Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1004: Làm khách

Cập nhật lúc: 2026-02-27 07:39:26
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện , liền dặn dò Đại Cát đang cầm cương phía : "Đi thôi, về nhà ăn cơm."

 

Mãn Bảo tươi rói với Ân Hoặc: "Không phiền, phiền , lạ nước lạ cái gặp một , thứ hai là thành quen. Từ giờ cứ thường xuyên sang nhà bọn chơi nhé."

 

Ân Hoặc mỉm chút e ngại. Sống ngần tuổi đầu, đây là đầu tiên một một đến chơi nhà khác. Cảm giác hồi hộp khiến bất giác cuộn tròn ngón tay.

 

Trường Thọ, đang đ.á.n.h xe ngựa bám theo phía , thấy xe nhà họ Bạch dừng liền vội vàng nhảy xuống định rước thiếu gia nhà . Ai ngờ kịp bước tới, xe ngựa lăn bánh mất.

 

Hắn sửng sốt một giây, luống cuống xe, giục ngựa đuổi theo họ mãi cho đến tận ngõ Thường Thanh.

 

Xe ngựa dừng bánh, Bạch Nhị lang nhanh nhảu phi xuống đầu tiên. Cậu kịp vươn vai thì một bàn chân từ trong xe thò . Bạch Thiện hắng giọng: "Ghế xuống xe ?"

 

Bạch Nhị lang lầm bầm vẻ tủi , xách cái ghế gỗ đá lăn lóc lúc nãy đặt ngay ngắn . Bạch Thiện giẫm lên ghế bước xuống, đỡ Mãn Bảo xuống xe.

 

Thiếu gia nhà họ vén rèm cửa, ló đầu quanh một lượt mới rón rén bước xuống theo chiếc ghế gỗ.

 

Trường Thọ sực tỉnh, vội vã chạy tới đỡ lấy thiếu gia nhà .

 

Mãn Bảo và ba bạn nhiệt tình mời Ân Hoặc nhà. Trường Thọ bám rịt lấy thiếu gia, khẽ thì thầm: "Thiếu gia, chúng về nhà ? Giờ sắp đến bữa trưa , chắc lão phu nhân đang mong ngóng đấy."

 

Ân Hoặc thản nhiên đáp: "Sáng nay khỏi nhà thưa rõ là chơi với bạn học . Tổ mẫu thấy lâu về ắt tự hiểu sẽ dùng bữa ở ngoài."

 

" hôm nay là ngày nghỉ hưu mộc của triều đình, đại cô nãi nãi và đại cô gia chắc chắn sẽ về thăm nhà..."

 

Ân Hoặc khẽ mỉm với nhóm Mãn Bảo, theo gót họ bước trong, hạ giọng trả lời Trường Thọ: "Có , mấy gia đình đều sống ở kinh thành, gặp lúc nào chẳng . Đâu nhất thiết nào cũng mặt. Hơn nữa, kỳ nghỉ hưu mộc nào mà đại tỷ về thăm nhà cơ chứ?"

 

Ân Hoặc nhấn mạnh: "Họ về là để thăm tổ mẫu, chứ để thăm ."

 

Trường Thọ im bặt, lòng như lửa đốt nhưng dám ho he thêm nửa lời.

 

Vào đến Nhị viện, việc đầu tiên Ân Hoặc là tới bái kiến Trang . Dù thì đây cũng là bậc trưởng bối trong nhà của nhóm Mãn Bảo.

 

Trang học trò nhắc nhiều về Ân Hoặc, mang bệnh trong , hiện đang là bệnh nhân của đại t.ử nhà . Do đó, ông đối xử với cực kỳ ân cần và khoan dung. Vừa gặp mặt, ông nở nụ hiền hậu.

 

"Đến chơi thì cứ tự nhiên vui vẻ nhé. Nếu mấy đứa nghịch ngợm trêu chọc con, con cũng đừng kiêng nể, cứ đ.á.n.h trả . Đánh thì cứ bảo , sẽ mặt con dạy dỗ bọn chúng."

 

Mãn Bảo phụng phịu thanh minh: "Tiên sinh, chúng con bao giờ ức h.i.ế.p bạn bè ."

 

Bạch Nhị lang, kẻ Trang xử vì tội mách lẻo, cúi gầm mặt tiến lên một bước. Trang lườm một cái bảo: "Được , dẫn bạn ngoài chơi , ức h.i.ế.p bạn, cũng bắt nạt sư của ."

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện lời, đưa tay tóm lấy Bạch Nhị lang lôi xềnh xệch ngoài. Vừa đến cửa, hai giơ tay chực tẩn . Bạch Nhị lang cũng chẳng , đẩy bật , cảnh cáo: "Các mà ức h.i.ế.p nữa, méc đấy."

 

Bạch Thiện hừ lạnh: "Chia tiền!"

 

Bạch Nhị lang vênh váo: "Ta mách hết ."

 

"Mách cũng chia."

 

Bạch Nhị lang cuống quýt hét toáng lên: "Tiên sinh dặn các ức h.i.ế.p mà."

 

Mãn Bảo phản bác: "Tiên sinh chỉ bảo đ.á.n.h , chứ cấm chúng chia tiền của . Cho nên, tiền vẫn chia, mau nôn đây..."

 

Bạch Nhị lang mặt mày ỉu xìu, miễn cưỡng về phòng lấy tiền. Thấy cảnh đó, Ân Hoặc nhịn bật . Quay , ngỡ ngàng khi thấy ngoài hành lang bày la liệt vô kỳ hoa dị thảo. Tò mò bước tới gần, phát hiện nhiều loài hoa từng thấy bao giờ.

 

"Đây là hoa gì ? Ô kìa, đóa cúc đang nở dở màu xanh lá ? Đây là hoa cúc ?"

 

" là hoa cúc đấy," Mãn Bảo hỏi: "Thế nào, chứ?"

 

Ân Hoặc gật đầu liên lịa, trầm trồ: "Những giống hoa hiếm gặp, đa chỉ danh, thậm chí loài còn từng thấy mặt. Nhà các kiếm nhiều kỳ hoa dị thảo thế ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1004-lam-khach.html.]

"Mua của đấy," Bạch Thiện Mãn Bảo trả lời, hỏi tiếp: "Cậu nghĩ nếu đem bán hoa thì thể đưa mức giá bao nhiêu?"

 

Ân Hoặc ngạc nhiên: "Các thiếu tiền lắm ?"

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo ngơ ngác lắc đầu: "Không thiếu, hỏi ?"

 

"Đã thiếu tiền, cớ ..."

 

Cớ lúc nào mở miệng cũng chỉ đến tiền?

 

Mãn Bảo vỡ lẽ, đáp: "Tuy thiếu tiền, nhưng tiền trong nhà cũng nhiều đến mức để chúng vung tay quá trán. Nên ai mà chê tiền nhiều chứ?"

 

Ân Hoặc, từng nếm mùi phiền muộn vì tiền, đúng hơn là bao giờ bận tâm đến tiền bạc, sững sờ tại chỗ. Cậu ngập ngừng một lát hỏi: "Tiền... quan trọng đến thế ?"

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện Ân Hoặc bằng ánh mắt kỳ lạ, thầm nghĩ thanh niên còn ngây thơ hơn cả sư nhỏ của họ nữa. Sao hỏi một câu hỏi ngờ nghệch đến mức ?

 

Thế là hai đồng thanh gật đầu, quả quyết khẳng định: "Chính xác, vô cùng quan trọng."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Ân Hoặc chìm suy tư.

 

nhanh ch.óng bừng tỉnh, chỉ những chậu hoa hỏi: "Vậy những chậu hoa đều để bán ?"

 

Cả hai cùng gật đầu.

 

Ân Hoặc mỉm : "Thế bán cho , thích hoa."

 

"Không ." Mãn Bảo từ chối cần suy nghĩ.

 

Ân Hoặc sững sờ: "Tại ?"

 

Bạch Thiện hắng giọng, ngước mắt trời, trần nhà...

 

Mãn Bảo cũng khẽ ho một tiếng. Dù ngại ngùng nhưng nghĩ là bạn bè thì nên thẳng thắn, nàng đáp: "Những chậu hoa thể bán cho bạn bè, bán cho những ghét."

 

Ân Hoặc há hốc mồm kinh ngạc. Khi những chậu kỳ hoa dị thảo rực rỡ , vô thức lùi vài bước: "Có, độc ?"

 

Mãn Bảo ngạc nhiên : "Suy nghĩ của kỳ quặc thật đấy. Đây chỉ là hoa cúc, cỏ thiên tinh, hoa hồng cổ bình thường thôi, độc?"

 

Ân Hoặc lúc mới thở phào nhẹ nhõm, bước trở vị trí cũ, gượng gạo với hai .

 

Cũng , nếu độc, chắc chắn họ sẽ bày ngoài hành lang, nhỡ nhà trúng độc thì ?

 

"Vậy... tại bán cho ghét? Ta thấy hoa cỏ đều , mấy bông đang nở cũng rực rỡ lắm. Chẳng lẽ còn khi nở sẽ xí?"

 

"Không , cũng lắm. Đời thể đảm bảo, nhưng đời thì dám chắc."

 

Ân Hoặc đảo mắt tò mò: "Đời ?"

 

Mãn Bảo gật đầu, nở nụ tươi tắn nhưng giọng điệu vô cùng nghiêm trọng: "Chúng khó lấy giống, hơn nữa hoa thứ hai thể biến dạng."

 

Ân Hoặc lập tức hiểu lý do tại nàng bán cho những ghét. Bất kỳ ai mua hoa quý hiếm cũng mong ngắm nghía năm nay, năm ngắm tiếp, từ một chậu nhân giống thành hai chậu, bốn chậu... để duy trì nòi giống mãi mãi.

 

Nếu chỉ tồn tại một đời tàn lụi...

 

Ân Hoặc mỉm , chợt nhớ một điều: "Đã là cô ghét, nếu cô mang bán, liệu họ mua ?"

 

"Ta ghét họ, nhưng chắc họ ghét họ. Với , những gia đình quyền quý giàu mua hoa thì mấy ai tự phố dạo mua? Chẳng do bọn hạ nhân mua mang về dâng lên ?"

 

Ân Hoặc mỉm đáp: "Thật sự ."

 

 

Loading...