Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1056: Bệnh rảnh rỗi
Cập nhật lúc: 2026-02-27 15:35:26
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đông ào ào xô tới chiếc xe ngựa, Đại Cát vội vàng phóng xuống ghì c.h.ặ.t cương ngựa.
Mãn Bảo càng xe, cau mày quát lớn đám đang chen lấn: "Đứng im! Nhúc nhích nữa là đấy nhé!"
Chẳng ai thèm đoái hoài đến lời nàng. Tiểu Trịnh chưởng quỹ dẫn theo nhóm xông , rẽ thành một lối . Gã hét vọng phía Mãn Bảo: "Giờ cô còn vác mặt đến đây gì?"
Mãn Bảo nhảy tót xuống xe, chen trong lớn tiếng đáp: "Cứ để họ vây kín thế cũng cách . Không họ khám bệnh , thì tới đây. , tiền khám bệnh của là bao nhiêu nhỉ?"
Tiểu Trịnh chưởng quỹ nghẹn lời: "... Trước đây là năm văn một lượt."
Rẻ mạt quá. Mãn Bảo hỏi tiếp: "Thế Đinh đại phu khám thì bao nhiêu?"
"Từ mười văn trở lên, tùy tình hình bệnh tật. Nếu bệnh tình phức tạp, tiêu tốn nhiều thời gian, mà gia cảnh bệnh khá giả, Đinh đại phu sẽ thu phí khác ."
Mãn Bảo vung tay, bàn dân thiên hạ cũng tiện bàn sâu chuyện , bèn hạ giọng thì thầm: "Bảo họ xếp hàng đàng hoàng, cũng thu mười văn một lượt. Hừ, sắc mặt bọn họ hồng hào mơn mởn, bệnh tật gì ."
Tiểu Trịnh chưởng quỹ gật gù tán thành.
Đám tiểu nhị y quán chen lấn mở đường hộ tống Mãn Bảo trong. Cả y quán chật ních .
Nàng cũng chẳng buồn hậu viện nữa, hất luôn rèm bước thẳng phòng khám bệnh của . Đặt giỏ t.h.u.ố.c xuống, nàng lấy gối bắt mạch các thứ , vung tay tuyên bố dõng dạc: "Ai khám bệnh thì đây."
Tiểu Trịnh chưởng quỹ sợ chuyện xảy nên cũng nán trong phòng khám rời .
Bên ngoài, hai tiểu nhị phân công giữ trật tự, mỗi chỉ cho một bước .
Đám đông bên ngoài rõ ràng ngờ Mãn Bảo thực sự khám bệnh, bèn hớn hở chen chúc lao .
Mãn Bảo tiện tay vớ lấy một cái giỏ đựng đồ lặt vặt kệ, trút sạch đồ bên trong đặt giỏ lên bàn. Vừa thấy đầu tiên hớn hở bước , Mãn Bảo liền chỉ tay cái giỏ, dõng dạc: "Tiền khám bệnh mười văn, nộp tiền ."
Người nọ sững sờ, theo thói quen đưa tay sờ túi định rút tiền, nhưng chạm nửa đường thì thấy cấn cấn, liền thắc mắc: "Không là lúc kê đơn bốc t.h.u.ố.c mới thanh toán ?"
" , nhưng hôm nay bệnh nhân đông quá, để tránh lộn xộn nên nộp tiền khám bệnh mới khám."
Người nọ hiểu nộp tiền thì lộn xộn ở chỗ nào, nhưng thấy Mãn Bảo chằm chằm bằng đôi mắt rực lửa, khí thế của gã bỗng chốc xì .
Gã lôi mười đồng tiền bỏ giỏ. Mãn Bảo gật đầu hài lòng, hiệu cho gã xuống ghế, đặt tay lên gối bắt mạch, cất giọng hỏi: "Ngươi thấy khó chịu ở ?"
Khó chịu ở á?
Gã thực tình chẳng thấy khó chịu ở sất.
Người nọ im lặng một hồi lâu mới rụt rè lên tiếng: "Tiểu thần y, cô thực sự rạch bụng Tiểu công gia ? Trong bụng những cái gì thế?"
Mãn Bảo soi xét kỹ sắc mặt gã, bắt mạch đủng đỉnh trả lời: "Lục phủ ngũ tạng thôi. Thế ngươi nghề gì?"
"Ta á? Ta trông coi tiệm cho nhà, thỉnh thoảng thu tiền thuê đất các kiểu. Lục phủ ngũ tạng của Tiểu công gia khác gì bình thường ? Có giống của lợn của dê ?"
Mãn Bảo rút tay về, kéo tờ giấy kê đơn t.h.u.ố.c cho gã, hờ hững đáp: "Cũng giống của ngươi thôi."
Mãn Bảo xong đơn t.h.u.ố.c, chìa cho gã bảo: "Xong , bệnh của ngươi khám xong."
Người nọ cúi xuống xem tờ đơn: "Gánh mười gánh nước, chẻ năm bó củi, kéo cối xay năm mươi vòng... Không chứ, đây là bệnh gì thế ?"
Mãn Bảo gã chằm chằm, rành rọt đáp: "Bệnh rảnh rỗi sinh nông nổi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1056-benh-ranh-roi.html.]
Nàng phẩy tay đuổi khách: "Ra ngoài ."
Tiểu Trịnh chưởng quỹ nhịn nội thương, lập tức đè tay lên vai gã, đẩy tuột gã ngoài: "Thôi thôi, xong thì về , Tiểu Chu đại phu còn khám cho bệnh nhân tiếp theo."
Đám kéo đến vây kín y quán , quá nửa là phường vô công rỗi nghề bệnh tật gì. Kẻ thì rảnh rỗi sinh nông nổi đến xem náo nhiệt, kẻ thì do các y quán khác phái đến thám thính tình hình, còn những kẻ chả rắp tâm mục đích gì, tóm là cứ chen cốt để tận mặt Mãn Bảo một cái.
Mãn Bảo thoải mái cho bọn họ ngắm thỏa thích. Khám bệnh thì kê đơn bốc t.h.u.ố.c đàng hoàng, còn loại bệnh mà rảnh rỗi sinh nông nổi, nàng kê ngay một "đơn t.h.u.ố.c nhàn hạ" tống cổ , khỏi cần bốc t.h.u.ố.c mất công.
Tuy nhiên, cũng những bệnh thật sự, vì danh Tiểu thần y nên cất công lặn lội tìm đến cầu y.
Có trực tiếp đến khám, thì phái con cái, cha hoặc nhà đến dò la . Mãn Bảo đều tỉ mỉ ghi chép , hẹn giờ giấc cụ thể để họ đưa bệnh nhân đến.
Cứ như , Mãn Bảo khám nhoay nhoáy, trung bình một khắc đồng hồ (15 phút) khám xong ba bệnh nhân. Đám đông chờ đợi bên ngoài cũng tự động tản bớt. Nên khi đến giờ Ngọ, những bệnh nàng tiễn hòm hòm, còn đều là những thực sự đến khám bệnh.
Tiểu Trịnh chưởng quỹ thấy trong đại đường thưa thớt hẳn, lúc mới an tâm trở về vị trí việc.
Trịnh đại chưởng quỹ đang quầy bốc t.h.u.ố.c con trai, thấy gã liền vui vẻ nhường chỗ, hỏi: "Thế nào, Tiểu Chu đại phu việc thỏa chứ?"
Tiểu Trịnh chưởng quỹ im lặng gật đầu. Quả thực là việc dứt khoát, còn xuất rạng ngoài dự đoán.
Trước đây gã hiểu tại cha coi trọng Chu Mãn đến , nhưng chứng kiến cách hành xử quả quyết của nàng hôm nay, gã vỡ lẽ.
Trịnh đại chưởng quỹ mỉm gật gù: "Đường đời tương lai còn dài lắm."
với Mãn Bảo, thời gian dường như quá đỗi ngắn ngủi, bởi vì mấy ngày nay xảy quá nhiều chuyện, nàng còn thời gian rảnh rỗi để nghiền ngẫm .
Vừa giải quyết xong đám bệnh nhân xếp hàng chờ khám, nàng thu dọn đồ đạc để tất tả về học. Vừa về tới cửa nhà còn kịp xuống xe, quản sự của phủ Bì Quốc Công mang mời tới, mời nàng ngày mai đến phủ thăm khám vết thương cho Tiểu công gia.
Dù Mãn Bảo cũng từng nán nhà họ Tô vài ngày, vị quản sự mang mời tới cũng từng tiếp xúc với nàng, nên ông bèn nhắc nhở một câu: "Có khá nhiều lão phu nhân, phu nhân của các phủ công hầu khác cũng vô cùng hiếu kỳ về Tiểu Chu đại phu. Ngày mai họ sẽ đến thăm Tiểu công gia, định bụng nhân cơ hội để diện kiến Tiểu Chu đại phu."
Mãn Bảo nhận mời, thắc mắc: "Họ khám bệnh ?"
Quản sự nghẹn họng, ngập ngừng một lát mới đáp: "Cái ... chắc là chỉ gặp mặt, trò chuyện với Tiểu Chu đại phu chút thôi."
Cho dù khám bệnh, thì cũng nên mời đại phu về tận nhà khám. Đằng khám bệnh ở nhà khác, kiểu gì cũng chút bất tiện, mấy vị lão phu nhân, phu nhân đó chắc chắn thể an tâm .
Mãn Bảo hiểu ý, gật đầu nhận lời, báo rằng ngày mai sẽ đến.
Trang thấy bèn : "Thời gian sẽ dạy bài mới cho con nữa, con tự sách, luyện chữ là . Thời gian con thể tự do sắp xếp."
Mãn Bảo .
"Đại Cát tiện theo con nơi nội viện, con dắt theo Lập Quân ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo suy nghĩ một lát lắc đầu: "Dạ cần ạ. Y quán vẫn cần tỷ quản lý sổ sách. Chỉ là đến khám cho Tô Kiên thôi mà, tự con lo liệu ."
Trang ân cần căn dặn: "Nhớ ít , nhiều."
"Tiên sinh cứ yên tâm, con chắc chắn sẽ ."
Trang cô học trò tính tình hoạt bát, trong lòng vẫn nén nổi sự bất an.
Nàng cái gì cũng , chỉ điều nhiều quá thôi.
Mãn Bảo cảm thấy bản trưởng thành hơn nhiều, kiềm chế . Thêm nữa, đến phủ Bì Quốc Công mấy bận, nàng chẳng còn chút rụt rè nào. Trưa hôm , rời Tế Thế Đường xong, nàng lập tức leo lên xe ngựa thẳng tiến phủ Bì Quốc Công.