"..."
"Tỷ phu, dám nữa, những lời nãy đều là đùa thôi, thật đấy..."
Tối hôm đó, Tô Văn sấp giường để Lý Giang bón cơm.
Lý Giang mặt vô cảm, múc từng muỗng bón cho nó. Tô Văn đối diện lườm Lý Giang bốc hỏa, nhai ngấu nghiến đồ ăn trong miệng.
Khóe miệng Lý Giang giật giật, tiếp tục ném đồ ăn mồm thằng nhóc.
Cửa đột nhiên đẩy , Viên Viên và Đào T.ử ngó đầu , thấy chỉ hai vị ca ca ở đây bèn hì hì chạy .
Viên Viên móc quả trứng gà từ trong túi áo đưa cho Tô Văn: "Văn ca ca, trứng gà của , tặng cho ăn."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mắt Lý Giang dán c.h.ặ.t quả trứng, Tô Văn định hào phóng xua tay cần, nhưng thấy bộ dạng đó của Lý Giang bèn giật lấy ngay, nở nụ thật tươi với Viên Viên: "Cảm ơn Viên Viên , thích lắm."
Rồi nhóc sang Đào Tử.
Trứng gà của Đào T.ử ăn từ sớm, thấy ca ca , bèn lôi chiếc túi thơm chuẩn từ : "Ca ca, tặng ."
Tô Văn đón lấy, thấy đó thêu khóm trúc xanh bèn tươi như hoa, buột miệng bảo: "Đào T.ử giỏi quá, nhanh thêu xong túi thơm khác !" Mới hai hôm nhận một cái quà đỗ Đồng sinh.
Đào T.ử e thẹn : "Cái vốn định tặng cho Giang ca ca, nhưng ca ca thương , đưa cho , thêu cái khác cho Giang ca ca."
Tô Văn ngẩn , lập tức vui sướng đ.ấ.m giường ngất: "Muội ngoan, lắm, cần thêu cho Giang ca ca của nữa, chẳng nhọc mắt quá thôi."
Lý Giang liếc mắt m.ô.n.g ai đó một cái, quyết định nhịn thêm mấy ngày nữa.
"Thư viện Tùng Sơn?" Lý Giang và Tô Văn sững sờ kinh ngạc.
Lý Thạch gật đầu, vứt thẳng sách mới mua cho hai đứa: "Tháng Bảy nhập học, bây giờ tự học ở nhà , đừng đến lúc đó ngoài mất mặt." Người nhà họ Nguyên mới phái tới, chuyện nhập học ấn định, Lý Thạch từ chối nhã ý đóng học phí hộ của nhà họ Nguyên cho Lý Giang và Tô Văn.
Đối với , việc nhà họ Nguyên lo liệu cho Lý Giang và Tô Văn thư viện Tùng Sơn chẳng qua là cuộc giao dịch với , cái giá trả chính là những gì với Mộc Lan, ngoài nợ thêm, cũng chẳng trả ơn thêm.
Lý Thạch tự hỏi nhà bọn họ vẫn còn khả năng đóng đủ tiền học phí.
Học phí ở thư viện Tùng Sơn mười lượng bạc mỗi năm, thực sự là đắt đỏ vô ngần! Chưa kể chi phí ăn ở, nếu ăn ở luôn tại thư viện thì đóng thêm năm lượng bạc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-160.html.]
Lý Thạch dẫu xót xa năm lượng bạc nhưng vẫn nghĩ cho ở trường sẽ hơn.
Lý Giang và Tô Văn liếc , trong lòng trầm xuống, đưa mắt Lý Thạch lúc cúi đầu lẩm nhẩm y thư, chôn chân lì bàn học.
Lý Thạch ngẩng đầu lườm bọn chúng: "Còn ngây đó gì? Ra ngoài học bài !"
Lý Giang và Tô Văn đành gục đầu bước , ôm sách về phòng. Tô Văn im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Tỷ phu chắc chắn chuyện giấu giếm chúng , nếu cớ chuyển sang học y, chúng thư viện Tùng Sơn? Đó là thư viện Tùng Sơn đấy!"
"Rồi ?"
"Nên chúng tìm tỷ tỷ, tỷ phu chịu , nhưng tỷ tỷ chắc chắn sẽ cho chúng ."
Lý Giang bèn dậy.
Tô Văn ghế ngước mắt lên : "Huynh lên gì?"
Lý Giang cúi xuống thằng bé: "Chẳng bảo tìm tẩu t.ử ?"
"..."
Mộc Lan đang may vá mái hiên, chỗ đón ánh sáng nhất.
Lý Giang và Tô Văn là nhận ngay đó là y phục may cho Thục Nữ phường, bởi đó là đồ nam màu xanh lam đậm, y phục Mộc Lan may cho Thục Nữ phường chỉ đồ nữ. Dựa theo kích cỡ, tám phần là may cho hai đứa chúng nó.
Đây là quần áo may cho họ học, dùng lụa Hàng Châu, mùa hè lặng lẽ gõ cửa, mặc đồ sẽ mát mẻ hơn đôi chút.
"Tỷ tỷ, việc tỷ phu học y liên quan đến chuyện chúng thư viện Tùng Sơn ?"
Mũi kim tay Mộc Lan dừng , nàng đằng bọn chúng, vẫy tay hiệu cho hai đứa xổm xuống.
Tô Văn lập tức lén la lén lút thụp xuống cạnh Mộc Lan, Lý Giang ngập ngừng chốc lát cũng xuống đối diện Mộc Lan.
Mộc Lan bèn véo má nhóc một cái: "Rõ ràng mới mười tuổi đầu mà bộ dạng cứ như ông cụ non ? Toàn học lây đại ca cả." Nói , nàng sang rỉ tai Tô Văn: "Chuyện tuyệt đối hé nửa lời mặt tỷ phu , kẻo đau lòng còn nổi giận."
Tô Văn sững sờ, bất giác siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m căm phẫn : "Có do nhà họ Nguyên ép buộc ? Đệ nhà bọn họ hạng lành gì , năm xưa thể thấy c.h.ế.t cứu, cớ tự nhiên tìm lên cửa đòi thu nhận đồ ?"