Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1064: Phát hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-27 20:37:49
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo gật gù: "Vậy xem đành khám ở nhà thôi. Có cần dọn riêng một phòng để chuyên khám bệnh nhỉ?"

 

"Muội định lén lút mở y quán khám bệnh ?" Bạch Thiện vặn : "Phạm pháp đấy nhé."

 

Mãn Bảo: "..."

 

Bạch Nhị Lang phá lên sằng sặc.

 

Mãn Bảo xắn tay áo lên hỏi: "Muốn đ.á.n.h ?"

 

"Thôi, lớn , đ.á.n.h nữa." Bạch Thiện nghiêm túc : "Huynh đang khuyên thật đấy."

 

"Muội lấy tiền ."

 

Bạch Thiện: "Chỉ khám bệnh cho một thôi, cần thiết cất công dọn dẹp riêng một căn phòng nhỉ?"

 

"Muội còn thể để mấy thứ khác mà. Lâu lâu lấy m.á.u, huyết thanh gì đó, cũng cần chỗ để chứ."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Bạch Nhị Lang vốn đang rạng rỡ bỗng tắt đài. Cậu lập tức thu nụ , hùa theo: "Đệ thấy Thiện Bảo đúng. Chỉ châm kim cho Ân Hoặc thôi mà, mắc mớ gì lãng phí một phòng? Đợi tới thì qua phòng châm cũng ."

 

Bạch Thiện sức gật đầu đồng tình.

 

Hai đ.á.n.h một, Mãn Bảo đành ngậm ngùi nhận thua, trong lòng tiếc nuối vô cùng.

 

Ba đang lên kế hoạch khám bệnh lén lút , và Ân Hoặc đang tính xem về nhà dùng cớ gì để lén đến nhà họ Bạch, nào ngờ đến tối, chuyện bốn họ âm thầm đào bới đến tận gốc.

 

Người tra chuyện đầu tiên đương nhiên là hoàng đế, đó là Thái t.ử và Ích Châu vương.

 

Hoàng đế bận tâm chuyện . Thái t.ử cũng mặc kệ, chỉ bảo với biểu ca của : "Tiểu đại phu cũng nhiều đấy chứ."

 

Tiểu công gia họ Triệu : "Căn bệnh của Ân Hoặc nổi tiếng khắp kinh thành , các ngự y của Thái y viện đều bó tay. Thế mà cô bé đó dám chữa, còn thuyết phục Ân Hoặc lén lút chữa trị cùng , đủ thấy bản lĩnh tồi. Xem dạo bên ngoài đồn cô bé là tiểu thần y cũng chút căn cứ."

 

Thái t.ử chỉ mỉm .

 

Tiểu công gia họ Triệu liếc Thái t.ử, hỏi: "Điện hạ, chuyện báo cho nhà họ Ân ? Dẫu đó cũng là đứa con trai độc nhất của nhà họ Ân, nhỡ chữa bên ngoài xảy chuyện gì..."

 

Thái t.ử lườm một cái xua tay. Ngài nhấp một ngụm thong thả đáp: "Ngươi cũng cô bé là tiểu thần y thì mà chữa hỏng ? Chuyện của tụi con nít, lớn chúng chen gì, cứ mặc chúng ."

 

Tiểu công gia họ Triệu: ... Rõ ràng ngài cũng lớn hơn mấy tuổi. Quan trọng nhất là, ngài và Ân Hoặc là cùng thế hệ đấy nhé?

 

cũng hiểu ý Thái t.ử , xem như chuyện là xong.

 

Thái t.ử xem như , nhưng Ích Châu vương để yên.

 

Thế là Ân Hoặc chân đổ chén t.h.u.ố.c mới bưng lên , trong sân truyền đến tiếng bước chân ồn ào.

 

Ân Hoặc ngoảnh đầu cửa phòng, 'cạch' một tiếng đóng sập cửa sổ phía , đặt bát t.h.u.ố.c lên bàn. Vừa đặt xuống, Ân lão phu nhân đẩy cửa bước , theo là một đám .

 

Ánh mắt bà rơi ngay bát t.h.u.ố.c bàn. Ngước lên Ân Hoặc, bà mỉm tiến tới nắm lấy tay cháu trai: "Tổ mẫu chợt nhớ , trời sắp trở lạnh , mà phòng con vẫn sắp xếp . Mùa đông ở thế e là sẽ lạnh, nên dẫn qua dọn dẹp, bày biện cho con một chút."

 

Ân Hoặc cất giọng nhàn nhạt: "Bây giờ mới qua tết Trung Thu, còn lâu mới đến mùa đông. Tổ mẫu, cháu thấy lạnh ."

 

"Con từ nhỏ sợ lạnh hơn những đứa trẻ khác, thể đợi đến mùa đông mới bày biện chứ? Chăn nệm cứ cất trong tủ, bao giờ lạnh thì lôi đắp. rèm, drap giường thì mới . Cả mấy món đồ trang trí trong phòng nữa, lâu cũng sinh phiền muộn, hôm nay tiện thể hết ."

 

Nói sang lệnh cho đám tỳ nữ đang bưng bê đủ thứ đồ nghề phía : "Vào . Nhẹ tay thôi, đừng gây tiếng động lớn quá."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1064-phat-hien.html.]

"Vâng ạ."

 

Đám hầu lũ lượt kéo . Người tháo rèm, kẻ thu dọn rương hòm. Quần áo xuân hè đều lôi hết, đó là quần áo thu đông. Ngay cả vỏ chăn cũng lột mang ...

 

Ân Hoặc lẳng lặng . Cậu cụp mắt xuống, im một góc tiếng nào. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết c.h.ặ.t.

 

Ân lão phu nhân đảo mắt quanh phòng. Đại a bước rảo ngoài, khẽ lắc đầu với bà. Bà bèn liếc cánh cửa sổ đóng kín mít phía , chỉ tay bảo: "Trong phòng đông thế , ngột ngạt quá. Mở cửa sổ đằng ."

 

Ân Hoặc ngước mắt lên ngăn cản: "Cửa sổ đằng thông vườn, mùi đồ thối rữa xông lên hôi lắm. Tổ mẫu thoáng khí, chi bằng mở rộng cửa sổ phía một chút."

 

"Hạ nhân trong phủ lũ ăn , mùi đồ thối rữa ? Mở !"

 

Đại a liền gót mở cửa sổ.

 

Ân Hoặc điềm nhiên quan sát. Cậu ngoảnh đầu liếc tổ mẫu, ngăn cản nữa, mà lùi về hai bước, từ từ xuống ghế.

 

Đại a đẩy cửa sổ đằng , ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng bay từ bên ngoài, sắc mặt thoáng chốc biến đổi.

 

Thấy sắc mặt ả đổi liên tục, Ân lão phu nhân tiến lên mấy bước, cửa sổ ngửi một lát. Bà phắt Ân Hoặc.

 

Ân Hoặc ghế xoay lưng với bà, chẳng buồn đầu . Bà liền phóng ánh mắt sắc như d.a.o về phía Trường Thọ.

 

Ngay từ lúc thấy Ân lão phu nhân dẫn theo bao nhiêu hùng hổ bước , Trường Thọ linh cảm chuyện chẳng lành. Để lộ sơ hở, y chỉ đành cúi gằm mặt xuống. Bây giờ cửa sổ đằng mở, y liền chuyện tiêu tùng .

 

Hai chân y mềm nhũn, quỵ ngã cái rụp xuống đất.

 

Lồng n.g.ự.c Ân lão phu nhân phập phồng kịch liệt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. bóng lưng Ân Hoặc, bà thể phát hỏa, đành trút giận lên đám hạ nhân: "Lôi xuống cho ..."

 

"Tổ mẫu," Ân Hoặc chống tay lên ghế dậy, bước tới chắn mặt Trường Thọ. Cậu ngẩng lên bà, hỏi ngược : "Người đ.á.n.h c.h.ế.t ?"

 

Sắc mặt Ân lão phu nhân tái xanh, gằn giọng: "Hắn hầu hạ chủ t.ử chu đáo..."

 

"Là ý của cháu. Người từng mà, trong viện của cháu, thì do cháu xử lý, chẳng lẽ đúng ?"

 

Ân lão phu nhân hít sâu một , nén cơn giận xuống với Ân Hoặc: "Tổ mẫu . Tổ mẫu chỉ mấy lời hỏi thôi."

 

"Tổ mẫu cần hỏi , lời gì cứ hỏi thẳng cháu là . Hắn còn rõ ràng bằng cháu ." Ân Hoặc bấm c.h.ặ.t móng tay lòng bàn tay đến ứa m.á.u, ánh mắt rực lửa thẳng Ân lão phu nhân: "Chẳng hạn như, cháu thành . Cháu sống!"

 

Ân lão phu nhân biến sắc: "Hoặc nhi, con..."

 

"Đại tỷ, nhị tỷ, và cả tam tỷ, đều cháu thành sinh con trai, để chỗ dựa cho họ. Họ còn tính toán nhỡ cháu sinh con gái, thì sẽ cho một đứa con của qua con thừa tự của cháu. Còn các di nương cho tứ tỷ, ngũ tỷ và lục tỷ nhà bắt rể. Cháu thấy chủ ý của ai cũng cả, ngoại trừ cái chuyện bắt cháu sinh con ."

 

Ân lão phu nhân kinh hãi giận dữ, nhất thời khiếp đảm lùi hai bước.

 

Ân Hoặc vén vạt áo, từ từ quỳ xuống nền nhà, gập dập đầu: "Tổ mẫu, đại phu , nếu cháu kiên trì uống t.h.u.ố.c, đáng cháu thể sống đến hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi."

 

Cục đờm nghẹn ứ nơi cổ họng Ân lão phu nhân, hồi lâu bà mới cất giọng run rẩy: "Không... thể nào. Các thái y đều ..."

 

Ân Hoặc ngẩng phắt đầu lên thẳng Ân lão phu nhân: "Tổ mẫu, đây là lời tiểu thần y . Người tìm đến tận đây , chắc hẳn cũng ai đang khám bệnh cho cháu. Muội , chỉ cần cháu tĩnh dưỡng , cháu thể sống đến hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi."

 

Ân Hoặc rõ Ân lão phu nhân cách nào mà . , vì viện cớ thoái thác, chi bằng cứ ngửa bài thẳng.

 

thì chuyện cùng lắm cũng chỉ tồi tệ đến mức thôi, chẳng ?

 

(Lần cập nhật tiếp theo chín rưỡi tối)

 

 

Loading...