Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1036: Truyền máu (4)
Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:44:40
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thiện đối diện Mãn Bảo, mở túi giấy , lấy một chiếc bánh đưa cho nàng.
Bánh vốn chín từ , nhưng lúc qua giờ Ngọ khá lâu, Dung di bỏ lò bếp nướng một chút nên lớp vỏ ngoài vàng rộm, giòn tan. Sau đó bà bổ đôi bánh, nhét một ít thịt băm và dưa chuột thái sợi giòn mát trong, rưới thêm một muỗng nước sốt, ăn vô cùng đưa miệng.
Bạch Thiện tự lấy cho một cái, ngó trong túi giấy, liền vén rèm cửa thò tay đưa túi ngoài: "Vẫn còn hai cái nữa, Đại Cát, ngươi chia cho Ngô công công một cái ."
Đại Cát một tay nắm dây cương, một tay đón lấy túi giấy, lời một tiếng.
Ngô công công sửng sốt một chút vội vàng từ chối: "Đa tạ Bạch tiểu công t.ử, nô tài đói."
Bạch Thiện nghi ngờ gã: "Ngài ăn trưa ?"
Ngô công công khựng một lát, gượng: "Chuyện thì ..."
"Vậy gì chuyện đói, mau ăn , bánh nhà ngon lắm đấy."
Đại Cát cũng đưa túi giấy về phía gã: "Ngô công công lấy một cái ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ngô công công chần chừ một chút tươi hớn hở đáp: "Vậy nô tài xin tạ ơn Bạch tiểu công t.ử."
Gã thò tay lấy một chiếc bánh từ trong túi, Đại Cát liền ngậm luôn chiếc bánh cuối cùng, nhai ngấu nghiến bảy tám miếng là nuốt trôi xuống bụng.
Ngô công công mà ngớ , đó mỉm , lưng nhỏ nhẹ c.ắ.n từng miếng.
Trong xe, Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng đối diện ăn ngon lành. Mãn Bảo còn lôi từ trong giỏ t.h.u.ố.c một ống tre đựng nước uống ừng ực.
Đợi đến khi xe ngựa dừng , hai đứa uống cạn nước, lau sạch miệng mồm.
Hai đứa xách giỏ t.h.u.ố.c tiến hậu viện, vẫn là căn phòng ban nãy, bên trong đang văng vẳng tiếng nức nở nỉ non.
Mãn Bảo bước , liền thấy Lão phu nhân lúc nãy đang ôm một thiếu phụ trẻ tuổi an ủi, xung quanh vòng trong vòng ngoài vây kín hạ nhân.
Lão phu nhân ngẩng đầu, thấy Mãn Bảo hai mắt lập tức sáng rực, đang định cất tiếng chào hỏi thì Mãn Bảo giơ tay phẩy phẩy mũi, cau mày hỏi: "Trong phòng đông thế ?"
Trịnh thái y tiếng bước vội từ trong , thấy nàng cũng mừng rỡ như bắt vàng. Nghe câu hỏi của nàng, ông lập tức khom với Lão phu nhân: "Xin Lão phu nhân ngoài đợi cho, chúng chữa trị cho Tiểu công gia ."
Thiếu phụ trong lòng Lão phu nhân ngẩng đầu lên, nghẹn ngào hỏi: "Chúng thể xem ?"
Mãn Bảo đ.á.n.h giá nàng một lát : "Có thể, nhưng cô bộ y phục khác , nhất là tắm gội sạch sẽ . Còn nữa, tất cả những trong phòng đều lui ngoài, chỉ giữ những lúc nãy là đủ ."
Nàng tỏ vẻ vui Trịnh thái y trách móc: "Rạch một đường lớn thế cơ mà, các ông để nhiều thế ? Không càng đông, khí càng vẩn đục, vết thương càng dễ viêm nhiễm ?"
Trịnh thái y chút bối rối, thấp giọng giải thích: "Chúng khuyên can ..."
nhà bệnh nhân , đối phương là bậc quyền quý, lưng còn Thái t.ử chống lưng, thái y thấp cổ bé họng như họ thế nào?
Mãn Bảo bèn đầu lặng lẽ chằm chằm Lão phu nhân.
Lão phu nhân hiểu ý tứ của họ, giật hoảng hốt, vội vàng hỏi dồn: "Có chúng phép ở chỗ ?"
"Tốt nhất là nên ở," Mãn Bảo dặn dò: "Không chỉ hôm nay nên ở, cũng cố gắng hạn chế căn phòng . Sau thăm nom nhất nên y phục sạch sẽ hẵng , xông hương, thoa phấn, tay cũng rửa thật sạch lau thật khô..."
Mãn Bảo ngừng một lát, dịu giọng giải thích: "Hắn nhiều ngoại thương , vết rạch của to, cho nên vẫn còn nguy hiểm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1036-truyen-mau-4.html.]
Thiếu phụ xinh ngẩn ngơ hỏi: "Vết rạch gì cơ?"
"Thì vết mổ bụng ."
"Khụ khụ," Thái t.ử từ bên ngoài bước , cuống quýt hành lễ, Thái t.ử cũng đáp lễ Lão phu nhân, lúc mới sang Mãn Bảo hỏi: "Lấy đồ chứ?"
Mãn Bảo gật đầu: "Lấy ."
Sau đó về phía đám Lão phu nhân.
Lão phu nhân lập tức giục: "Chúng ngoài ngay đây."
Đám đông ùn ùn kéo ngoài. Mãn Bảo ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy truyền m.á.u là chuyện trọng đại, hơn nữa đây cũng là đầu tiên nàng thực hành, kiểu gì cũng giải thích rõ ràng ngọn ngành với nhà bệnh nhân. Tuy Thái t.ử cũng coi như là nhà, nhưng em rể thiết bằng đẻ . Thế là Mãn Bảo cũng lẽo đẽo theo ngoài, dự định giải thích cặn kẽ với họ một phen.
Trịnh thái y vẫn đang chờ bàn bạc bệnh tình với nàng, thấy nàng , liền tìm đồng liêu, giữ một ở trông chừng Tiểu công gia đang hôn mê, những còn cũng kéo ngoài.
Vừa khỏi cửa, Mãn Bảo còn kịp mở miệng, Trịnh thái y quây cất lời: "Thuốc đổ xuống , nhưng tình hình chẳng cải thiện bao nhiêu. Tiểu công gia mất m.á.u quá nhiều, cứ đà e là khó qua khỏi."
Một vị thái y khác cũng lén lút né tránh ánh mắt nhỏ giọng bổ sung: "Mạch tượng hề chuyển biến , e là đêm nay cũng khó cầm cự ."
Bởi vì là trao đổi nội bộ về bệnh tình, nên họ chuyện khá thẳng thắn, nhưng khi đối diện với Thái t.ử và nhà họ Tô, họ vẫn sẽ dùng uyển ngữ: "Tiểu công gia phúc trạch sâu dày, vượt qua hai ngày là thoát khỏi nguy hiểm."
Còn vượt qua, thì đó là do mệnh mỏng vô phúc.
Mãn Bảo từng Kỷ đại phu điểm hóa, là hiểu ngay ý tại ngôn ngoại: "Thuốc phát huy chút tác dụng nào ?"
"Rất ít," Trịnh thái y hạ giọng: " như cháu , Tiểu công gia mất quá nhiều m.á.u, tuổi tác lớn hơn một chút, thể cường tráng bằng Quý tiểu công t.ử ."
Thái t.ử thấy bọn họ túm tụm rì rầm to nhỏ, bực dọc bước tới hai bước vặn hỏi: "Người rốt cuộc ?"
Mọi đưa mắt , đó đồng loạt hướng ánh về phía thấp nhất là Mãn Bảo, hỏi: "Chu tiểu đại phu, cái gì mà huyết thanh với truyền m.á.u cháu lúc nãy..."
"Cháu mang tới ," Mãn Bảo đặt giỏ t.h.u.ố.c xuống, tìm một chiếc bàn lấy đồ vật , bưng chiếc hộp tới mặt Lão phu nhân: "Lão phu nhân, Trịnh thái y với ngài về chuyện truyền m.á.u ?"
Lão phu nhân ngơ ngác lắc đầu.
Mãn Bảo khẽ ho một tiếng : "Được , để giải thích một . Bệnh nhân mất m.á.u quá nhiều, khả năng tạo m.á.u theo kịp, nên truyền thêm một ít m.á.u cho để vượt qua cửa ải khó khăn . truyền m.á.u cũng nguy cơ thất bại, nghĩa là m.á.u truyền cơ thể dung hợp mà sinh phản ứng bài xích. ngài yên tâm, sẽ kiểm tra nhóm m.á.u, xác suất sẽ giảm xuống mức thấp, nhưng vẫn cần chuẩn tâm lý ."
Sắc mặt Lão phu nhân tái nhợt, run rẩy hỏi: "Cần... cần nhiều m.á.u ?"
"Hiện tại vẫn chắc chắn."
Lão phu nhân liền chìa cánh tay về phía nàng: "Dùng của , là đẻ của nó. Còn cả lão đại, lão nhị nữa, mau phái gọi bọn chúng về, phi ngựa ngừng nghỉ gọi bọn chúng về đây."
Thiếu phụ xinh òa nức nở, kêu lên: "Mẫu , Đại bá và Nhị bá đang ở tận Đài Châu và Kỳ Châu xa xôi, thể về kịp chứ?"
"Mau cung gọi Quốc Công gia về, con trai ông sắp c.h.ế.t đến nơi , ông còn ở trong cung cái gì nữa?"
Mãn Bảo vội vàng giang tay cản họ : "Truyền m.á.u nhất nên dùng m.á.u của ruột thịt , chỉ cần cùng nhóm m.á.u là , cần thiết lao sư động chúng như ."
"Không dùng m.á.u của ruột thịt? Không là cần tương thích dung hợp ? Bọn họ cùng chung một dòng m.á.u, còn thứ m.á.u nào tương thích hơn m.á.u của họ nữa?"
Mãn Bảo gãi gãi đầu. Nàng từng học qua với Mạc lão sư nên đương nhiên lý do vì , nhưng dù giải thích thì họ cũng hiểu. Biết giải thích cho lọt tai bây giờ?