Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1071: Âm thầm điều tra

Cập nhật lúc: 2026-02-27 20:37:56
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão Đàm thái y cũng khựng . Mãn Bảo lúc đang cắm cúi múa b.út hí hoáy , chìa tờ giấy cho ông xem: "Ngài xem sửa đơn t.h.u.ố.c thế thì ?"

 

Lão Đàm thái y hồn, lướt mắt qua tờ đơn t.h.u.ố.c ngước Mãn Bảo. Một lát , ông gật gù : "Tuyệt hảo! Theo thấy, vết thương của tiểu công t.ử đành phiền cháu tay ."

 

Ân lão phu nhân sực tỉnh: "Lão Đàm thái y?"

 

Lão Đàm thái y sang Ân lão phu nhân: "Lão phu nhân, chữa trị cho tiểu công t.ử, Tiểu Chu đại phu thích hợp hơn nhiều."

 

Nghe , Ân lão phu nhân đưa mắt Mãn Bảo. Mãn Bảo cũng giương đôi mắt tròn xoe ngây thơ bà.

 

Một hồi lâu, bà buông tiếng thở dài, gật đầu: "Vậy đành nhờ cả Tiểu Chu đại phu."

 

Mãn Bảo nhoẻn miệng tươi rói, chút đùn đẩy, trực tiếp nhận lời: "Lão phu nhân cứ yên tâm, cháu sẽ cố gắng hết sức ."

 

Ân lão phu nhân thở dài cái thượt, vịn tay a dậy. Bà ngoái trong phòng cuối lững thững bước .

 

Mãn Bảo ngẩn ngơ theo bóng lưng khuất dần của Ân lão phu nhân, thắc mắc hỏi Lão Đàm thái y: "Bệnh chữa mà..."

 

Sao trông cứ như thể Ân Hoặc sắp tỏi đến nơi ?

 

Lão Đàm thái y nhạt: "Đây là chuyện . Sau , cháu cứ dốc lòng mà chữa cho thằng bé nhé."

 

Ân lão phu nhân càng đắn đo, càng chứng tỏ nội tâm bà bắt đầu d.a.o động. Chỉ khi thực sự cân nhắc đến suy nghĩ của Ân Hoặc, bà mới sinh sự giằng xé nhường .

 

Lão Đàm thái y cô thiếu nữ trẻ tuổi Mãn Bảo, mỉm : "Nghé con mới đẻ sợ cọp. Có những chuyện, quả thực cần đến nhuệ khí xông xáo của lớp trẻ các cháu mới phá vỡ bế tắc."

 

Tuy rằng trong mắt đám lớn bọn họ, điều đó vẻ xốc nổi, thiếu chín chắn, thậm chí là liều mạng, nhưng đời , ?

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Có trải qua dăm ba cái biến cố, mấy ông già bảo thủ cứng nhắc mới chịu động não suy nghĩ.

 

Lão Đàm thái y hỏi Mãn Bảo: "Cháu chịu truyền đạt cái phương pháp truyền m.á.u gì gì đó cho lão phu ? Nghe giang hồ đồn thổi, tiểu t.ử nhà họ Trịnh lấy hẳn một cuốn y thư quý hiếm để đổi lấy bí kíp từ cháu?"

 

Mãn Bảo cuống quýt thanh minh: "Không , ạ. Bọn cháu chỉ giao lưu học hỏi lẫn thôi, cháu cũng chỉ xem ba ngày."

 

Rồi è cổ chép để từ từ nghiền ngẫm.

 

Dùng từ "giao lưu" còn xuôi tai, chứ bảo "trao đổi" thì sặc mùi con buôn quá.

 

Lão Đàm thái y tủm tỉm : "Thật khéo, lão phu đây cũng giắt lưng vài miếng nghề bí truyền. Hay là mang giao lưu với cháu một phen?"

 

Mãn Bảo mừng rỡ gật đầu cái rụp: "Dạ , . Thế khi nào rảnh rỗi cháu đến phủ bái phỏng ạ?"

 

"Được chứ," Lão Đàm thái y khà khà: "Cháu cứ mang danh của đến là ."

 

Hai thầy t.h.u.ố.c bên ngoài thì rôm rả chuyện trò, ba đứa nhóc bên trong cũng buôn dưa lê xôm tụ kém. Nếu Trường Thọ lên tiếng nhắc nhở, bọn chúng cũng chẳng nhận trời tối mịt.

 

Nhà họ Ân giữ khách dùng bữa tối.

 

Mãn Bảo liếc Ân Hoặc gật đầu nhận lời. Lão Đàm thái y vốn định từ chối, nhưng thấy cũng nán trò chuyện thêm với Mãn Bảo nên đành xuôi theo.

 

Thay vì chuyển sang phòng ăn, họ dọn mâm ngay tại gian ngoài của Ân Hoặc.

 

Ân Hoặc thương ở vùng xương quai xanh cổ. Tuy đau đớn, nhưng cố nén vẫn thể xuống giường .

 

Vốn giỏi chịu đựng, lẳng lặng bước xuống cùng mâm.

 

Mãn Bảo chỉ bát canh: "Món thanh đạm, ăn nhiều một chút nhé."

 

Bạch Nhị Lang tay nhanh hơn não, múc canh liền múc ngay cho một bát. Tợp một ngụm, nhóc xuýt xoa: "Chà, đầu bếp nhà tay nghề cừ thật, sánh ngang ngửa với Dung di luôn đó."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1071-am-tham-dieu-tra.html.]

Lão Đàm thái y húp xong ngụm canh cũng gật gù cảm thán: " là canh bổ a."

 

Mãn Bảo gật đầu tán thành: "Bởi mập mạp thì húp canh nhiều ."

 

Ân lão phu nhân đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đầm ấm rộn rã thế , trong lòng dấy lên một cảm giác là lạ.

 

Bà gượng gạo gợi chuyện, tươi hỏi hai vị đại phu: "Chẳng Thất lang hạp khẩu vị món canh gì? Để sai nhà bếp nấu cho thằng bé."

 

Mãn Bảo hắng giọng liền: "Vậy thì vô kể. Cháu biên luôn ba tờ giấy cho , cứ tùy khẩu vị mà luân phiên đổi. À mà khoái món canh gì nhất?"

 

Câu cuối cùng là sang hỏi Ân Hoặc.

 

Ân Hoặc vẹo đầu ngẫm nghĩ một lúc: "Món nào cũng ."

 

Bạch Thiện góp ý: "Canh sườn hầm ngon bá cháy."

 

Bạch Nhị Lang mớm lời: "Đệ thấy canh thịt dê mới gọi là tuyệt phẩm."

 

Mãn Bảo chen : "Canh gà cũng đỉnh lắm chứ bộ."

 

Lão Đàm thái y mỉm chi lắng . Mãi đến khi Mãn Bảo thảo xong tờ thực đơn dài dằng dặc đưa cho, Ân lão phu nhân mới sực tỉnh.

 

Bà sai tiễn Mãn Bảo về, đầu cháu trai, nét mặt lạnh tanh như thường lệ. Thấy bà , chỉ nhếch mép gượng gạo mỉm , cúi chào lui trong nghỉ ngơi.

 

Ân lão phu nhân thở dài não nuột, rốt cuộc cũng chẳng hé răng nửa lời mở lời tâm sự với .

 

Một phần vì lòng bà vẫn câu trả lời xác đáng. Bà e sợ nếu Ân Hoặc đề cập đến chuyện từ hôn, bà khước từ, tiếp tục giở thói dại dột. Phần nữa, sự việc tối hôm qua bung bét thế , e rằng bà cũng chẳng lọt tai. Giống như bà hiện tại, nửa tin nửa ngờ từng lời .

 

Chi bằng đợi nhi t.ử trở về, chuyện của nam nhân để nam nhân tự dàn xếp.

 

mà...

 

Ân lão phu nhân chau mày, vịn tay a bước về chính viện, vẫy tay gọi quản gia tới hỏi: "Tra manh mối gì ?"

 

Đại quản gia lom khom đáp: "Tra thưa lão phu nhân. Anh trai con nha đầu đó phu mã ngoài chuồng ngựa. Chính là kẻ mớm lời cho . Thuộc hạ cho điều tra kỹ, dạo rinh về một bao bạc lớn. Ăn một trận đòn đau mới chịu khai, thú nhận lúc ngoài chặn đường. Bao bạc là tiền đặt cọc, chuyện thành công sẽ hậu tạ thêm một khoản nữa."

 

"Kẻ đó là ai?"

 

"Không tra thưa phu nhân. Hắn lặn mất tăm mất tích. thuộc hạ vẽ chân dung kẻ đó, hiện đang cho âm thầm lùng sục."

 

Ân lão phu nhân chìm đăm chiêu, một lúc mới lên tiếng: "Cho đem bức họa dò hỏi ở phủ Tam hoàng t.ử, nhà họ Vương và mấy gia tộc vây quanh Tam hoàng t.ử. Chú ý trong âm thầm, đừng đ.á.n.h rắn động cỏ."

 

Đại quản gia thất kinh: "Lão phu nhân..."

 

"Chẳng cần gì đao to b.úa lớn, tra rõ chân tướng kẻ đó là ai là ," Bà lạnh lùng , ánh mắt thâm thúy: "Chỉ một chút nữa thôi... Bằng giá lôi cổ kẻ đó ánh sáng..."

 

Nếu nhờ cú va chạm của Trường Thọ tối qua... Chỉ mường tượng thôi, sống lưng Ân lão phu nhân cũng đổ mồ hôi lạnh. Bà chẳng thèm đoái hoài kẻ màn nhắm nhà họ Ân nhằm Chu Mãn, nhưng đứa cháu đích tôn của bà mới là lĩnh trọn hậu quả t.h.ả.m khốc nhất.

 

Trông Ân lão phu nhân bề ngoài vẻ nhu nhược, thiếu quyết đoán trong chuyện của Ân Hoặc, nhưng ở những chuyện khác bà cứng rắn, quyết đoán vô cùng, kể bà kẻ ngốc nghếch.

 

Bà trầm ngâm một lát hỏi: "Chuyện đóng đinh giày Tô Kiên tra manh mối gì ?"

 

"Vẫn bặt vô âm tín. Chỉ phong phanh ở trường đua ngựa và nhà họ Tô mấy hạ nhân tự vẫn c.h.ế.t," Đại quản gia cúi hỏi dò: "Có cần thuộc hạ phái điều tra xem ?"

 

"Có tra cũng hoài công vô ích..." Ân lão phu nhân ngẫm nghĩ một lúc : "Ta nhớ lầm thì sắp tới thọ thần Đại phu nhân nhà họ Lư ? Ngươi dò la xem Phong lão phu nhân dự . Nếu bà tham gia, cũng sẽ góp vui."

 

Đại quản gia lời cất bước lui .

 

Chuyện Ân Hoặc tự sát chỉ râm ran trong phạm vi nhỏ hẹp. Dẫu đây cũng là chuyện mặt, nhà họ Ân cớ gì vạch áo cho xem lưng. Khốn nỗi, đang kẻ rình mò đám Mãn Bảo, thế nên việc Lão Đàm thái y mò đến nhà họ Ân hai ngày liên tiếp bọn chúng đ.á.n.h . Chỉ cần chắp nhặt, dò hỏi xung quanh là lòi chân tướng.

 

 

Loading...