Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1069: Giữ nguyên hiện trạng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 20:37:54
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ một chút đáp: "Có thể thì thể đấy, nhưng với thể của nhất là đừng nên sinh. Muội chỉ sợ đứa trẻ sinh mang mệnh yểu giống y hệt ."

 

Cô bé khe khẽ thở dài: "Huynh Lão Đàm thái y , bệnh của là bẩm sinh. Muội xem chừng ngay từ trong bụng khỏe mạnh, nhờ t.h.u.ố.c thang mới giữ . Vì thế nên lúc đời mới chật vật đến . Thật , vốn nên sinh cõi đời ."

 

Bạch Thiện ý kiến trái chiều: "Trên đời ai là đáng sinh ? Nếu đáng sinh , thì một Ân Hoặc bằng xương bằng thịt thế gian ."

 

Mãn Bảo đáp: " từng với , sinh một đứa trẻ khỏe mạnh chỉ là trách nhiệm với bản , với gia đình mà còn là trách nhiệm với chính đứa trẻ đó. Việc xác định xem t.h.a.i nhi khỏe mạnh, thể sống sót và phát triển bình thường thế gian ngay từ khi nó thành hình cũng chính là thiên chức của thầy t.h.u.ố.c."

 

Bạch Nhị Lang há hốc miệng kinh ngạc: "Vậy nếu của Ân Hoặc gặp một đại phu như , chẳng tiêu đời ?"

 

Mãn Bảo bực bội lườm : "Muội chỉ là một đại phu quèn, gan ép bệnh nhân phá t.h.a.i . Muội chỉ lên quan điểm cá nhân, còn quyết định cuối cùng thế nào vẫn là do chính bệnh định đoạt chứ."

 

Bạch Thiện suy nghĩ một lát : "Chắc Ân Hoặc mừng thầm trong bụng lắm, nhưng e là nhà họ Ân sẽ chịu ."

 

Mãn Bảo chép miệng thở dài: "Nhà họ Ân cớ gì cứ nhất quyết bắt Ân Hoặc nối dõi tông đường nhỉ? Con trai sinh con gái sinh chẳng giống ?"

 

Bạch Nhị Lang vặc : "Khác chứ! Các là bát nước hắt , còn bọn là nắm đất giữ giữ trong nhà."

 

Bạch Thiện ném cho Bạch Nhị Lang một ánh mắt đầy thông cảm.

 

Mãn Bảo tức tối xắn tay áo lao tẩn Bạch Nhị Lang một trận nhừ t.ử mới chịu buông tha.

 

Biết Ân Hoặc còn nguy hiểm đến tính mạng, Trang thở phào nhẹ nhõm, phẩy tay đuổi đám trẻ: "Mau nghỉ , ngày mai còn học nữa."

 

Quả thực, cho dù xảy bao nhiêu biến cố kinh thiên động địa, thì việc học vẫn học, việc vẫn .

 

Giờ đây, lượng bệnh nhân tìm đến Mãn Bảo đông hơn nhiều, nhưng dẫu đông đến mấy, cô bé cũng chỉ khám nửa ngày, quá ngọ là xách y đồ về.

 

Có khi bận rộn quá, cô bé bèn nán dùng bữa trưa ngay tại y quán để khám thêm vài bệnh nhân. Đến chiều, cô bé vềùi mài kinh sử. Dù cho Trang lên lớp, cô bé cũng chui hệ thống để học bài do Mạc lão sư giảng dạy.

 

Cho đến chiều, khi bọn Bạch Thiện sắp tan học, Mãn Bảo bèn cùng Đại Cát đón, tiện đường ghé thăm nhà họ Ân.

 

Nhà họ Ân hôm nay đông đúc khác thường, vì mấy chị gái của Ân Hoặc lũ lượt kéo về nhà đẻ. Họ dám phòng vì sợ kinh động đến Ân Hoặc, chỉ lảng vảng bóng mát ngoài sân rì rầm to nhỏ, mặt ai nấy đều hằn rõ nét ưu tư.

 

Trông thấy ba Mãn Bảo bước , những ánh mắt liền đổ dồn về phía họ như những mũi tên b.ắ.n thẳng tới.

 

Mãn Bảo từ xa lễ phép cúi đầu chào họ, cũng chẳng màng tiến gần, cứ thế một đường thẳng phòng Ân Hoặc.

 

Đại tỷ của Ân Hoặc tức tối mặt: "Tổ mẫu, xem tụi nó xấc xược kìa..."

 

"Đủ , bọn chúng đến thăm Thất lang chứ đến thăm các con," Ân lão phu nhân trông tiều tụy nhiều, quầng thâm hằn rõ mắt, chứng tỏ đêm qua bà thao thức. Bà phẩy tay bảo: "Các con về thăm cũng đủ lâu . Các cô gia chắc cũng sắp tan tầm về nhà , mau về ."

 

Nhị tỷ của Ân Hoặc vội đỡ lấy Ân lão phu nhân, lo lắng : "Tổ mẫu, sức khỏe của chứ ạ?"

 

Ân lão phu nhân khoát tay: "Ta , các con về ."

 

Đại tỷ của Ân Hoặc c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ấm ức : "Tổ mẫu, tiểu chịu chữa bệnh, chừng là do tụi nó xúi giục đấy. Sao để chúng thăm ?"

 

Ân lão phu nhân ngước lên đám cháu gái, giọng bình thản chút cảm xúc: "Thất lang bảo, nó nhận một đứa con của các con con thừa tự, để mấy đứa Tứ nha đầu ở nhà chiêu rể cũng ."

 

Đại tỷ Ân Hoặc sửng sốt cau mày: "Thế ? Con đẻ với con nuôi giống ? Hơn nữa, tộc trưởng cũng sẽ chấp thuận ."

 

Nhị tỷ và Tam tỷ Ân Hoặc cũng tỏ vẻ kinh ngạc, cúi đầu suy tư.

 

Ân lão phu nhân xua tay tiếp: "Thôi . Chuyện cấp bách bây giờ là để Thất lang yên tâm uống t.h.u.ố.c dưỡng thương. Chuyện khác, để thong thả tính tiếp."

 

Đại tỷ của Ân Hoặc còn định lên tiếng, Tam tỷ Ân Hoặc khẽ giật tay cô ả , ả mới chịu ngậm miệng, cùng hai em cúi chào lui .

 

Ân lão phu nhân ba cô cháu gái lớn rời , lúc mới sang ba cô cháu nhỏ, nhẹ giọng dặn: "Các con cũng nghỉ ngơi , lát nữa hãy sang."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1069-giu-nguyen-hien-trang.html.]

Tứ tỷ Ân Hoặc cùng hai cô em lời, khom lui .

 

Thấy khuất, Ân lão phu nhân mới vịn tay đại a , bước nặng nhọc trong phòng.

 

Ân Hoặc vốn tính thích yên tĩnh. Phòng hễ dư thừa là cáu gắt, nhất là sự việc đêm qua, bày tỏ sự chán ghét càng thẳng thừng hơn. Cả nhà họ Ân, ngay cả Ân lão phu nhân, đều chọc giận lúc , vì thế trong phòng chỉ Trường Thọ hầu hạ.

 

Trường Thọ đang trực ngoài gian ngoài, thấy lão phu nhân bước liền vội vàng quỳ xuống vấn an.

 

Ân lão phu nhân vẫy vẫy tay, sắc mặt nặng trịch tiến trong.

 

Trong phòng ngủ, bọn Bạch Thiện ba đang quây quần bên mép giường trò chuyện với Ân Hoặc. Cũng chẳng rõ chúng chuyện gì mà ba đứa rần rần ngửa cổ lên trời. Ngay cả gương mặt Ân Hoặc cũng rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt lấp lánh như xa lũ bạn.

 

Bước chân Ân lão phu nhân bất giác chựng .

 

Nghe thấy tiếng động lạ, mấy thiếu niên thiếu nữ đồng loạt đầu . Thấy bà, bọn trẻ thoáng thu nụ .

 

Ân lão phu nhân gượng bước tới. Ba đứa lật đật dậy hành lễ. Ân lão phu nhân xua tay miễn lễ cho chúng, sang với Mãn Bảo: "Tiểu Chu đại phu, Lão Đàm thái y báo lát nữa ông sẽ ghé thăm. Đến lúc đó cháu thể đàm luận thêm với ông về bệnh tình của Thất lang."

 

Mãn Bảo ngoái Ân Hoặc, hỏi: "Lão phu nhân định chữa thế nào ạ?"

 

Ân lão phu nhân cũng theo về phía Ân Hoặc đằng Mãn Bảo, ngập ngừng chốc lát mỉm : "Cứ dưỡng thương cho lành hẳn . Nếu nó dùng đơn t.h.u.ố.c mới của cháu một dạo , thì cứ theo cách chữa trị của Tiểu Chu đại phu ."

 

Thế còn thì ?

 

Mãn Bảo cũng hiểu đạo lý giục tốc bất đạt. Cô bé thể ép nhà bệnh nhân đưa quyết định ngay. Dẫu bây giờ họ cũng đang dùng phương án chữa trị của cô bé mà?

 

Mãn Bảo lời, khẳng định sẽ đàm luận kỹ lưỡng với Lão Đàm thái y.

 

Ân lão phu nhân tiến thêm hai bước, đứa cháu đích tôn giường, dịu dàng hỏi: "Thất lang, hôm nay miệng vết thương còn đau nhiều ?"

 

Ân Hoặc nở nụ nhạt đáp: "Tổ mẫu yên tâm, cháu thấy đau lắm nữa ."

 

Ân lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, khom đắp chăn cho : "Sau hù dọa tổ mẫu như thế nữa đấy. Có gì thì cứ chuyện đàng hoàng..."

 

Nói đến đây, Ân lão phu nhân khựng , khẽ tiếp: "Tổ mẫu cũng sẽ lắng con mà."

 

Ân Hoặc mỉm khẽ gật đầu.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Ân lão phu nhân buông tiếng thở dài thườn thượt, gật đầu chào ba đứa bọn Bạch Thiện bước .

 

Bọn trẻ cảm thấy bầu khí giữa hai bà cháu cứ quái quái, kìm đưa tay gãi đầu gãi tai, đưa ánh mắt khó hiểu Ân Hoặc.

 

Thấy cả ba đứa hành động rập khuôn như đúc, Ân Hoặc bật khanh khách: "Mấy đúng là đồng tâm hiệp lực."

 

Cậu ngừng một lát, mỉm hỏi: "Ta thắc mắc mãi, mấy quen từ hồi nào ?"

 

Mãn Bảo đáp nhẹ tênh: "Tụi cùng làng mà, quen từ hồi bé tí tẹo cơ."

 

"Thế mười lăm tuổi thật ?" Ân Hoặc cô bé đầy nghi hoặc: "Ta cứ thấy còn nhỏ hơn cả hai ."

 

Mãn Bảo hì hì: "Không , mười bốn tuổi ."

 

Bạch Nhị Lang bồi thêm: "Tuổi mụ là mười hai, thêm mấy tháng nữa là mười ba , ha ha ha ha..."

 

Ân Hoặc càng lúng túng hơn: "Thế chẳng nhỏ tuổi hơn Bạch Thiện và ? Sao cô bé là sư tỷ? Ta định hỏi từ lâu , nhưng ngại. Thứ bậc của mấy ngược đời với tuổi tác ?"

 

Bạch Nhị Lang tắt nụ .

 

(Lần cập nhật tiếp theo sáu giờ chiều)

 

 

Loading...