Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 409: Cho Dù Nhóc Tình Nguyện, Tôi Cũng Hết Cách Nhận Nuôi Nhóc

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:52:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giai Ân chỉ thấy ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, rùng một cái vùng , còn cố gắng rút cây kim bụng, nhưng do dùng sức quá mạnh sốt ruột dậy, cây kim bụng đ.â.m càng sâu hơn.

 

Ôn Nhiên xót xa cho cây kim bạc của , vội vàng rút một bước.

 

“Cô bé thật sự chỉ mới hai ba tuổi , bướng bỉnh như ?”

 

“Nói thật giấu gì cô, lúc đều nghi ngờ con bé chỉ hai ba tuổi.” Nhân viên đăng ký thở dài bế cô bé lên, “Con bé quá chủ kiến , trông chừng một con bé còn mệt hơn trông chừng mấy đứa. Ngày nào cũng đấu trí đấu dũng với con bé, chậm trễ của bao nhiêu việc!”

 

Giai Ân lúc mới ý thức bại lộ quá nhiều , ôm lấy cổ nhân viên đăng ký : “Dì ơi cháu sai , bụng cháu đau nữa, thật đấy!”

 

“Thật ?” Nhân viên đăng ký tin, “Vừa cháu đau đến mức mặt đều biến sắc , còn đau?”

 

Giai Ân dùng sức gật gật đầu, “Thật ạ! Dì lợi hại, một kim là đau nữa .”

 

Ôn Nhiên cũng thấy cô , tiêu độc cho kim : “Nếu đau, đưa con bé về .”

 

“Được, cũng gây thêm rắc rối cho nữa.” Nhân viên đăng ký bế Giai Ân liền ngoài, cô bé phản kháng nữa.

 

Nói thật, cô bé sợ ở châm kim.

 

Hơn nữa Ôn Nhiên ở , trong lòng cô bé cũng nắm chắc .

 

Sau khi cô , Ôn Nhiên kiểm tra tình hình hồi phục của những bệnh nhân khác.

 

Trải qua , cô phát hiện hao tâm tổn trí vì Giai Ân một chút cũng đáng.

 

Giai Ân nhỏ hành động hạn chế là một mặt, mặt khác chỉ cần cô thì ai thể cô.

 

Nghĩ như , trong lòng càng thêm cởi mở.

 

Đặc biệt xem Thiệu Vũ đang mang bệnh kiên trì lách, Thiệu Vũ mới một đoạn dài tự cảm động đến phát , kéo Ôn Nhiên đến xem.

 

Ôn Nhiên qua xem thử, hóa đây là đem chuyện của gia đình ba sản phụ , quả thực cảm động.

 

Nhắc mới nhớ, cô vẫn tìm chồng của sản phụ chôn ở , ngoài hỏi một vòng.

 

Lần là hỏi thăm theo thời gian đào , quả nhiên dễ tìm hơn một chút so với dấu hiệu mà sản phụ cho cô.

 

Sau khi tìm lập tức báo cho sản phụ.

 

Sản phụ nhớ thời gian ân ái từng và sự nghĩa vô phản cố khi chồng cứu , rơi nước mắt.

 

tìm nơi an táng của chồng cô chút bốc hỏa, sinh con xong vẫn luôn sữa.

 

Ôn Nhiên thông tắc tia sữa vài mới khiến cô chút sữa.

 

Sau đó sắc chút t.h.u.ố.c, song quản tề hạ mới bình thường hơn một chút.

 

Bây giờ thấy cô rơi nước mắt vội khuyên nhủ: “Đừng nữa, vất vả lắm mới sữa, đừng để cô một trận mất .”

 

“Anh dùng cơ thể bảo vệ con , lúc nào nhớ tới trong lòng đều khó chịu.” Sản phụ dùng hai tay lau lau mặt, “Haizz, vĩnh viễn thể gặp nữa , cô xem con cả đời sẽ kiếp ?”

 

“Có lẽ !” Ôn Nhiên cũng kiếp còn kiếp , “Kiếp quan trọng, quãng đời còn cũng quan trọng, quãng đời còn cùng con trai sống cho .”

 

Sản phụ cố gắng xốc tinh thần, “Đừng lo lắng, vì con trai cũng sẽ kiên cường lên.”

 

“Cô nghĩ như là đúng !” Ôn Nhiên hỏi, “Đã nghĩ xong đặt tên gì cho con trai ?”

 

Sản phụ gật gật đầu, “Nghĩ xong , gọi là Dư Sinh. Quãng đời còn của và con trai đều sẽ quên .”

 

Ôn Nhiên: “…”

 

Ôn Nhiên hiểu tâm trạng của cô , đổi là ai đại khái đều sẽ quên.

 

Vỗ vỗ vai cô : “Nhìn về phía , thứ đều sẽ lên thôi.”

 

 

Mọi thứ đều sẽ lên thôi, hôm nay Tần Tố Hoa mang đến cho cô tin tức của Thẩm Nam Chinh.

 

Thẩm Nam Chinh bây giờ cách chỗ cô mười mấy dặm đường.

 

Mười mấy dặm đường tính là xa, chỉ là khắp nơi đều là phế tích, bộ qua đó về về một buổi sáng cũng trôi qua , những chậm trễ thời gian của , còn chậm trễ thời gian của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-409-cho-du-nhoc-tinh-nguyen-toi-cung-het-cach-nhan-nuoi-nhoc.html.]

 

Biết bình an là , cũng cần thiết để cô ở Đường Thành, nếu chắc chắn sẽ lo lắng.

 

Quay lao công việc của .

 

Bộ kim bạc của cô mỗi ngày đều sẽ tiêu độc nhiều , mỗi ngày cũng sẽ giúp những khác giảm đau hoặc cầm m.á.u.

 

Mấy ngày gần đây Giai Ân đều đến phiền cô, lẽ là thật sự sợ cây kim trong tay cô.

 

Ít nhất sẽ dùng cái cớ sinh bệnh để đến.

 

chính là chịu nổi sự nhắc nhở, nghĩ đến phiền cô thì đến phiền .

 

Hôm nay cô một bộ quần áo, khá sạch sẽ, tóc cũng chải gọn gàng.

 

Chỉ là nước mắt giống như cần tiền , khi thấy cô rơi càng dữ dội hơn.

 

Đôi chân ngắn ngủn chạy tới ôm lấy cô: “Mẹ, đưa con về nhà ?”

 

“Đừng quậy phá, đang sạch vết thương cho thương binh.” Trên tay Ôn Nhiên vẫn còn dính m.á.u me bùn đất, “Tiểu Hoàng, cô mau bế con bé đưa đến chỗ đăng ký trẻ mồ côi .”

 

Tiểu Hoàng khá thắc mắc, “Con nhóc gọi cô là ?”

 

“Đã chỉ một , cũng khá thắc mắc.” Ôn Nhiên giả vờ hiểu, “Cô mau đưa con bé , đỡ để đồng chí ở chỗ đăng ký sốt ruột.”

 

“Được.”

 

Tiểu Hoàng đáp một tiếng bế cô bé, nhưng cô bé ôm c.h.ặ.t lấy Ôn Nhiên chính là buông tay.

 

Nếu thấy cô bé là một đứa bé tí hon, Tiểu Hoàng đều bẻ từng ngón tay của cô bé .

 

Việc sạch vết thương bên phía Ôn Nhiên cũng là việc cấp bách thể chậm trễ, dùng bàn tay dính m.á.u me bùn đất sờ sờ mặt cô bé, “Bạn nhỏ, lời là đứa trẻ ngoan nha! Hay là cháu đau bụng, cần châm cứu?”

 

Giai Ân châm cứu liền sợ , buông tay thút thít : “Mẹ, họ đưa con , cứu con với!”

 

Ôn Nhiên: “…”

 

Ôn Nhiên dường như hiểu một chút.

 

Đa phần là đưa cô đến viện phúc lợi ở nơi khác, hoặc là gia đình đủ điều kiện nhận nuôi nhận nuôi.

 

Tiểu Hoàng hiểu, nghi hoặc : “Đưa cháu ?”

 

“Cháu , cháu theo .” Giai Ân quá rõ ràng, sợ Ôn Nhiên vẫn sẽ khăng khăng đưa cô .

 

Ôn Nhiên thấy cô còn giữ một tâm nhãn, với Tiểu Hoàng: “Nếu con bé , tìm nhân viên đăng ký qua đây !”

 

“Được.”

 

Tiểu Hoàng là một y tá, bình thường cũng là công việc phụ tá chạy vặt.

 

Giai Ân vẫn đang thút thít, “Mẹ, thật sự cần Ân Ân ?”

 

với cháu nhiều , cháu, cháu nhận nhầm !” Ôn Nhiên tự nhiên phủ nhận, tiếp tục sạch vết thương cho thương binh.

 

Thương binh đau đến mức mồ hôi đều túa , cuộc đối thoại của họ thu hút.

 

“Bé gái là tình huống gì , chuyện nhả chữ rõ ràng, cũng giống chỗ nào vấn đề nha, nhận nhầm ?”

 

“Ai mà !” Ôn Nhiên trong lòng rõ ràng hơn ai hết, vẫn giả vờ như gì cả.

 

Giai Ân sợ nhân viên đăng ký qua đây đưa cô , thỉnh thoảng ngoài cửa.

 

Dùng giọng điệu gần như cầu xin lẩm bẩm lải nhải: “Mẹ, Ân Ân tình nguyện con của , Ân Ân lời.”

 

“Cho dù nhóc tình nguyện, cũng hết cách nhận nuôi nhóc.” Giọng điệu Ôn Nhiên ôn hòa, “Nhân viên đăng ký sẽ sắp xếp cho cháu một nơi hơn, cháu ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của nhân viên đăng ký là , đừng nghịch ngợm nữa.”

 

“Vì…”

 

“Thẩm Giai Ân!”

 

Lời của Giai Ân còn xong, nhân viên đăng ký qua đây , còn dẫn theo một đôi nam nữ ba mươi tuổi.

 

 

Loading...