là ở đây nhà hàng, hóa là thật."
Bác Thẩm nhíu mày: "Chuyện đúng nha! Cái nhà hàng đó ngoài , vốn dĩ chẳng ai khác cả."
Bác Quý hiểu: "Ông chẳng bảo thường cán bộ đến ăn, còn cả đầu bếp ?"
Bác Thẩm : "Nhà hàng cực kỳ bí mật, ngoài những đó , cơ bản ai . Họ còn dặn dặn là ngoài đấy!"
Bác Quý : "Ồ, chuyện còn giữ bí mật cơ ?"
Bác Thẩm : "Chứ còn gì nữa, nếu quan hệ giữa hai chúng đủ thiết, cộng thêm việc nhà hàng đó dỡ , thì đổi là khác, chắc chắn sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-673.html.]
"Nếu ông ," Bác Quý một nữa nhớ vẻ mặt khẳng định của Lâm Mạn và Tần Phong khi hỏi chuyện, "hai đó về nhà hàng, đúng là chuyện lạ thật."
"Thực thì," gương mặt bác Thẩm lộ vẻ thần bí khó lường, "chuyện lạ chỉ một ."
Bác Quý nổi tính tò mò: "Còn chuyện gì nữa?"
Bác Thẩm càng hạ thấp giọng hơn: "Lúc khi trực ca, ở đây thường một công an cao ráo tới, trông tinh lắm, nên ấn tượng sâu. một , đúng là thấy ma giữa ban ngày..."
Bác Quý đến say sưa, bác Thẩm dừng một chút là bác sốt sắng thúc giục: "Nói nhanh , đừng úp mở nữa."
Bác Thẩm hắng giọng một cái, tiếp tục kể: "Mùa đông nửa cuối năm 63, một ngày đoàn văn công đến đây biểu diễn, hôm đó chỉ lãnh đạo thành phố mà ít lãnh đạo tỉnh cũng tới. Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, các vị lãnh đạo đó nhà hàng ăn cơm, tình cờ ngang qua, thấy một đàn ông đeo kính trông giống hệt công an ."
Bác Quý kinh ngạc: "Lại chuyện lạ lùng như ? Thực sự là giống hệt?"
Bác Thẩm khẳng định chắc nịch: " sợ quá nên mấy , thực sự là giống hệt luôn."
Bác Quý tò mò: "Người đó là ai ?"
Bác Thẩm dựa theo trí nhớ : "Người đó tuy trẻ tuổi nhưng các vị lãnh đạo đều khách sáo với . thấy gọi là..."
Bác Quý hỏi: "Gọi là gì?"
Bác Thẩm mắt sáng lên, vỗ mạnh đùi một cái : "Thư ký Từ! Họ đều gọi là thư ký Từ!"