Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1031: Mổ bụng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:44:35
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên Mãn Bảo đang châm kim, bên một vị thái y đang khẽ nhắm mắt bắt mạch. Hồi lâu, ông gật đầu với Trịnh thái y và một vị đồng liêu khác, đó lắc đầu.

 

Trịnh thái y sốt ruột: "Ông thế là ý gì, rốt cuộc là cầm cầm ?"

 

"Hiệu quả hơn lúc của chúng , ít nhất mạch tượng còn suy yếu tụt dốc nhanh như thế nữa, nhưng vẫn cầm ."

 

Mãn Bảo cũng đưa tay bắt mạch, một nữa về phía bụng bệnh nhân, đề nghị: "Mổ bụng ."

 

Sắc mặt ba vị thái y biến đổi liên tục, chẳng ai dám tùy tiện đưa quyết định.

 

Còn Mãn Bảo thì lục tìm con d.a.o phẫu thuật quen tay của trong giỏ t.h.u.ố.c. Lúc Mãn Bảo học trong hệ thống một bộ dụng cụ phẫu thuật, đó là quà do Mạc lão sư tặng, mua thương thành cũng chẳng đáng giá bao nhiêu điểm.

 

vật liệu chế tạo thứ đó khác biệt quá lớn so với thế giới của bọn họ, Khoa Khoa khuyến khích nàng lấy dùng trong hiện thực. Mạc lão sư từng sẽ nhờ rèn cho nàng một bộ dụng cụ vật liệu phù hợp và kiểu dáng tương tự với các loại d.a.o ở thế giới .

 

khi điều đó thành hiện thực, Phạm thái y tặng nàng một bộ.

 

Mãn Bảo dùng thấy thuận tay, lúc nàng nghiên cứu mẫu mô phỏng, quá nửa thời gian đều dùng bộ dụng cụ .

 

Chỉ là túi đồ hiếm khi cơ hội dùng đến trong đời thực, thứ xài nhiều nhất lẽ chỉ là mấy cây kim khâu.

 

Bây giờ Mãn Bảo lấy túi đồ đó mở tung, trực tiếp rút một con d.a.o nhỏ ba vị thái y, hỏi: "Rốt cuộc mổ mổ?"

 

Nam t.ử xách kiếm lúc cũng hiểu, bước tới hỏi: "Vì nhất định mổ?"

 

Mãn Bảo liếc y một cái, hỏi: "Ngài là nhà bệnh nhân ?"

 

Nam t.ử xách kiếm cúi đầu liếc nàng, vẻ mặt vô cảm đáp: "Phải."

 

Mãn Bảo liền giải thích cho y: "Ngài xem bụng căng phồng lên, hẳn là tạng phủ bên trong đang xuất huyết. Lúc nãy xem qua đơn t.h.u.ố.c các thái y kê, đều là những bài t.h.u.ố.c cầm m.á.u cực , nhưng uống bao lâu ?"

 

Trịnh thái y trầm giọng đáp: "Sắp một canh giờ ."

 

"Đơn t.h.u.ố.c đó chỉ cấp tốc, mà còn là mãnh d.ư.ợ.c. Một canh giờ vẫn thấy hiệu quả rõ rệt, rõ ràng là t.h.u.ố.c cầm m.á.u. Cứ tiếp tục đổ t.h.u.ố.c cho , e là c.h.ế.t vì mất m.á.u t.h.u.ố.c c.h.ế.t . Bọn họ còn kết hợp thêm châm cứu cầm m.á.u, thuật châm cứu cầm m.á.u của coi như là nhất hiện nay , nhưng hiệu quả cũng chẳng thấm . Cứ đà , cần đến hai canh giờ nữa sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u."

 

Mãn Bảo kết luận: "Cho nên chỉ còn cách m.ổ b.ụ.n.g, tìm điểm xuất huyết, khâu , đóng bụng."

 

"Có đảm bảo chắc chắn sống ?"

 

"Không thể, chỉ nắm chắc năm phần."

 

Nam t.ử xách kiếm nổi giận: "Chỉ năm phần mà ngươi dám m.ổ b.ụ.n.g ?"

 

Mãn Bảo thản nhiên đáp: "Năm ngoái Quý Hạo đến cả năm phần hy vọng cũng chẳng . chỉ , m.ổ b.ụ.n.g, chắc chắn c.h.ế.t trăm phần trăm; m.ổ b.ụ.n.g, còn năm phần hy vọng."

 

Nam t.ử xách kiếm chuyển dời ánh mắt sang đám Trịnh thái y.

 

Ba vị thái y đều cúi đầu, coi như ngầm đồng ý với lời của Mãn Bảo.

 

Nam t.ử xách kiếm siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, nở nụ tàn nhẫn: "Tốt, lắm, các ngươi mổ , nếu cứu sống , Cô tất cả các ngươi bồi táng!"

 

Mãn Bảo lúc rốt cuộc mới lưu ý đến cách xưng hô của y, chớp chớp mắt, sang Bạch Thiện: "Y là Thái t.ử ?"

 

Bạch Thiện để ý đến tiếng xưng hô ngay từ đầu tiên y cất miệng, bèn nặng nề gật đầu, đề nghị: "Vậy chúng nhé?"

 

Mãn Bảo chần chừ: "Không chữa nữa ?"

 

Giọng của hai đứa hề nhỏ, tất cả đều thấy, đều đồng loạt đầu hai đứa với vẻ cạn lời.

 

Thái t.ử tức đến bật : "Tới mà các ngươi còn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1031-mo-bung.html.]

 

Mãn Bảo vặc : " quan, cũng chẳng thái y, chữa đương nhiên thể ."

 

"Dân chúng trong thiên hạ ai là thần dân của Cô..."

 

Mãn Bảo chớp mắt, hỏi : "Vậy nếu dân chúng trong thiên hạ đều chữa khỏi cho giường, ngài định g.i.ế.c hết trong thiên hạ ?"

 

Bạch Thiện cũng ngẩng đầu lẳng lặng y.

 

Thái t.ử cứng họng, mím c.h.ặ.t môi lườm hai đứa.

 

Trịnh thái y sốt ruột giậm chân: "Chu tiểu đại phu, cứu bệnh nhân mới là chuyện quan trọng, chúng vẫn nên bắt đầu thôi."

 

Thấy Mãn Bảo nhúc nhích, ông cuống cuồng kêu Thái t.ử: "Điện hạ..."

 

Mãn Bảo một điểm sai, nàng quan, cũng chẳng thái y, nghĩa vụ theo sự phân phó của Thái t.ử. Người trong thiên hạ, kẻ học thức năng lực, đến chiếu thư của Hoàng đế còn quyền cự tuyệt tuân, huống hồ y chỉ là một Thái t.ử?

 

Y thể g.i.ế.c thái y, vì bọn họ ăn bổng lộc hoàng gia, hưởng vinh hoa phú quý hoàng gia mang , sai việc xong, g.i.ế.c thì cũng g.i.ế.c thôi, cùng lắm đó chê bai một câu là ngự hạ quá hà khắc.

 

Mãn Bảo là bình dân bách tính, g.i.ế.c nàng, đó chính là bạo ngược bất nhân.

 

Đến ngay cả Hoàng đế còn e dè tiếng , chứ đừng gì đến một Thái t.ử đang như hổ rình mồi.

 

Thái t.ử hít sâu một , bình cảm xúc : "Ngươi chữa , chữa khỏi là công của ngươi, chữa c.h.ế.t thì tính lên đầu bọn họ."

 

Ba vị thái y hít ngược một ngụm khí lạnh, lúc mới bắt đầu nghiêm túc đ.á.n.h giá Mãn Bảo, đó ngay cả sống lưng cũng ớn lạnh, tuổi... tuổi cũng nhỏ quá mất.

 

Mọi chút cam tâm, hai vị thái y còn đồng loạt sang Trịnh thái y, nhỏ giọng : "Trịnh thái y, là ông chủ đao ."

 

Trịnh thái y khổ, ông cũng lắm chứ, ngặt nỗi ông gì nắm chắc phần thắng .

 

Mãn Bảo Thái t.ử , xắn tay áo lên : "Được, , dọn chiếc bàn , khiêng cái tháp (giường nhỏ) qua đây, ánh sáng chỗ khá , chúng sẽ m.ổ b.ụ.n.g ở đây."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Ba vị thái y còn kịp phản ứng, hạ nhân trong phòng rục rịch theo. Bọn họ nhanh ch.óng dọn dẹp sạch sẽ chiếc bàn giữa phòng, đó khiêng chiếc nhuyễn tháp vốn chỉ đủ một sang đặt ngay ngắn. Tiếp đó, họ cẩn thận bê bệ cả chiếu lẫn chăn bệnh nhân, cùng chuyển lên nhuyễn tháp.

 

Đám hạ nhân bưng đèn cầy cũng thi chuyển giá đèn qua đặt cạnh, đồng thời thắp sáng thêm nhiều ngọn nến nữa.

 

Mãn Bảo xua tay ghét bỏ : "Đừng gần quá, lùi xa một chút."

 

Nàng cầm b.út nhanh hai tờ đơn t.h.u.ố.c đưa cho bọn Trịnh thái y xem: "Đây là hai phương t.h.u.ố.c cấp cứu ứng phó, các vị thấy thế nào?"

 

Bọn Trịnh thái y lập tức xốc tinh thần, cầm đơn t.h.u.ố.c châm chước một phen sửa đổi đôi chỗ. Mãn Bảo lướt qua, quả thực hơn toa t.h.u.ố.c nàng kê, liền gật đầu đồng ý.

 

Lập tức cầm đơn t.h.u.ố.c lui xuống bốc t.h.u.ố.c sắc t.h.u.ố.c.

 

Lúc Mãn Bảo mới sờ sờ lên bụng bệnh nhân, : "Sự bất nghi trì (chuyện thể chậm trễ), chúng bắt đầu thôi."

 

Trịnh thái y nuốt nước bọt, hỏi: "Cháu từng m.ổ b.ụ.n.g bao giờ ?"

 

"Người thật ? Người thật thì mổ bao giờ." Chỉ mới mổ mẫu mô phỏng thôi, mà còn mổ cả n.g.ự.c, mở cả hộp sọ nữa cơ, cả trăm .

 

Mãn Bảo cho dụng cụ nước sôi luộc tiêu độc. Nàng thuần thục sát trùng, lau khô, đó sờ sờ lên vùng bụng của bệnh nhân, tay khẽ vạch một đường mường tượng trung vùng bụng, đó dứt khoát hạ d.a.o rạch toạc lớp da của ...

 

Ba vị thái y ai ngờ động tác của nàng nhanh nhẹn đến , mổ là mổ liền, chẳng thèm đợi bọn họ thêm công tác chuẩn tâm lý.

 

Lúc hạ d.a.o Mãn Bảo vẫn còn sượng tay, nhưng cảm giác cắt da thịt giống với mẫu mô phỏng. Nàng dần tìm cảm giác, lấy một lực đạo quen thuộc tiếp tục rạch xuống. Một tia m.á.u "phụt" một tiếng b.ắ.n vọt , Mãn Bảo vốn thấp bé, cả khuôn mặt đều m.á.u tươi tạt ướt đẫm.

 

Nàng khẽ nhắm mắt , con d.a.o trong tay hề lay động. Bạch Thiện nhanh tay lẹ mắt rút khăn tay lau sạch vết m.á.u mặt nàng.

 

 

Loading...