Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1050: Truy y

Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:35:20
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chúng gặp Tiểu Chu đại phu a——"

 

" thế, chúng gặp Tiểu thần y——"

 

Mọi vung tay xông lên phía . Nụ mặt Tiểu Trịnh chưởng quỹ cứng đờ. Gã vội vàng dẫn đám tiểu nhị chặn mặt đám đông, gào lên: "Bình tĩnh , bình tĩnh ! Tiểu thần y chỉ một, đông thế khám bệnh cũng xếp hàng chứ..."

 

Tóc tai Mãn Bảo cũng rối bời, nhưng Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang còn thê t.h.ả.m hơn nàng nhiều. Ba đưa tay sờ lên đầu, miễn cưỡng vuốt vài lọn tóc cho ngay ngắn. Quay sang Đại Cát đang sừng sững bên cạnh, họ đành từ bỏ ý định chỉnh trang . Thôi, giải quyết chuyện mắt .

 

"Mấy đứa cũng ."

 

Mọi đầu , thấy Trịnh đại chưởng quỹ, Đinh đại phu và vài khác đang chỉnh tề y phục từ trong phòng bước . Thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của ba đứa trẻ, Trịnh đại chưởng quỹ điềm nhiên : "Vào phòng nghỉ ngơi chỉnh đốn chút ."

 

Mãn Bảo lắc đầu tỏ ý vội. Nàng chỉ tay mũi , ngơ ngác hỏi: "Tiểu thần y á?"

 

"Chứ còn gì nữa," Đinh đại phu chêm : "Sáng nay lúc mới đến, bên ngoài cửa ít chờ sẵn . Hỏi mới là tìm cháu. Thế kéo đến ngày càng đông, càng ngày càng đông. Tới lúc Đại chưởng quỹ đến, ngoài phố chật cứng . Bọn tốn bao nhiêu công sức mới chen đấy."

 

Trịnh đại chưởng quỹ nắm bắt tin tức nhanh nhạy hơn họ, : "Hôm qua thấy ngoài phố râm ran bàn tán về cháu , rằng Tế Thế Đường nhà chúng xuất hiện một vị tiểu thần y. Ta nghĩ bụng họ cũng chẳng sai, cháu quả thực m.ổ b.ụ.n.g cầm m.á.u cho Tiểu công gia, còn sáng tạo thuật truyền m.á.u nữa. Ta còn đang mừng thầm cho cháu đây, ai dè hôm nay kéo đến đông thế ."

 

Mãn Bảo nuốt nước bọt ực một cái, kìm đưa mắt liếc sang Bạch Thiện.

 

Bạch Thiện cũng nuốt nước bọt. Hiệu quả của đống bạc khủng khiếp đến thế cơ ?

 

Mới một ngày một đêm mà thành thế ?

 

Chẳng lẽ tên tiểu t.ử cố tình thuê đến lừa ?

 

Hắn nhớ rõ tên , ít nhất bảy tám ngày mới thấy hiệu quả, nhanh nhất cũng mất ba bốn ngày cơ mà.

 

Ba đứa trẻ đưa mắt . Dẫu đây cũng là bí mật của riêng bọn chúng, Mãn Bảo công khai, bèn khẽ ho một tiếng : " cháu thấy đám đang la hét om sòm ngoài cũng chẳng vẻ gì là bệnh cả."

 

Trịnh đại chưởng quỹ vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: " thế, trong đó chẳng mấy thực sự bệnh . Đa phần là nhà đến hỏi thăm , hoặc đơn giản chỉ là đến hóng chuyện cho vui."

 

"Khoan , chỗ chúng bán buôn thứ gì khác, đây là y quán, là nơi khám bệnh cơ mà, họ đến hóng chuyện cái gì chứ?" Mãn Bảo bực bội: "Lẽ nào y quán nhà chúng chương trình mua một tặng một ?"

 

"Cũng thể coi là ." Trịnh đại chưởng quỹ đáp: "Mấy món như táo đỏ, đường đỏ trong tiệm vẫn đắt hàng, già trẻ lớn bé đều dùng ."

 

Mãn Bảo, Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang: ...

 

"Đại chưởng quỹ," Ngay cả Đinh đại phu cũng cảm thấy Đại chưởng quỹ hồ đồ , nhịn lên tiếng: "Chúng cũng thể cứ để vây kín mãi thế , hôm nay y quán còn khám bệnh nữa đây?"

 

"Khám chứ," Thần trí Trịnh đại chưởng quỹ rốt cuộc cũng tỉnh táo . Lão về phía Mãn Bảo: "Mãn Bảo , cháu nghĩ cách trèo qua tường ngoài, chạy xa một chút, dụ hết đám trong tiệm nhé."

 

Mãn Bảo trợn tròn mắt, chỉ tay : "Cháu dụ á?"

 

"Phải," Trịnh đại chưởng quỹ trầm giọng: "Cháu thử tiếng ồn ngoài xem."

 

Ba liền vểnh tai lên . Chỉ thấy tiếng đám đông bên ngoài đang gào thét đến lạc cả giọng.

 

"Nghe thấy ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1050-truy-y.html.]

Ba gật đầu cái rụp.

 

Trịnh đại chưởng quỹ phân tích: "Lúc lý lẽ gì cũng vô dụng, lời gì cũng chẳng lọt tai họ . Chúng là y quán, nơi cứu trị bệnh, thể cứ thế g.i.ế.c đ.á.n.h ai đó để dọa họ ?"

 

Mãn Bảo gật đầu đồng ý, quả thực là thể.

 

"Nên cách nhất là cháu ngoài, chạy xa một chút, dụ đám đó theo. Dù mấy đứa cũng xe ngựa, họ chắc chắn đuổi kịp . Chạy một quãng là họ tự khắc bình tĩnh thôi." Trịnh đại chưởng quỹ dẫn họ đến chân tường, chỉ chiếc thang: "Trèo lên , lúc nãy chuyện với Bảo Hòa y quán bên cạnh . Lát nữa mấy đứa cứ trèo qua sân nhà họ, từ đó mà ngoài."

 

Ba : ...

 

Đại Cát lên tiếng: "Để qua ."

 

"Vậy Mãn Bảo trèo lên chào hỏi một tiếng ." Trịnh đại chưởng quỹ giục Mãn Bảo trèo lên thang .

 

Mãn Bảo mù mờ trèo lên thang. Ngó qua đầu tường sang sân nhà bên cạnh, chỉ thấy các vị đại phu của Bảo Hòa y quán chờ sẵn từ bao giờ. Vừa thấy nàng, họ đồng loạt ngẩng đầu lên, nở nụ tươi rói, nhao nhao vẫy tay chào hỏi: "Là Chu tiểu đại phu đây , ngưỡng mộ đại danh lâu, ngưỡng mộ lâu..."

 

"Chu tiểu đại phu, cô còn nhớ ? Ngày nào cô đến việc cũng tình cờ gặp , chúng còn chào hỏi nữa đấy."

 

"Còn nữa, còn nữa. Chu tiểu đại phu, chúng từng chuyện cửa đấy. Sau chúng cũng thể trao đổi y thuật với mà. Ta đặc biệt tò mò, m.á.u của với thực sự thể dung hợp, thể truyền cho ?"

 

Mãn Bảo lập tức đáp ngay: "Tất nhiên là ai cũng truyền , tìm đúng nhóm m.á.u mới ."

 

Bên liền hỏi: "Thế tìm nhóm m.á.u kiểu gì?"

 

"Dùng huyết thanh để thử. Ta chia nhóm m.á.u thành một, hai, ba, bốn..."

 

Trịnh đại chưởng quỹ thấy Mãn Bảo thang thao thao bất tuyệt trao đổi y thuật với nhà bên cạnh thì tức điên , vội vàng giục: "Chuyện để hẵng , để hẵng . Cháu sang đó xong thì lập tức ngoài ngay , đừng nán nhà lâu quá, y quán nhà chúng sắp đám đông ép vỡ đây ."

 

Đại phu bên liền gật gù: " đúng đúng, Tiểu Chu đại phu cô cứ qua đây , qua đây chúng từ từ bàn."

 

"Không thể từ từ bàn !" Trịnh đại chưởng quỹ nhảy cẫng lên, cách một bức tường mà cãi tay đôi với bên : "Các ông thỉnh giáo thì thể để hôm khác ? Đã hẹn hôm nay giúp tuồn ngoài mà, cửa hậu viện nhà sắp thủng đến nơi ."

 

Mãn Bảo cũng chẳng thèm đợi Đại Cát qua nữa, vội vàng trèo hẳn lên đầu tường, mượn thang của Bảo Hòa y quán leo xuống.

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang lật đật trèo theo. Đại Cát là trèo lên cuối cùng. Y hệt như một gã phu xe bình thường, điềm nhiên bước xuống thang đáp đất nhẹ tênh.

 

Bên , các vị đại phu của Bảo Hòa y quán đang vây quanh Mãn Bảo để thảo luận.

 

Đầu Trịnh đại chưởng quỹ thò khỏi bức tường. Lão thang trừng mắt những bên : "Tiền chưởng quỹ nhà các ông , gọi ông đây. Ông hứa với cái gì, mau mau đưa ngoài cho ."

 

Các đại phu nhà hàng xóm chẳng thèm đoái hoài đến lão.

 

Mãn Bảo thì thể ngó lơ . Nàng chắp tay thi lễ với Trịnh đại chưởng quỹ, sang với các vị đại phu bên : "Đợi chúng sẽ cùng thảo luận. Vừa , cũng một vài y án thỉnh giáo các vị."

 

Các đại phu của Bảo Hòa y quán mừng rỡ mặt, gật đầu liên tục: "Cùng thỉnh giáo, cùng thỉnh giáo."

 

Bạch Thiện ngó ngoài quan sát một lượt, bèn kéo Mãn Bảo: "Đi mau thôi, Đại Cát đ.á.n.h xe ."

 

Ba khom lưng rón rén lủi tiền đường. Bệnh nhân trong Bảo Hòa y quán phần lớn cũng chạy ngoài hóng chuyện. Ba đứa lấy tay áo che mặt, sự yểm trợ của các đại phu y quán, chạy vèo ngoài, nhanh ch.óng leo tót lên cỗ xe ngựa Đại Cát đ.á.n.h tới.

 

 

Loading...