Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1051: Lên kinh
Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:35:21
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa chạy một đoạn, Mãn Bảo liền vén rèm cửa, thò nửa ngoài ngoái gào to: "Ta ở đây , các tới đuổi theo !"
Bạch Thiện lách cạnh nàng, thấy đám thèm để ý đến nàng, bèn hùa theo gào lớn về phía đó: "Bọn đều ở đây , các tới ——"
Rốt cuộc cũng ngoái đầu . Vừa một cái, lập tức chỉ tay về phía chiếc xe ngựa chạy một đoạn khá xa mà hét lên: "Tiểu thần y ở đằng kìa..."
Đám đông lập tức xoay , co giò đuổi theo chiếc xe ngựa.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nghe thấy động tĩnh, Đại Cát vung roi "quất" một cái m.ô.n.g ngựa, chiếc xe lập tức lao v.út .
Mãn Bảo và Bạch Thiện thấy cả đám ào ào đuổi theo thì phấn khích hú hét ầm ĩ, ngừng reo hò cổ vũ: "Đuổi theo , đuổi theo ——"
Bạch Nhị Lang cũng thò đầu khỏi cửa sổ phía bên , hào hứng vẫy tay với đám . Dường như cảm thấy đủ đô, còn lôi chiếc khăn tay phất phất giữa trung, gào lên: "Nhanh lên, nhanh lên, mau tới đuổi theo bọn ——"
Đại Cát quất ngựa đ.á.n.h xe dẫn đầu. Theo là một đám đông nghịt đang chạy bạt mạng vẫy tay gọi họ dừng .
Đám nha dịch nhận tin báo đang hớt hải chạy đến Tế Thế Đường dẹp loạn, thấy cảnh đám đông đành chuyển hướng mục tiêu, rượt theo đám để bắt họ dừng và giải tán.
Thế là những lầu cao của các t.ửu lâu liền chứng kiến cảnh tượng: một cỗ xe ngựa chở theo ba cô thiếu niên đang đùa vui vẻ vụt qua cửa sổ, theo là một đám đông rầm rập đuổi theo bỏ cuộc dù mệt đứt , và cuối cùng là một tốp nha dịch lóc nhóc chạy theo .
Ích Châu Vương: ...
Ông ngoái đầu hỏi kẻ hầu cận: "Chuyện là thế nào?"
Kẻ hầu vội vàng sai thuộc hạ ngóng. Chẳng mấy chốc tin tức chính xác báo về. Hắn khom lưng thưa: "Vương gia, trong xe ngựa là Tiểu thần y cứu mạng Tiểu công gia. Bách tính Kinh thành danh, ai nấy đều tìm cô khám bệnh, kết quả vây kín Tế Thế Đường lọt một giọt nước. Vị Tiểu thần y từ chui , đang dẫn dụ đám đó nơi khác."
Ích Châu Vương cau mày: "Giữa chốn Kinh thành mà ồn ào như còn thể thống gì? Báo cho Phủ Kinh Triệu xử lý một chút."
"Vâng."
Trong khi đó, ở phòng bao xa, đang bật khanh khách, tiếng vang vọng sang tận bên .
Ích Châu Vương chìm im lặng. Người cạnh ông lập tức thấp giọng: "Nghe giống như giọng của Thái t.ử Điện hạ."
Thái t.ử Điện hạ lúc đang ôm bụng lăn lộn trong phòng bao. Y đưa tay lau giọt nước mắt rịn ở khóe mắt, vung tay: "Thưởng!"
Tên hầu bẩm báo tin tức lập tức vui sướng quỳ xuống, hô to: "Tạ ơn Điện hạ ban thưởng."
Người cạnh tò mò hỏi: "Trước đây Kinh thành cũng từng xuất hiện cảnh tượng rượt xe cầu chữ, cầu thơ của đám tài t.ử, Điện hạ xem xong chẳng mảy may hứng thú, vui vẻ thế?"
Thái t.ử Điện hạ hỏi ngược : "Biểu ca chẳng cũng bật thành tiếng đó ?"
Triệu Hoán nhớ hình ảnh ba cô thiếu niên thò đầu cửa sổ vẫy tay đùa ban nãy, cũng nhịn bật , khẽ lắc đầu: "Quả thực thú vị. Điện hạ quen ba họ ?"
"Vừa tên hầu chẳng , một trong đó chính là vị đại phu cứu mạng Tam lang."
Triệu Hoán ngạc nhiên: "Là thần y thật ? thấy tuổi tác của ba đứa trẻ đều ..."
"Đều nhỏ đúng ?" Thái t.ử xua tay tỏ vẻ bận tâm: "Có chí thì quan trọng tuổi tác, tự nhiên tài cũng chẳng nệ tuổi trẻ. Cái lão già Trịnh Hoành bất tài vô dụng cứu Tam lang, sợ Cô trị tội nên mới vớ đại một đại phu giang hồ đến. Không ngờ cô bé đó bản lĩnh thật. Nghe năm ngoái tiểu tôn t.ử của Quý tướng ngã ngựa, suýt ngựa kéo c.h.ế.t, cũng là nhờ cô bé đó cầm m.á.u mới kéo cái mạng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1051-len-kinh.html.]
Triệu Hoán tỏ vẻ đăm chiêu: "Nói như , gốc gác của cô bé đó cũng dạng ."
Thái t.ử nhếch mép : "Tất nhiên là dạng . Huynh xem kỳ lạ , tên sư của cô cầm hai mươi điếu tiền dương danh cho cô . Vốn dĩ tưởng bảy tám ngày mới tạo chút tiếng tăm, ai dè chỉ trong một đêm, cái tên Chu Mãn vang danh khắp Kinh thành."
Triệu Hoán giật : "Sẽ là Điện hạ..."
Thái t.ử bực dọc cắt lời: "Cô rảnh rỗi sinh nông nổi chắc? Cô rảnh mà cái trò đó. Chẳng qua là tình cờ chuyện, nên tiện tay điều tra một chút thôi. kỳ lạ , tra kẻ nào giúp đỡ bọn họ."
Triệu Hoán nhíu mày: "Có thể qua mặt tai mắt của Điện hạ giữa chốn Kinh thành ..."
"Nhiều lắm," Thái t.ử hững hờ đáp: "Khắp chốn Kinh thành, kẻ nào giấu giếm Cô đều dễ như trở bàn tay. Cô thì tính là cái thá gì?"
Triệu Hoán cúi đầu mân mê chén , gì thêm, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên những toan tính riêng.
Thái t.ử sắc phong Thái t.ử ngay khi Bệ hạ đăng cơ. Những năm gần đây y mới bắt đầu đổ đốn. Trước đó, tuy đến mức triều dã ca ngợi, nhưng văn võ bá quan đều tỏ ý hài lòng với y, chỉ vì y là Trữ quân nên ai dám khen ngợi công khai mà thôi.
Mấy năm nay tuy Tam hoàng t.ử đang sủng ái, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Nếu luận về thực lực, còn kém xa Thái t.ử - bồi dưỡng để nối ngôi ngay từ khi còn nhỏ.
Nếu một thế lực mà ngay cả Thái t.ử cũng thể điều tra , thì tính tới tính lui cũng chỉ vài . Khả năng cao nhất chính là trong cung.
tại chứ?
Chẳng chỉ là một đại phu thôi ?
Thái t.ử cũng đang thầm nghĩ, ba cô thiếu niên xe ngựa , chẳng qua chỉ là đại phu và học sinh thôi mà?
Là ai cất công giúp đỡ bọn họ như ?
Lại còn động dụng đến cả thế lực mà ngay cả y cũng điều tra .
Đại Cát dẫn họ lượn một vòng quanh các con phố lớn, thấy phía vẫn còn lẽo đẽo bám theo bèn dứt khoát hướng thẳng ngoại thành.
Sắp khỏi nội thành, ba thò đầu , chỉ thấy phía xa xa lác đác vài bóng . Họ vui sướng phá lên. Tiếng sảng khoái vang vọng nửa con phố khiến đường đều bất giác ngoái .
Một đoàn xe ngựa tiến nội thành, thấy tràng quen thuộc , cả xe lẫn bộ đều đồng loạt ngẩng đầu tìm kiếm nơi phát âm thanh.
Rèm xe vén lên. Lưu lão phu nhân nhô đầu về phía . Vừa liếc một cái, bà nhận ngay hai cái đầu đang thò khỏi cửa sổ. Đưa mắt sang bên , bà thấy thêm một cái đầu nhỏ nữa thò từ cửa sổ đối diện.
Nhìn bộ dạng chúng ngửa cổ sảng khoái, ánh mắt Lưu lão phu nhân cũng bất giác ánh lên ý , nhưng xen lẫn chút bất lực.
Trịnh thị cảnh tượng đó cũng ngơ ngác, sang hỏi: "Nương, bảo là điệu thấp ?"
Bà thấy ba đứa nhỏ chẳng khác gì hồi còn ở làng cả.
Đại Cát với đôi mắt tinh tường đảo qua phía cũng phát hiện đoàn xe ngựa ngược chiều. Hắn từ từ kìm cương cho xe chạy chậm . Ba đứa trẻ vẫn đang mải ngoái đầu , thấy xe ngựa ngày càng chậm dừng hẳn , mới đồng loạt đầu tới , vẫn hề để ý đến đoàn xe. "Đại Cát, dừng ? Vẫn còn đuổi theo kìa, chúng mau khỏi nội thành, kéo họ lượn một vòng ngoại thành ."
Đại Cát trực tiếp khom về phía , hô lớn: "Lão phu nhân, phu nhân!"
Bạch Thiện và Mãn Bảo liền cùng lúc ngoảnh đầu sang xem, và bắt gặp ngay ánh mắt của Lưu lão phu nhân đang vén rèm họ.