Những Năm Tháng Tươi Đẹp Thập Niên 60 - Chương 767
Cập nhật lúc: 2026-01-18 13:14:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Phong : “Vậy đưa quyết định là ai?”
Người phụ nữ trung niên : “Chuyện là theo quy trình bình thường thôi, từ xuống , gì đặc biệt cả. Chung quy cũng chỉ là mấy vị lãnh đạo quản lý quy hoạch đó thôi. mà…”
“ mà ạ?” Lâm Mạn thấy điểm gì đó kỳ quái là lập tức sốt sắng truy hỏi.
Người phụ nữ trung niên : “ việc dỡ bỏ cô nhi viện là do một nào đó ở tòa thị chính đề xuất .”
Lâm Mạn hỏi: “Là ai bác?”
Người phụ nữ trung niên lắc đầu: “Cái thì , chỉ đó hình như chính là một thuộc tòa thị chính Giang Thành các thôi.”
Tòa thị chính Giang Thành?
Lâm Mạn và Tần Phong bốn mắt , hai hẹn mà cùng suy nghĩ: Vô duyên vô cớ, tại ở tòa thị chính Giang Thành đề nghị sảnh tỉnh dỡ bỏ một cô nhi viện?
Sau khi tàu hỏa ga, Lâm Mạn và Tần Phong chia tay phụ nữ trung niên ngay tại cửa ga tàu. Họ lượt bắt những chuyến xe buýt về các hướng khác , một đến sảnh tỉnh, còn hai thì tiên đến nhà khách Vì Dân ở trung tâm thành phố.
Trên xe buýt, Lâm Mạn và Tần Phong chen chúc trong đám đông, mỗi một tay bám thanh xà ngang đầu. Hai trò chuyện bâng quơ vài câu. Những câu chuyện đó đa phần vẫn xoay quanh việc cô nhi viện.
Lâm Mạn : “Hơn nữa, thấy lạ ? Dựa mà một ở tòa thị chính thể đưa đề nghị cho ở sảnh tỉnh chứ.”
Tần Phong cũng cảm thấy quá nhiều điểm nghi vấn: “ , và theo như lời chị đại ban nãy thì quy trình của việc tuy đúng quy định nhưng tiến hành đặc biệt nhanh. Những thủ tục bình thường mất ít nhất hai ba tháng mới kết thúc, mà đầy một tháng phê duyệt bộ .”
“Đã thế còn dỡ là dỡ luôn, chẳng chút do dự, chỉ mất nửa tháng là khiến các viện phúc lợi khác tiếp nhận hết đám trẻ đó .” Lâm Mạn tuy rõ thủ tục dỡ nhà của sảnh tỉnh, nhưng một chút về những khó khăn khi dỡ nhà ở nhà máy thép 5. Ở nhà máy thép 5, hễ khoa quản lý nhà đất dỡ tòa nhà cũ, xây tòa nhà mới, nào mà ầm ĩ kéo dài đến hai ba tháng mới khởi công . Một nhà máy còn như thế, huống chi là sảnh tỉnh.
Thảo luận suốt cả quãng đường, Lâm Mạn và Tần Phong những thảo luận căn nguyên của việc dỡ bỏ cô nhi viện, mà ngược còn phát hiện ngày càng nhiều điểm nghi vấn.
Xe buýt cuối cùng dừng cửa nhà khách Vì Dân, Lâm Mạn và Tần Phong xuống xe, quyết định tạm gác nghi vấn sang một bên, tiên vẫn là đến cô nhi viện hỏi thăm những nhân viên cũ sắp rời về những chuyện cũ từ ngày giải phóng. Họ hy vọng thể tìm chút manh mối hữu ích nào đó từ những chuyện cũ .
Dùng giấy giới thiệu và giấy chứng nhận kết hôn, Tần Phong và Lâm Mạn thuê một phòng giường đôi tại nhà khách. Không kịp nghỉ ngơi chút nào, họ đặt hành lý xuống là ngay.
Đến cô nhi viện chuyến xe buýt nào thẳng, dù chuyển xe thì cũng bộ thêm mười hai mươi cây nữa.
Để thuận tiện, Tần Phong mượn một chiếc xe đạp từ sảnh công an tỉnh, chở Lâm Mạn đạp xe khỏi thành phố.
Vào hai ba giờ chiều, Tần Phong và Lâm Mạn cuối cùng cũng cổng cô nhi viện.
Khu sân của cô nhi viện dỡ bỏ , chỉ còn một tòa nhà lớn màu xám. Bên ngoài tòa nhà đỗ một chiếc xe tải lớn, liên tục khiêng bàn ghế từ trong cửa . Trên xe tải ngoài việc chất đầy bàn ghế, còn nhiều chiếc giường sắt gỉ sét.
Tiện tay kéo lấy một công nhân đang khiêng bàn , Tần Phong lên tiếng hỏi một cách lịch sự: “Đồng chí , ký túc xá nhân viên vẫn ở tầng bốn ?”
Người công nhân đang vội việc, mất kiên nhẫn vẫy tay với Tần Phong: “Bên trong chẳng còn ai nữa , còn ký túc xá nhân viên cái nỗi gì nữa!”
Tần Phong ngạc nhiên hỏi: “Chẳng vẫn còn sót vài giáo viên ?”
Một công nhân lớn tuổi hơn tay xách một chiếc ghế đến xe tải. Ông thấy Tần Phong đang hỏi chuyện về vài giáo viên còn , bụng cho : “Vài giáo viên đó đêm qua đón hết .”
“Đi bác?” Tần Phong sốt sắng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-nam-thang-tuoi-dep-thap-nien-60/chuong-767.html.]
Người công nhân lắc đầu: “Cái thì .”
Lại thêm một trông giống như quản đốc tới, với Tần Phong và Lâm Mạn: “Hình như là ở địa phương khác sắp xếp công việc mới cho họ , bên đang gấp rút cần qua đó, nên trong đêm đón họ luôn .”
Cuối cùng, quản đốc còn bổ sung thêm một câu: “Tất cả đều chuyến tàu hỏa đêm hết .”
Nói xong, quản đốc hỏi Lâm Mạn và Tần Phong đến cô nhi viện gì, Tần Phong nhiều chuyện nên xuất trình chứng minh thư. Người quản đốc tưởng là công an đến điều tra án nên cũng hỏi thêm gì nữa, tự tiếp tục lo việc của .
Lâm Mạn và Tần Phong , xem chuyến đến cô nhi viện công cốc , hai khỏi cảm thấy chút nản lòng.
Sao nào cũng trùng hợp đến thế chứ!
“Chẳng cháu là Tần Phong ?”
Ngay khi Tần Phong dắt xe đạp định rời thì bất thình lình từ phía vang lên một tiếng gọi già nua.
Tần Phong và Lâm Mạn cùng lúc đầu , chỉ thấy một ông cụ tóc bạc trắng, lưng còng, lảo đảo về phía họ.
“Bác là bác Vương ạ?” Tần Phong nhận ông cụ ngay lập tức, “Họ ở đây đều hết , bác vẫn còn ở đây?”
Bác Vương : “Haiz, cái lão già khọm như thì còn nữa chứ! Trước ngày giải phóng ở đây trông cổng, ngày giải phóng vẫn ở đây trông cổng. Giờ cô nhi viện sắp dỡ bỏ , họ còn để ở canh đêm gõ mõ báo giờ đây !”
…………
Thấy Tần Phong những trưởng thành mà còn công an, bác Vương khỏi chút bùi ngùi, lẩm bẩm lặp lặp : “Cháu lớn thế , còn nhớ lúc cháu mới đến đây , khi đó mới chỉ chừng bốn năm tuổi thôi, chính đưa cháu gặp viện trưởng Trần đấy!”
Tần Phong gặp bác Vương cũng vui mừng, lập tức giới thiệu ông với Lâm Mạn: “Lúc đầu khi chạy đến đây, đều nhờ bác Vương bụng thu nhận đấy.”
Sau khi giới thiệu bác Vương cho Lâm Mạn, Tần Phong giới thiệu Lâm Mạn cho bác Vương: “Đây là Lâm Mạn, vợ của cháu.”
Biết Tần Phong kết hôn, bác Vương thêm một hồi cảm khái.
Các công nhân bốc xếp đồ đạc tới lui, thỉnh thoảng qua bên cạnh Lâm Mạn, Tần Phong và bác Vương. Một lát , công nhân bảo họ nép , đừng chắn lối khiêng đồ. Một lát công nhân đuổi họ khỏi chân tường, là đừng ảnh hưởng đến việc họ dỡ cửa sổ ở tầng một.
Dựa cảnh hiện tại, Lâm Mạn chắc chắn rằng việc điều tra tại hiện trường là thể nữa . Nếu thực sự hỏi bác Vương về chuyện xưa, e rằng đổi sang một nơi khác yên tĩnh hơn mới .
Tần Phong dường như cũng nhận điều , đề nghị dẫn bác Vương ăn tối.
Lâm Mạn thấy ý tưởng , lập tức phụ họa theo.
Bác Vương vốn định từ chối, nhưng chịu nổi sự nhiệt tình của Tần Phong và Lâm Mạn nên cuối cùng đành đồng ý. Ông bảo họ đợi một lát, để ông về căn lều nhỏ cạnh cổng lấy chìa khóa sẽ cùng họ.
Vì xung quanh cô nhi viện khá hẻo lánh nên họ đạp xe một quãng đường dài mới tìm một quán ăn nhỏ tương đối sạch sẽ.
Sau khi xuống và gọi vài món ăn đơn giản, Tần Phong mới bắt đầu thẳng vấn đề, hỏi bác Vương về những chuyện xảy ở cô nhi viện ngày giải phóng.
Bác Vương nhấp một ngụm , ký ức dường như ngược về mấy chục năm : “Chuyện giải phóng , lâu quá , cũng nhớ rõ lắm. một chuyện nhớ kỹ, đó là mùa đông năm đó, một phụ nữ bế một đứa trẻ đến cô nhi viện…”
Câu của bác Vương lập tức thu hút sự chú ý của Lâm Mạn và Tần Phong. Hai nín thở, lắng bác Vương kể tiếp câu chuyện về quá khứ đầy bí ẩn đó.