Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1046: Dương danh (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:35:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo cẩn thận ngẫm nghĩ một phen, cuối cùng cũng miễn cưỡng móc một đĩnh bạc đưa cho .

 

Bạch Thiện nhận lấy tiền, hào phóng vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Muội cứ yên tâm , chuyện còn cứ giao hết cho ."

 

Hôm là ngày mười tám, cũng là ngày nghỉ cuối cùng của bọn họ. Bạch Thiện cùng Mãn Bảo đến nhà họ Tô nữa, mà tự giắt hai đĩnh bạc, lôi Bạch Nhị Lang cửa. Trước tiên họ tìm một chỗ đổi bạc thành tiền đồng.

 

Đổi hẳn nửa sọt tiền đồng, đó sai Đại Cát xách sọt tìm đến đám thiếu niên từng ngâm thơ dạo cho dịp Trung thu.

 

Ba thiếu niên chạm mặt, Bạch Thiện nhờ tìm một chỗ vắng vẻ, đó lấy một điếu tiền đồng (một chuỗi tiền) từ trong sọt, xổm xuống vẫy tay gọi .

 

Thiếu niên cũng xổm xuống đối diện, chằm chằm chuỗi tiền đồng trong tay một lúc lâu, đó ngoái đầu sọt tiền đồng để bên cạnh.

 

Bạch Thiện mỉm hỏi: "Muốn lấy ?"

 

Thiếu niên nuốt nước bọt ực một cái, gật đầu lia lịa.

 

Bạch Thiện : "Chỗ tổng cộng hai mươi mốt điếu tiền đồng. Bạc ở Kinh thành các ngươi vẻ đắt đỏ hơn tưởng đấy."

 

Thiếu niên đáp: "Không bạc đắt, mà là tiền đồng rẻ."

 

Bạch Thiện gật gù, một tay gõ gõ lên sọt tre: "Ta ngươi giúp một việc."

 

Thiếu niên đáp ngay: "Ta mà, giúp công t.ử dương danh chứ gì. Bài thơ của ngài bọn thuộc làu làu . Không cần nhiều tiền thế , chỉ cần năm điếu tiền là đủ. Không những ở phường , còn thể bảo đàn em đem thơ hát khắp ngoại thành, thậm chí tận cổng thành hát để đều thấy. Đến lúc đó, khắp Kinh thành ai mà danh tiếng của công t.ử?"

 

Bạch Nhị Lang há hốc mồm kinh ngạc. Đừng Bạch Nhị Lang, ngay cả Bạch Thiện cũng giật sửng sốt: "Danh tiếng đều kiếm bằng cách ?"

 

"Cũng chia thành hai loại mà. Loại như công t.ử đây nhiều tiền thì thể cách . Còn loại đặc biệt tài hoa, thơ cứ như thần tiên giáng thế, đám mù chữ như bọn hát lên cũng thấy tuyệt cú mèo. Loại đó thì cần tiền. Bọn hát khắp hang cùng ngõ hẻm, gặp vị khách quan nào nhã hứng, hát cho họ một lượt cũng kiếm chút đỉnh tiền thưởng."

 

Bạch Thiện: ... Hóa thuộc phe lấy tiền đè ?

 

Hắn khó chịu.

 

Thiếu niên dường như đ.á.n.h điều gì, lập tức vớt vát: " Bạch tiểu công t.ử những tài mà còn tiền. Ngài tuổi còn trẻ thơ thế , tương lai chắc chắn tiền đồ xán lạn."

 

Nói xong hề hề với Bạch Thiện.

 

Bạch Thiện chằm chằm một lúc : "Ta tìm ngươi để truyền thơ."

 

Thiếu niên lập tức đưa mắt Bạch Nhị Lang đang chồm hổm bên cạnh: "Vậy là truyền cho vị công t.ử ?"

 

"Cũng ." Bạch Thiện lên, xoa bóp đôi chân tê mỏi hỏi: "Chỗ các ngươi chỗ nào để ? Ngồi chồm hổm thế mỏi c.h.ế.t ."

 

"Có chứ, chứ, Tiểu công t.ử đợi chút." Nói thiếu niên gọi lớn vọng ngoài: "Tiểu Ngũ, bê mấy hòn đá đây."

 

Mấy đứa trẻ lớn lập tức è ạch khênh bốn tảng đá tới. Đá to lắm nhưng cũng đủ để bọn họ .

 

Bạch Thiện cũng chê bai, chọn một tảng đá xuống.

 

Thiếu niên đối diện , Bạch Nhị Lang thì sát bên cạnh Bạch Thiện.

 

Đại Cát dáo dác quanh, xách một tảng đá tít góc xa, tham gia câu chuyện của ba thiếu niên.

 

Bạch Thiện lên tiếng: "Vẫn ngươi tên gì nhỉ."

 

"Tiểu nhân tên Đại Sơn."

 

"Đại Sơn? Tên đấy!"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Bạch Nhị Lang ngoái Bạch Thiện, chẳng hiểu cái tên ở chỗ nào.

 

Đại Sơn vui vẻ, tít mắt đáp: "Là do gia gia đặt đấy, ông bảo đặt tên thì mới thể to khỏe như ngọn núi ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1046-duong-danh-1.html.]

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang Đại Sơn tay chân khẳng khiu, ngay cả đầu và cổ cũng gầy trơ xương mà thầm nghi ngờ.

 

Tuy nhiên Bạch Thiện biểu lộ mặt, khẽ hắng giọng: "Ta kể cho ngươi một câu chuyện nhé, ngươi Bì Quốc Công ở Kinh thành ?"

 

Đại Sơn ngơ ngác gật đầu, vò đầu bứt tai một lúc mới : "Tiểu công t.ử, nếu là tung tin đồn nhảm thì bọn ."

 

"Không tin đồn."

 

Đại Sơn nín nhịn hồi lâu mới nhỏ giọng thì thầm: "Dù là chuyện thật bọn cũng dám truyền . Lỡ mấy vị quan lớn điều tra , bọn c.h.ế.t chỗ chôn mất."

 

Bạch Thiện đáp: "... Không bảo ngươi truyền chuyện nhà họ, mà là truyền chuyện của sư tỷ ."

 

Hắn bắt đầu kể sống động và chân thực câu chuyện con trai Bì Quốc Công ngã ngựa trọng thương, Mãn Bảo m.ổ b.ụ.n.g truyền m.á.u cứu . Không chỉ Đại Sơn, mà ngay cả Bạch Nhị Lang thứ hai cũng ngây .

 

Dẫu bọn Bạch Thiện cũng kể tỉ mỉ đến thế, chỉ kể tóm tắt quá trình, quan trọng nhất là kết quả.

 

Bây giờ mới thì còn xảy bao nhiêu chuyện như thế.

 

Bạch Thiện một tràng dài, đành mượn ống nước của Đại Cát uống một ngụm mới tiếp tục: "Ta ngươi truyền chính là câu chuyện ."

 

Thiếu niên lúc mới hồn, mặt khó xử: "Câu chuyện dài quá mất, đem kịch thuyết thư (kể chuyện) luôn cũng chứ."

 

Bạch Thiện ngẫm nghĩ một chút : "Cũng cần ngươi bê nguyên xi kể y hệt. Ví dụ ngươi thể với một là: Tiểu công gia vỡ nội tạng chảy m.á.u, Chu tiểu đại phu m.ổ b.ụ.n.g , khâu nội tạng bên trong; đó ngươi bảo với khác là: Tiểu công gia mất quá nhiều m.á.u sắp qua khỏi, Chu tiểu đại phu liền truyền m.á.u để cứu sống ..."

 

Bạch Thiện dặn dò: "Chỉ khi nào gặng hỏi, ngươi mới kể cho cặn kẽ tường tận bộ diễn biến."

 

Hắn thêm: "Chẳng ngươi bọn ngươi hát thơ còn thưởng ? Vậy các ngươi kể chuyện chắc chắn cũng sẽ nhận thưởng chứ nhỉ?"

 

Mắt Đại Sơn sáng rực lên, ánh mắt lân la liếc sọt tiền đồng bên cạnh.

 

Bạch Thiện cực kỳ hào phóng vung tay: "Cứ như ngươi , những ở phường , mà nội thành, ngoại thành, thậm chí ở cổng thành, ngươi đều phái truyền. Cả sọt tiền đồng sẽ là của ngươi."

 

Đại Sơn suy tính một lúc gật đầu: "Được."

 

Đoạn giơ tay định bê sọt tre , Bạch Thiện liền đưa tay ấn c.h.ặ.t , nhét điếu tiền trong tay tay : "Đây là tiền đặt cọc. Chỗ còn , đợi thấy hiệu quả tính."

 

Đại Sơn sững : "Tiểu công t.ử tin ?"

 

Bạch Thiện mỉm lắc đầu: "Không tin ngươi, chính ngươi cũng đấy, đây các ngươi chỉ truyền một bài thơ, bây giờ truyền một câu chuyện dài như , các ngươi cũng cần thời gian quen chứ. Điếu tiền là để các ngươi thử sức."

 

Đại Sơn im lặng một lát ôm c.h.ặ.t xâu tiền n.g.ự.c, cúi thi lễ với Bạch Thiện: "Bạch tiểu công t.ử yên tâm, chúng nhất định sẽ để ngài thất vọng."

 

Bạch Thiện hài lòng gật đầu, dậy : "Bọn sống ở hẻm Thường Thanh, các ngươi chỉ cần ngóng một chút là tìm ngay. Chuyện với các ngươi chắc khó chứ?"

 

"Không khó."

 

Bạch Thiện hỏi thêm: "Câu chuyện ban nãy ngươi nhớ hết ?"

 

"Nhớ hết cả ."

 

Dù câu chuyện dài, nhưng Đại Sơn thấy còn dễ nhớ hơn cả một bài thơ. Một bài thơ, học vẹt một hai hôm, hễ ôn là quên sạch bách. câu chuyện , nghĩ chắc cả đời cũng chẳng quên .

 

Hắn tò mò hỏi thăm: "Bạch tiểu công t.ử, câu chuyện là thật trăm phần trăm ?"

 

"Đương nhiên." Bạch Thiện hắng giọng, ngẩng cao đầu tự hào: "Nếu ngươi tin, thể đến Tế Thế Đường mà hỏi dò. Tỷ là đại phu khám bệnh ở Tế Thế Đường đấy, tên là Chu Mãn."

 

Đại Sơn nuốt nước bọt: "Mổ bụng mà vẫn sống ?"

 

Bạch Thiện liếc một cái, thèm trả lời. Đại Sơn hiểu ngay, cảm thấy việc truyền bá câu chuyện thú vị hơn hẳn chuyện ngâm thơ dạo.

 

Hắn vỗ vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Bạch tiểu công t.ử yên tâm, hiểu , ngài cứ chờ xem kịch nhé."

 

 

Loading...