Những Người Lạ Trên Đường Thẳng Song Song - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-31 08:26:46
Lượt xem: 53
Vụ nổ diễn nhanh đến mức đáng sợ.
Ngay khi Văn Nhân Kính bế Tần Uyển rời lâu, nhà kho phế liệu vang lên một tiếng nổ long trời lở đất. gần như kịp cảm thấy đau đớn, trong đầu chỉ còn sót một ý nghĩ duy nhất: Giá như thể về năm mười bảy tuổi thì mấy.
Nếu tối hôm đó ngang qua con hẻm , bắt gặp Văn Nhân Kính đang thoi thóp trong vũng m.á.u vì đ.â.m.
Nếu lo chuyện bao đồng mà cứu , bố gặp t.a.i n.ạ.n giao thông đường vội vã chạy đến bệnh viện.
Nếu bố vẫn còn sống, cha Văn Nhân Kính cũng sẽ vì áy náy mà đón về Văn gia, và đoạn nghiệt duyên giữa và cũng sẽ chẳng bao giờ bắt đầu...
thực sự hối hận đến tận xương tủy. Buổi tối tan học hôm đó, tại vì nhanh mà chọn con hẻm cơ chứ?
Những ký ức quá khứ lướt qua như những thước phim chậm, chỉ hy vọng tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Ước gì khi tỉnh , vẫn là cô bé mười bảy tuổi từng gặp gỡ Văn Nhân Kính.
Tim thắt đau đớn, cứ ngỡ đó là do dư chấn của vụ nổ. , cánh tay ai đó đẩy nhẹ, một giọng nữ vang lên:
"Lâm Du, thế?"
ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lo lắng của cô bạn cùng lớp Lâm Phượng. sững sờ.
Đồng t.ử co rút . Căn phòng học lạ lẫm quen thuộc , bục giảng là bảng thông báo dán dòng chữ đỏ rực: "Đếm ngược 105 ngày tới kỳ thi đại học."
Nhìn con "105" ch.ói mắt , ký ức ùa về như thủy triều. Đó chính là ngày hôm nay!
Cũng vì con đường thường ngày quây để sửa chữa, đường lớn vòng một đoạn xa, nên giờ tự học buổi tối, chọn tắt qua con hẻm nhỏ để về nhà cho nhanh. Và , trong hẻm nhỏ đó, gặp Văn Nhân Kính đang đám côn đồ đ.â.m trọng thương, gục trong vũng m.á.u...
Trong đầu hiện lên câu tàn nhẫn của Văn Nhân Kính với bọn bắt cóc, và cả ánh mắt khiêu khích đắc thắng của Tần Uyển khi bế .
Rồi cả vụ nổ bất ngờ trong nhà kho phế liệu nữa. còn kịp vạch trần bộ mặt thật của Tần Uyển thì họ diệt khẩu...
Sự phẫn uất nghẹn đắng trong lòng, cùng cơn đau truyền đến từ cánh tay khiến nhận đây là mơ.
Lâm Phượng lo lắng khua tay mặt : "Lâm Du, hôm qua nghỉ ngơi ? Trông sắc mặt hôm nay tệ lắm."
nắm c.h.ặ.t lấy tay Lâm Phượng, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn. thực sự về năm mười bảy tuổi !
run run hỏi bạ: "Bây giờ là mấy giờ?"
Lâm Phượng đồng hồ: "Chín giờ."
Vậy là còn nửa tiếng nữa mới kết thúc giờ tự học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhung-nguoi-la-tren-duong-thang-song-song/chuong-1.html.]
cúi đầu, chằm chằm tờ đề vật lý mới một nửa bàn, cầm b.út lên. Những kiến thức bỏ quên từ lâu, kiếp vì cái c.h.ế.t đột ngột của bố mà thi cử sa sút, điểm cuối cùng chỉ đủ để một trường đại học hạng xoàng.
Hình ảnh bố vũng m.á.u trong bệnh viện kiếp vẫn còn rõ mòn một, siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay, lòng thầm thề: Kiếp , nhất định sẽ để bi kịch lặp .
chỉ lắc đầu cái chăm chú của Lâm Phượng, gượng : "Tối qua tớ ngủ ngon, hôm nay về nghỉ ngơi sớm thôi, thể cứ 'cày cuốc' mãi thế ."
Lâm Phượng tờ đề thi đầy đau khổ, lầm bầm: "Học bá mà còn chăm thế thì hội học dốt bọn tớ sống ?"
đáp lời, cũng chẳng còn tâm trí mà đề bài, chỉ giả vờ bộ tịch, trong lòng sốt ruột chờ đợi tiếng chuông tan học.
Ngay khi tiếng chuông tiết tự học cuối cùng vang lên, việc đầu tiên là gọi điện cho bố , bảo họ tối nay cần đến đón. lấy cớ cùng bạn học, bảo thèm ăn đồ nướng ở gần khu nhà , nhờ họ mua một ít mang về.
Tan học, tuyệt đối vì tiện đường mà lối cũ, mà chọn vòng qua đoạn đường đang rào tôn công trình.
Kiếp , nhất định gặp Văn Nhân Kính nữa!
2
cố ý tránh né con đường đó, cũng Văn Nhân Kính sống c.h.ế.t . Điều nhất lúc là về nhà gặp bố ngay lập tức.
Khoảnh khắc thấy , kìm mà bật nức nở. ôm c.h.ặ.t lấy bà, nhất quyết chịu buông tay.
Mẹ giống như trong ký ức của , trêu chọc: "Lớn ngần mà còn nũng ?" nhẹ nhàng xoa đầu , hỏi dạo áp lực học tập lớn quá .
Sau một hồi dỗ dành, bà giục ăn đồ nướng. Bố bên cạnh cũng giả vờ trẻ con, cầm lấy xiên sụn gà thích nhất, cố ý đưa lên miệng:
"Ái chà, con mà về là bố ăn hết đấy nhé?"
lao đến ôm c.h.ặ.t lấy cổ bố, dụi đầu vai ông: "Bố ơi, con nhất định sẽ để bố sống thật sung sướng!"
Nói , nhanh tay cướp lấy xiên sụn gà ăn ngon lành. Bố buồn yêu chiều gõ nhẹ đầu , dậy lấy cho chai nước trái cây.
Ăn xong đồ nướng, trở về phòng , nước mắt trào dứt. Chỉ khi thấy bố bằng xương bằng thịt, nỗi thấp thỏm lo âu từ lúc trọng sinh mới thực sự bình lặng .
Lần , chọn con hẻm đó, cứu Văn Nhân Kính nên cũng bệnh viện. Bố đương nhiên cần vội vã chạy đến chỗ , và vụ t.a.i n.ạ.n giao thông t.h.ả.m khốc xảy .
Kiếp , họ đều bình an vô sự.
Sáng hôm , bước lớp, thấy một đám đông tụ tập xì xào bàn tán. Cô bạn Lâm Phượng cũng sán gần tai hớt hải:
"Lâm Du, tin gì ? Cái 'học bá' cực trai sắp chuyển đến trường , tối qua đ.â.m trọng thương !"