Lâm Mạn lạnh lùng : " quen ông ."
Dứt lời, Lâm Mạn đầu , Chu Minh Huy mở cửa xe cho cô, Lâm Mạn thèm Lâm Viễn lấy một cái, thực sự coi ông như lạ.
Đóng cửa xe cho Lâm Mạn, Chu Minh Huy về phía Lâm Viễn đang cách đó xa.
Lâm Viễn vẫn rời , đang từ xa họ.
Thấy Chu Minh Huy lên xe, Lâm Mạn xe giục giã: "Chúng thôi!"
Chu Minh Huy chần chừ thêm nữa, nhanh ch.óng vòng qua đầu xe lên xe.
Che chiếc ô đen trong mưa, Lâm Viễn chiếc xe chở Lâm Mạn từ từ rời khỏi lề đường, hòa dòng xe cộ. Người đàn ông mặc bộ Trung Sơn xám vẫn luôn theo ông tới gần, nhỏ giọng : "Lâm chủ nhiệm, sắp đến giờ họp , chúng cũng thôi!"
Một chiếc xe con màu đen chạy đến gần Lâm Viễn.
Lâm Viễn sải bước về phía xe con, đàn ông mặc bộ Trung Sơn xám nhanh ch.óng chạy lên , cung kính mở cửa cho ông .
Tay vịn cửa xe, một chân Lâm Viễn bước lên xe bỗng khựng , đầu với thuộc hạ: "Tìm hai theo dõi cô ."
"Theo dõi? Theo dõi theo kiểu nào ạ?" Người đàn ông mặc bộ Trung Sơn xám mà mù tịt, hiểu coi Lâm Mạn là gì mà theo dõi, là điều tra lý lịch thông thường? Hay là phần t.ử khả nghi? Hay là...
"Nếu cô đặt nhà khách, thì hãy âm thầm đ.á.n.h tiếng với bên nhà khách một tiếng. Nếu cô gặp rắc rối gì, thì bảo họ chăm sóc một chút, đừng để cô phát hiện ." Lâm Viễn bổ sung xong liền lên xe.
Ngồi xe, Lâm Viễn thấy chút , một nửa cửa kính xe xuống, với đàn ông vẫn đang cầm ô bên ngoài xe kịp : "Ghi lịch trình hàng ngày của cô , tối báo cáo cho ."
"Lâm chủ nhiệm, tại ạ? Cô là ai thế?" Người đàn ông mặc bộ Trung Sơn xám càng lúc càng hiểu nổi, đối với một phụ nữ trông chẳng bối cảnh gì như thì việc gì rắc rối thế , cứ trực tiếp đưa về thẩm vấn xong .
Lâm Viễn chút lúng túng, chẳng lẽ đó là con gái , là con gái của kiếp !
Hắng giọng một cái, Lâm Viễn : "Đó là em gái , lo cô ở tỉnh thành một an ."
"Vâng, ngài yên tâm , nhất định sẽ bảo chăm sóc cô thật ." Người đàn ông mặc bộ Trung Sơn xám bừng tỉnh đại ngộ, hóa là em gái của Lâm chủ nhiệm, hèn gì ông lo lắng như .
Thế là, bám sát khi một chiếc xe Jeep màu xanh quân đội rời , một chiếc xe con màu đen cũng rời khỏi lề đường.
Mưa vẫn xối xả trút xuống, và càng lúc càng lớn hơn.
Rõ ràng vẫn đến chiều tối, mới chỉ ba bốn giờ, nhưng trời tối sầm như đêm.
Đèn đường sân ga tàu hỏa đều bật sáng, soi sáng bước chân cho hành khách đang vội vã ga và vội vã rời . nhiều hơn cả là những buộc ở ga đợi tạnh mưa. Những ô, chỉ đen kịt mái hiên đá màu xám sân ga để trú mưa, ai nấy đều mong mỏi trận mưa hiện tại chỉ là một trận bão sấm chớp, sẽ nhanh ch.óng tan để trời quang mây tạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-725.html.]
Sau khi xe chạy một lúc, Lâm Mạn mới chuyện với Chu Minh Huy: "Sao em chuyến xe ?"
"Anh việc ở gần đây, nghĩ bụng chừng sẽ đón em, nên tới đây đợi luôn." Chu Minh Huy giấu nhẹm tình hình thực tế, thật dựa theo lịch tàu chạy mà đợi ga tàu hỏa từ sớm .
Xe chạy đến trung tâm thành phố, dừng một nhà khách mà Lâm Mạn đây thường ở.
"Em đợi xe một lát, xem còn phòng ." Chu Minh Huy mở cửa xuống xe.
Lâm Mạn hỏi: "Bây giờ phòng ở căng thẳng ?"
Chu Minh Huy : "Thời gian tỉnh thành họp nhiều lắm, nhà khách hầu như đều kín phòng , mấy vị cán bộ ở tỉnh ngoài đến muộn, vì phòng nên đành sắp xếp khu điều dưỡng ở ngoại thành."
Xuống xe mở ô, Chu Minh Huy nhanh ch.óng chạy trong nhà khách.
Ngồi xe, Lâm Mạn thấy trong sảnh nhà khách đầy , Chu Minh Huy chen đám đông, vội vàng hỏi han vài câu nhanh ch.óng chạy trở .
Lên xe, Chu Minh Huy kéo mạnh phanh tay, nhấn ga: "Ở đây hết phòng , chúng tìm chỗ tiếp theo."
Chiếc xe Jeep màu xanh quân đội đầu đường, thẳng tiến đến một nhà khách khác ở phố bên cạnh.
Tình hình ở nhà khách bên cạnh cũng , vẫn chật kín , còn lấy một phòng trống. Những đợi phòng ở quầy đăng ký xếp hàng dài đến tận cửa. Chu Minh Huy đành đưa Lâm Mạn tiếp tục tìm chỗ khác.
Tuy nhiên, tình trạng ở chỗ tiếp theo cũng y hệt.
Thời gian càng lúc càng muộn, bất giác 7 giờ tối, Chu Minh Huy và Lâm Mạn vẫn tìm một nhà khách nào còn phòng trống.
Phía sảnh chính phủ tỉnh một nhà khách chuyên tiếp đón các vị lãnh đạo cao cấp.
Diện mạo bên ngoài của nhà khách khác gì những nhà khách khác. Tường ngoài đều sơn màu vàng nhạt, cửa đều lớn, và là cửa kính một mặt. Chỉ cái tên mái hiên cửa lớn mới thấy đôi chút điểm khác biệt. Trước cái tên "Nhà khách Tiền Tiến" bằng chữ sơn đỏ hai chữ "Đặc biệt" mấy nổi bật. Chỉ riêng hai chữ thôi cũng đủ để từ chối đại đa cán bộ trong và ngoài tỉnh .
"Bây giờ chỉ còn chỗ thôi." Chu Minh Huy đỗ xe nhà khách Tiền Tiến, tháo dây an , chuẩn xuống xe hỏi thăm.
Mặc dù trời tối hẳn, nhưng mưa cũng tạnh hẳn. Không khí nước mưa gột rửa, trở nên trong lành sảng khoái dễ chịu.
Chạm dừng chân cuối cùng, Lâm Mạn xuống xe cùng Chu Minh Huy: "Chỗ ai cũng ở đúng ?"
"Không , đ.á.n.h tiếng với họ một chút, chắc là vấn đề gì lớn ." Chu Minh Huy bên cạnh Lâm Mạn, khi đến cửa, nghiêng mở cửa cho Lâm Mạn, để Lâm Mạn .
Vừa bước nhà khách Tiền Tiến, Lâm Mạn bao trùm bởi một luồng ánh sáng vàng óng ả. Ánh sáng quá sáng cũng quá tối, chiếu mắt là mức độ dễ chịu nhất.
Sau quầy đăng ký một phụ nữ mặt dài đang , Chu Minh Huy rút thẻ công tác của tỉnh , đưa cho cô hỏi: "Còn phòng giường đơn ?"