Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1010: Bức Thư Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 07:39:32
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Hoặc trở về phòng , thừ bên cửa sổ suy nghĩ một lúc lâu. Cuối cùng, từ từ đổ bát t.h.u.ố.c nguội ngắt xuống sân nhỏ bên .
Trường Thọ, luôn im lặng cạnh, thấy thiếu gia rốt cuộc cũng đổ t.h.u.ố.c , vội vàng bước tới đón lấy chiếc bát . Hắn khẽ thưa: "Thiếu gia, nô tài thu xếp lấy bạc về ạ..."
Ân Hoặc dặn dò: "Đợi ngày mai đến Quốc t.ử học, ngươi hãy giao tiền đó cho phu xe nhà Bạch Thiện."
"Vâng ạ."
Hôm , Ân Hoặc cố ý thông báo với Ân lão phu nhân: "Tổ mẫu, từ nay khi tan học, lẽ con sẽ nán trường sách thêm một lúc, hoặc dạo cùng bạn bè. Người đừng sai đông đón con nữa, bọn họ cứ chầu chực ngoài cổng trường, bạn bè chê con mất."
Ân lão phu nhân gật đầu đồng ý, nhưng quên nhắc nhở: "Cơ thể con ốm yếu, sách nhiều sẽ tổn thọ. Con chẳng cần thi thố quan, nên cũng đừng ép quá nhiều. Ra ngoài chơi cũng đừng ham vui quá đà, nhiều chỉ thêm phí sức thôi."
Ân Hoặc lời, chỉ dắt theo mỗi Trường Thọ khỏi nhà.
Chiếc xe ngựa nhẫn nại đợi chờ cổng Quốc t.ử giám. Trời thu mát mẻ, trong xanh, đang độ sáng sớm, Ân Hoặc sai kéo rèm cửa sổ lên, lơ đãng ngắm xe cộ tấp nập qua .
Ngay khi chiếc xe ngựa quen thuộc của nhóm Bạch Thiện xuất hiện, nhận ngay. Ân Hoặc rướn , khóe môi hé mở định cất lời chào thì một con ngựa từ hướng khác chậm rãi tiến tới, lướt ngang qua xe họ. Trong tích tắc giao , một gói đồ nhỏ bay vèo trong xe.
Ân Hoặc khẽ giật . Xung quanh dường như chẳng ai mảy may để ý đến hành động thoăn thoắt đó. Riêng Đại Cát - đang vắt vẻo càng xe đ.á.n.h ngựa - chỉ nghiêng đầu liếc một cái thu ánh mắt. Vừa lúc đó, ánh mắt chạm ngay ánh mắt Ân Hoặc.
Ân Hoặc vội vàng buông tay, rèm cửa sổ rũ xuống che khuất khuôn mặt.
Vừa buông rèm xong là thấy hối hận ngay tắp lự. Cậu bực tức vỗ nhẹ đầu , thở dài một tiếng dậy bước xuống xe.
Chiếc xe ngựa của nhóm Bạch Thiện cũng dừng cách đó xa. Bạch Thiện vội xuống xe mà cẩn thận mở gói đồ nhận .
Bên trong là một phong thư kẹp cùng vài tập tài liệu. Cậu đưa xấp tài liệu cho Bạch Nhị lang giữ, tự bóc thư, đưa mắt lướt qua.
Bạch Nhị lang ôm khư khư đống tài liệu dúi tay, thấy Bạch Thiện nhíu mày, bèn hỏi: "Sao ? Thư của ai? Viết gì trong đó?"
Bạch Thiện gấp gọn bức thư nhét phong bì: "Thư của Ngụy đại nhân. Vụ hai tên thích khách , ngài bảo tìm , nhưng cách nào cứu ."
"Cứu thì thôi," Bạch Nhị lang rụt rè : "Nói với chúng cũng ích gì , chẳng lẽ chúng xông đó cứu ?"
Bạch Thiện liếc đống tài liệu trong tay , nhét luôn bức thư đó: "Cứ để trong xe, bảo Đại Cát mang về nhà. Ở trường đông , lỡ ai thấy thì rách việc."
"À."
Đợi họ xong, Đại Cát mới cất tiếng qua lớp rèm: "Thiếu gia, đường thiếu gia, Ân thiếu gia đang đợi hai kìa. Lúc nãy thấy đưa thư cho chúng ."
Bạch Nhị lang lập tức sang Bạch Thiện.
Bạch Thiện khẽ "Ừ" một tiếng, nhét vội gói đồ xuống gầm ghế bước ngoài. Bạch Nhị lang vội vàng lẽo đẽo theo .
Hai nhảy xuống xe. Bạch Thiện Ân Hoặc một cái, lia mắt sang cỗ xe ngựa đằng , đả động gì đến chuyện nãy, hỏi thẳng: "Tiền đem tới ?"
Ân Hoặc mỉm gật đầu, cũng chẳng tò mò hỏi han: "Mang tới ."
Trường Thọ vội vã khệ nệ bê một chiếc rương tới. Rương vẻ khá nặng, bê đến còng cả lưng.
Đại Cát bước tới đỡ lấy, chỉ bằng một tay nhẹ nhàng xách bổng chiếc rương lên, ném tọt trong xe ngựa.
Ân Hoặc kín đáo quan sát. Trường Thọ lớn hơn hai tuổi. Vì ốm yếu nên Trường Thọ phát triển cao lớn, vạm vỡ, sức lực cũng nhỉnh hơn thường. so với Đại Cát thì đúng là một trời một vực.
Lúc Ân Hoặc mới lờ mờ nhận Đại Cát giống những gã phu xe bình thường mà từng gặp.
Bạch Thiện nương theo ánh mắt , hỏi: "Sao thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1010-buc-thu-bat-ngo.html.]
Ân Hoặc thắc mắc: "Không đếm ?"
Bạch Thiện xòa: "Khỏi cần, giữa chúng mà còn chút tin tưởng ."
Ân Hoặc mỉm , : "Vậy chúng trường thôi."
Bạch Thiện gật đầu: "Xin mời."
Bạch Nhị lang ngây hai xoay gót bước , mặt mày ngơ ngác. Thế là xong ?
Cậu vội vàng xách giỏ sách lạch cạch chạy theo.
Đại Cát dõi mắt cả ba bước qua cổng Quốc t.ử giám mới đ.á.n.h xe . Anh thẳng về nhà mà lái xe đến một đoạn rẽ quen thuộc gần Tế Thế Đường, đỗ xe . Anh lôi gói đồ giấu ghế , cẩn thận nhét n.g.ự.c, tựa lưng càng xe gà gật.
Tâm trạng Bạch Thiện hôm nay rõ ràng . Dù biểu lộ mặt, nhưng suốt hai tiết học liên tiếp, liên tục giơ tay trả lời câu hỏi, tranh luận nảy lửa với phu t.ử.
Đừng là bạn cùng lớp, ngay cả các vị tiến sĩ lớp cũng nhận hôm nay tâm trạng vui.
Tiểu nhị tiệm t.h.u.ố.c từ sớm len lén báo cho Mãn Bảo xe ngựa của Đại Cát đang đợi bên ngoài. Nên khám xong cho bệnh nhân cuối cùng, Mãn Bảo liếc đồng hồ, thấy qua giờ Ngọ (11h - 13h) liền hối hả thu dọn đồ đạc chuẩn về.
Tiểu Trịnh chưởng quỹ vội vàng giữ : "Tiểu Chu đại phu, cơm nước dọn sẵn , ăn xong hẵng về."
Mãn Bảo đeo gùi t.h.u.ố.c lên lưng: "Thôi khỏi, ở nhà cũng phần cơm cho . Phần của cứ ăn , ăn nhiều cao thêm chút nữa đấy."
Tiểu Trịnh chưởng quỹ: ...
Mãn Bảo xách gùi ba chân bốn cẳng chạy biến. Đại Cát vội vàng hạ bục gỗ xuống, đỡ Mãn Bảo lên xe.
Mãn Bảo vén rèm hỏi: "Tiểu nhị bảo từ Quốc t.ử giám về là chực ở đây luôn. Có chuyện gì khẩn cấp ?"
Đại Cát lôi gói đồ giấu n.g.ự.c đưa cho Mãn Bảo.
Mãn Bảo đón lấy, mang trong xe mở xem. Nàng cũng bóc thư lướt qua một lượt y như Bạch Thiện, nhíu mày, chăm chú từng chữ một.
Đọc xong bức thư, nàng mới lục lọi xấp tài liệu, rút một tờ giấy khổ lớn gấp gọn trong một cuốn tấu chương. Tờ giấy chi chít chữ là chữ.
Mãn Bảo mở xem.
Chưa kịp hết, Đại Cát thông báo: "Mãn tiểu thư, chúng về đến nhà ."
Mãn Bảo cất dọn đồ đạc, nhét gói đồ gùi t.h.u.ố.c, đeo lên lưng nhảy xuống xe nhà.
Trang đợi mãi thấy nàng về, dùng bữa trưa . Thấy nàng mặt mày sa sầm bước , ông gặng hỏi: "Có chuyện gì thế? Ai chọc giận con ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo lấy gói đồ từ trong gùi : "Tiên sinh, Ngụy đại nhân cách nào cứu hai tên thích khách . Hoàng thượng chúng con gõ mõ kêu oan (cáo ngự trạng), Ngụy đại nhân thậm chí còn thảo sẵn đơn kiện cho chúng con đây ."
Nói đoạn, nàng lấy bức thư đưa cho Trang , còn tiếp tục trải tờ đơn kiện nghiên cứu.
Sắc mặt Trang cũng trùng xuống, hồi lâu mới lên tiếng: "Các con dự tính thế nào?"
Mãn Bảo cụp mắt: "Con chịu trận đòn Sát Uy (năm mươi trượng hình phạt dành cho đ.á.n.h trống kêu oan). đây là mục đích chúng lên kinh thành. Nếu cơ hội giải oan, chúng đương nhiên tìm cách vượt qua."
Sắc mặt Trang lộ vẻ lo âu, ông đặt bức thư xuống: "Đợi Thiện Bảo về, con thử bàn bạc với nó xem ."
Số lẻ thuộc về Dương, chẵn thuộc về Âm. Trong văn hóa cổ đại, lẻ tượng trưng cho sự may mắn, lành. Ví dụ phổ biến nhất là "Cửu ngũ chí tôn" (chỉ Hoàng đế).
(Lần cập nhật tiếp theo 9 giờ 30 tối)