Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 67: Lên Núi Hái Thuốc Nhiều Niềm Vui

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:25:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cháu theo dì ạ.”

 

Mẹ vợ lên tiếng, Thẩm Nam Chinh còn thể nữa.

 

Anh liếc Ôn Nhiên một cái, phát hiện cô đang thẫn thờ, liền mở cửa xe để Lục Phóng băng ghế , coi như chiếm tiên cơ.

 

Sau đó, để Ôn Nhiên ghế phụ lái, lúc mới lái xe rời .

 

Sau khi thuận lợi rẽ khỏi con ngõ nhà họ Lục, sự phấn khích của Lục Phóng cũng theo đó mà tăng lên: “Hóa xe ô tô thoải mái thế , chẳng xóc m.ô.n.g chút nào, cái ghế bằng gì , mềm quá mất! Chị Nhiên Nhiên, đây chị từng , đầu tiên vui …”

 

“Chị cũng là đầu tiên .” Ôn Nhiên hề chê em họ lắm lời phiền phức, nhóc ở đây còn thể khuấy động bầu khí.

 

Nếu , chỉ cô và Thẩm Nam Chinh ở trong cùng một chiếc xe, lẽ cũng chẳng nhiều chuyện để đến thế.

 

thì kiếp thời gian bọn họ quen còn hạn hẹp, kiếp ai nấy cũng đều hoạt ngôn.

 

Thẩm Nam Chinh nghĩ khác cô, cho dù chẳng gì cả, chỉ cần ở riêng trong một gian thôi cũng thấy vui , thứ tận hưởng chính là thời gian ngọt ngào khi hai ở bên .

 

Bảo Lục Phóng xuống xe là chuyện thực tế nữa , cứ ngoan ngoãn một món đồ trang trí di động cũng .

 

Anh cất lời: “Em tên là Lục…”

 

“Lục Phóng.” Lục Phóng vội vàng xưng tên đầy đủ của , “Bạn học của em đều thích gọi em là thằng béo, thực em cũng để tâm lắm. Dù cũng chỉ là một cách gọi thôi, béo thì béo, còn hơn mấy đứa gọi là ‘khỉ ốm’, hì hì…”

 

Ôn Nhiên cũng bật theo, càng lúc càng thấy em họ cởi mở lạc quan thật .

 

Sống tùy hứng như mới vui vẻ bao!

 

Thẩm Nam Chinh bắt đầu hối hận vì mở miệng , ngờ chỉ ba chữ, nhóc thể tuôn ba bốn chục chữ.

 

Đầu óc xoay chuyển, : “Lục Phóng, chúng chơi một trò chơi .”

 

“Trò gì ?” Hai mắt Lục Phóng sáng rực lên, “Em giỏi nhất là chơi trò chơi đấy! Nói cho hai , em chơi trò chơi với bọn nó bao giờ thua, b.úng trán em cũng thể b.úng sưng đầu bọn nó. Hai , một em b.úng liên tiếp năm đứa, sướng cực kỳ!

 

Còn một , thằng chạy nhanh nhất lớp em thua mà quỵt nợ, em và mấy đứa bạn cùng phạt gấp đôi nó, nó chạy nhanh đúng , bọn em bắt nó chạy quanh sân trường mười vòng, hahaha… buồn c.h.ế.t mất!”

 

Ôn Nhiên bật thành tiếng, thế giới của bọn con trai cũng vui quá mất.

 

Tiếng của cô khiến trong lòng Thẩm Nam Chinh cũng khoan khoái hơn chút, xem thằng nhóc cũng chút tác dụng, thể quả hồ trăn mua vui.

 

nếu thể ngậm miệng thì nhất.

 

Anh nghiêm trang : “Cái tính chịu thua của em thích, cũng uổng công cho em lên xe. Thế , từ bây giờ chúng sẽ thi xem ai mở miệng chuyện , ai mở miệng coi như đó thua, thua xuống xe chạy bộ theo xe.”

 

“Làm gì trò chơi kiểu , …”

 

“Suỵt, trò chơi bắt đầu!”

 

Thẩm Nam Chinh cho nhóc cơ hội đổi ý, những lời hết của Lục Phóng nghẹn trong lòng khó chịu vô cùng, giống như một con khỉ sống nhăn đang nhảy nhót, cứ chui khỏi cổ họng .

 

Cậu há miệng, nhớ tới câu “ thích cái tính chịu thua của em” của Thẩm Nam Chinh, lập tức bịt miệng .

 

Ôn Nhiên thầm nghĩ, vẫn là Thẩm Nam Chinh mới trị .

 

Không thể , chiêu quả thực hiệu quả.

 

Trong xe chớp mắt trở nên yên tĩnh.

 

một điều Thẩm Nam Chinh , lỡ như thua, ai lái xe đây!

 

Lục Phóng cũng hỏi câu , nghĩ mà gãi đầu gãi tai.

 

Nào ngờ đây chính là sự cố ý của Thẩm Nam Chinh.

 

Lùi một vạn bước mà , cho dù trong tình huống ngoài ý mở miệng , cũng thể xuống xe chạy bộ .

 

Anh xuống xe thì ai lái xe cả.

 

Càng nghĩ tâm trạng càng .

 

Ôn Nhiên lên tiếng: “Em tham gia trò chơi của hai nhé, em phép chuyện.”

 

Thẩm Nam Chinh gật đầu, tỏ ý cô đúng.

 

Ôn Nhiên : “Không em , hai chơi trò ấu trĩ thật đấy.”

 

Thẩm Nam Chinh chỉ , phía Lục Phóng gật đầu như giã tỏi.

 

Cậu cũng đồng tình với quan điểm của chị họ, rể tương lai thật ấu trĩ!

 

Rất chuyện, chuyện, chuyện…

 

Cậu chuyện đến phát điên lên , nhưng nghĩ đến việc hễ chuyện là chạy bộ, xe jeep lớn nữa, c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

 

Từng phút từng giây trôi qua thật chậm chạp, giống như thời gian đang ngừng trôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-67-len-nui-hai-thuoc-nhieu-niem-vui.html.]

 

 

Qua một lúc lâu, Ôn Nhiên thấy tiếng ngáy truyền đến, đầu , nhóc ngủ !

 

Thằng nhóc cừ thật, thế mà cũng ngủ .

 

Không là giả vờ đấy chứ?

 

Cô khẽ hỏi: “Tiểu Phóng, em ngủ thật ?”

 

Tiếng ngáy của Lục Phóng đều đặn, ngủ say.

 

Thẩm Nam Chinh đoán chừng nhóc ngủ thật mới nhỏ: “Suỵt, đừng gọi em , cứ để em ngủ !”

 

Ôn Nhiên: “…”

 

Ôn Nhiên cũng gọi nhóc nữa, cứ để ngủ mãi, cho đến khi ngủ tới lưng chừng núi.

 

Sau khi xuống xe, cô lay lay : “Tiểu Phóng, đừng ngủ nữa, mau tỉnh .”

 

“Đợi .” Lục Phóng mắt vẫn nhắm nghiền, chép chép miệng, “Để em ăn xong cái đùi gà .”

 

“Tỉnh , đừng ngủ nữa…”

 

Đột nhiên thấy giọng của Thẩm Nam Chinh, Lục Phóng bật dậy thẳng lưng.

 

“Vừa nãy là Nam Chinh chuyện đúng , , thua .”

 

Thẩm Nam Chinh chỉ tay bên ngoài: “Đến nơi .”

 

Lục Phóng: “…”

 

Lục Phóng dụi dụi mắt, lúc mới phát hiện ngủ suốt một chặng đường.

 

Cậu vặn vẹo eo, bước xuống xe.

 

Lại bật chế độ lắm lời: “Anh Nam Chinh, em thua nhé, là mở miệng gọi em , thua cũng là thua.”

 

Thẩm Nam Chinh sảng khoái đáp: “Được, thua, lát nữa em lái xe về nhé.”

 

“Em lái xe, đến núi , điều chứng tỏ hai chúng ai thua cả.” Lục Phóng quen thói hòa giải, “Tiếp theo gì đây?”

 

“Đeo cái lên.” Thẩm Nam Chinh lấy một cái gùi đưa cho , “Cứ theo bọn .”

 

Lục Phóng: “…”

 

Sườn núi là rừng sâu núi thẳm, nhưng cũng mọc đầy bụi rậm, cỏ cũng mọc um tùm.

 

Dược liệu mà Nghiêm lão cần là loại quá quý hiếm, chỉ là tìm sẽ mất chút thời gian.

 

Thẩm Nam Chinh và Lục Phóng giúp gì khác, trong mắt bọn họ, đây đều là cỏ, chẳng gì khác biệt.

 

trong mắt Ôn Nhiên, tất cả đều là bảo bối.

 

Lậu lô, Hoàng cầm, Tri mẫu, Viễn chí mọc ở sườn đón nắng, khi cô tìm kiếm mục tiêu cũng rõ ràng.

 

Rất nhanh phát hiện Lậu lô.

 

Bông hoa to màu tím là nổi bật nhất.

 

Cô nhổ cả rễ vài cây bỏ gùi.

 

Thẩm Nam Chinh theo sát từng bước rời, chỉ lo cô sợ rắn rết chuột bọ.

 

Lục Phóng theo m.ô.n.g , trong tay cũng hái một cây Lậu lô lẩm bẩm: “Đây chẳng là hoa dại bình thường , thể chữa bệnh ? Chị Nhiên Nhiên, chị nó, nó thể chữa bệnh gì ?”

 

“Nó thể chữa nhiều bệnh lắm, thanh nhiệt giải độc, tiêu sưng mủ, lợi sữa.” Ôn Nhiên hề cảm thấy ngại ngùng, chữa bệnh cũng là chuyện gì đáng ngại, ngược Thẩm Nam Chinh xong đỏ mặt.

 

Lục Phóng cũng cảm thấy cả, dù thì câu câu quên mất nó chữa bệnh gì !

 

Cậu mãi mãi chệch hướng, tiện tay hái một bông hoa nhỏ màu tím ngửi ngửi: “Chị Nhiên Nhiên, đây là cái gì? Đều nở hoa nhỏ màu tím, hình như hơn cái nãy!”

 

Ôn Nhiên đầu : “Đây là Viễn chí.”

 

Lục Phóng hiểu: “Cái thứ gì cơ?”

 

Ôn Nhiên bước tới hái cây Viễn chí chân , : “Đây là Viễn chí, cũng là thảo d.ư.ợ.c chị tìm. Có thể an thần ích trí, tiêu đờm, giảm sưng.”

 

Thẩm Nam Chinh ngờ thằng nhóc tiện tay hái một cái hái trúng thảo d.ư.ợ.c Ôn Nhiên tìm, cũng cam lòng yếu thế.

 

Bắt đầu cúi đầu tìm kiếm.

 

Đang tìm kiếm chăm chú, Ôn Nhiên đột nhiên kéo : “Cẩn thận!”

 

 

Loading...