Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1088: Ngu Huyện Công

Cập nhật lúc: 2026-02-27 20:38:14
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cả nhóm kéo đến Hương Mãn Lâu, kiếm một bao sương xuống. Lưu Hoán vung tay cực kỳ hào phóng, sai tiểu nhị ghi sổ nợ tên đại ca .

 

Nhìn bộ dạng là nhà đích thị là khách quen mặt ở đây. Tiểu nhị cực kỳ quen mặt Lưu Hoán, chẳng thèm suy nghĩ gật đầu cái rụp.

 

Sau đó, trố mắt Lưu Hoán gọi một bàn thức ăn đầy ắp sơn hào hải vị, gọi xong còn nhiệt tình bảo họ gọi thêm.

 

Bọn Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang và Mãn Bảo đồng loạt lắc đầu. Ngay cả Bành Chí Nho cũng thấy gọi bấy nhiêu là quá độ , ái ngại hỏi: "Ngươi ghi hết nợ cho đại ca ngươi thế , đấy?"

 

"Có gì mà , đông gia (ông chủ) t.ửu lâu là bạn của đại ca , đến đây ăn ghi nợ thôi, cứ gọi thoải mái ."

 

Ân Hoặc liếc một cái, gọi thêm hai món điểm tâm mềm dẻo dễ tiêu, thế là xong bữa.

 

Mãn Bảo nhoài qua Bạch Thiện và Lưu Hoán để tám chuyện: "Vị Ngu huyện công lúc nãy là ai ?"

 

"Muội Ngu huyện công ?" Lưu Hoán ngạc nhiên: "Ông là vị danh thần lẫy lừng lắm đấy. Hồi còn nhỏ xíu từng gặp ông mấy bận, ông đặc biệt sở thích nựng má trẻ con."

 

Lưu Hoán đầu, qua mặt bọn Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang hỏi vói sang Ân Hoặc: "Hồi nhỏ chắc chắn cũng từng gặp ông , ông cưng trẻ con lắm."

 

Ân Hoặc lắc đầu, chẳng chút ấn tượng nào cả. Vốn dĩ thể ốm yếu, trong ký ức từ thuở bé tí teo của , lớn nào chẳng xúm bế bồng, phân biệt nổi ai với ai?

 

nếu nhắc đến Ngu huyện công...

 

Ân Hoặc tĩnh tâm vắt óc suy nghĩ một lát, dè dặt hỏi: "Có là vị Ngu Bí giám từng biên soạn cuốn 《Bắc Đường thư ?"

 

Mãn Bảo đang nhón một miếng bánh cho miệng, thế liền ngẩng phắt lên: "Cùng chức quan với Ngụy đại nhân ?"

 

Lưu Hoán xua tay: "Ông cáo quan về vườn lâu , mấy năm hồi hương dưỡng lão."

 

Vừa nhắc đến 《Bắc Đường thư 》 là Bạch Thiện nhớ ngay. Thấy họ bàn tán mãi trọng tâm, liền sang giải thích cho Mãn Bảo: "Muội xem qua , 《Bắc Đường thư 》 là một bộ loại thư (từ điển bách khoa)."

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Mãn Bảo nhai nhóp nhép hỏi: "Sao gọi là Bắc Đường?"

 

"Vì Ngu huyện công khi biên soạn cuốn sách đang đương chức Bí thư triều . Bắc Đường là hậu đường của Bí thư tỉnh triều ," Bạch Thiện giải thích cặn kẽ: "Cuốn sách vốn biên soạn xong từ thời triều , nhưng Mạt đế trọng dụng. Lúc đó Ngu huyện công chức quan thấp bé, cuốn sách cũng vì thế mà vùi lấp. Mãi đến khi bản triều thành lập, bệ hạ đương kim trọng dụng Ngu huyện công, cuốn sách mới đưa Quốc T.ử Giám. cũng chỉ lưu trữ trong Quốc T.ử Giám mà thôi."

 

Bạch Thiện chép miệng đầy tiếc nuối: "Bộ sách đó dày cộp, dễ dàng gì mượn ngoài . Nếu lén mượn cho xem thử ."

 

Nói cách khác, bên ngoài thị trường đào mà mua.

 

Mãn Bảo cảm thán: "Giỏi thật đấy."

 

Bọn Bành Chí Nho tuy từng mảy may thấy cuốn sách , cũng vẫn mù tịt Ngu huyện công là nhân vật phương nào, nhưng xong cũng thấy ồ òa lợi hại quá.

 

Lưu Hoán gật đầu lia lịa: "Lợi hại là cái chắc. mà kỳ quái thật, Ngu huyện công hồi kinh cung yết kiến? Tuổi ông bách niên giai lão , năm nay bảy mươi tám bảy mươi chín nhỉ? Tổ phụ từng , ông là vị quan sống thọ nhất đương triều đấy. Lần nào ông hồi kinh, bệ hạ cũng đích tận cửa đón Thái Cực Điện."

 

Mọi há hốc mồm kinh ngạc: "Thọ đến thế cơ ~~"

 

Lưu Hoán gật đầu xác nhận.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện kìm đưa mắt . Lớn tuổi ngần là xách lên , quả thực là can đảm phi thường.

 

Chẳng trách con trai ông sốt sắng đến .

 

Bạch Thiện rũ mắt trầm ngâm một lúc, : "Việt Châu cách kinh thành một quãng đường nhỏ, lão nhân gia nếu hứng du ngoạn, chọn đích đến là kinh thành cơ chứ?"

 

Mãn Bảo: "Trong kinh thành cố nhân, chốn cũ chăng?"

 

Bạch Thiện khẽ gật đầu: "Chắc là ."

 

Cậu sang nở một nụ ẩn ý với Lưu Hoán. Lưu Hoán cũng ngây ngô đáp lễ.

 

Mãn Bảo liếc , liếc Bạch Thiện, thu ánh mắt, cầm ấm rót cho Lưu Hoán một chén đầy.

 

Ngu huyện công chỉ dắt theo mỗi một tên hạ nhân lẳng lặng hồi kinh, chỉ dọa con trai c.h.ế.t khiếp, mà đến hoàng đế cũng cho giật nảy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1088-ngu-huyen-cong.html.]

Vừa nhận tin báo, ngài lập tức sai xuất cung thỉnh Ngu huyện công . Người đặt chân đến ngoài Thái Cực Điện, hoàng đế đích dẫn Thái t.ử và bá quan văn võ ùa đón, tự tay dìu Ngu huyện công trong.

 

Ngu huyện công luống cuống khiêm nhường hành lễ, nâng dậy mới theo hoàng đế bước điện.

 

Hoàng đế sai đặt thêm một chiếc ghế ở vị trí đầu tiên bên trái, mời Ngu huyện công an tọa.

 

Ngu huyện công một mực chối từ. Theo thứ bậc, vị trí đó thuộc về Quý Tướng.

 

Hoàng đế mỉm xòa: "Hôm nay là tết Trùng Cửu, lấy lễ kính lão đầu, việc khác gác ."

 

Quý Tướng cũng chinh tới đỡ Ngu huyện công, : "Chỗ Huyện công là danh chính ngôn thuận, xin ngài mau an tọa."

 

Lúc Ngu huyện công mới chịu xuống.

 

Mọi lục tục an tọa, Thái t.ử hầu bên cạnh hoàng đế.

 

Ngu huyện công ngước đôi mắt nheo nheo quanh một lượt, mỉm với Thái t.ử: "Vài năm gặp, Thái t.ử điện hạ phong tư càng thêm ."

 

Thái t.ử khẽ , đáp lời khách sáo vài câu với Ngu huyện công.

 

Hoàng đế hỏi: "Huyện công về kinh từ khi nào ? Nếu hôm nay bẩm báo , trẫm cũng chẳng ái khanh kinh."

 

Ngu huyện công khom thưa: "Lão thần chỉ là rảnh rỗi dạo bước ngắm cảnh, tới lui thế nào lạc bước tới kinh thành. Lại nhớ nay là Trùng Cửu, nên mạn phép rẽ xin miếng bánh gạo ăn cho vui, nào ngờ tiểu t.ử nhà thần kinh động tới bệ hạ."

 

Lời thốt , cả triều đình bán tín bán nghi.

 

Ngu huyện công là ai cơ chứ?

 

Ông là bậc lão thần đức cao vọng trọng nhất, tính phò tá bốn đời hoàng đế trải qua hai triều đại. Từ khi cáo lão từ quan ba năm về quê nhà Việt Châu, đích hoàng đế tiễn ông tận cổng thành.

 

Ông nhã hứng du sơn ngoạn thủy, cớ gì chọn nơi nào khác mà cứ tới kinh thành?

 

Việt Châu cách kinh thành một quãng đường tính bằng tháng chứ đùa.

 

dẫu vua điện bóng gió thăm dò thế nào, Ngu huyện công vẫn khăng khăng một mực: chơi rong ruổi rảo bước tiện thể tạt qua kinh thành thôi.

 

Lời đừng hoàng đế và quần thần tin, ngay cả con trai ruột của ông cũng chẳng lọt lỗ tai. Thế nên lúc dìu cha già về phủ, Ngu thị lang nén nổi tò mò gặng hỏi: "Cha , rốt cục ngọn gió nào đưa cha lên kinh ?"

 

Ngu huyện công vịn tay con bước tiền sảnh, buông một tiếng thở dài não nuột: "Chuyện lớn trẻ con nhà bớt tọc mạch . Trê đường lên kinh phong phanh Thái t.ử và Tam hoàng t.ử trở mặt với ?"

 

Ngu thị lang: ... Trẻ con thần thánh gì tầm ? Con trai ông quan to đùng , còn trẻ con nỗi gì?

 

Ngu thị lang day day trán, bất lực đáp: "Trở mặt từ đời tám hoánh nào , chỉ là đợt xào xáo phần kịch liệt hơn thôi."

 

Ngu huyện công xong liền ngậm miệng hé răng nửa lời.

 

Ngu thị lang sốt sắng hỏi dồn: "Cha , đừng với con là lặn lội lên đây vì vụ đấy nhé?"

 

Ngu huyện công hé đôi mắt già nua lườm con một cái: "Cha rời nhà từ hai tháng . Ta luyện thuật bói toán bốc ."

 

Ngu thị lang thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Vậy rốt cuộc cha cất công lên đây gì? Mà , lúc chẳng thèm báo với Nhị ca một tiếng? Người lúc Nhị ca phát hiện uống rượu mà lặn mất tăm, suýt phát điên lên ."

 

Ngu huyện công khẽ hắng giọng lấp l.i.ế.m: "Thì đang nhậu dở bữa, bỗng nhiên m.á.u giang hồ nổi lên dạo mát một vòng, thế là cất bước luôn."

 

Ngu thị lang trừng mắt cha: "Một vòng dạo mát của kéo dài suốt hai tháng trời ?"

 

Ngu huyện công ngoan ngoãn gật gật cái đầu, còn buông thêm một chữ "Ừ".

 

Ngu thị lang: ...

 

Ngu huyện công ngó sắc trời bên ngoài, dậy : "Thôi, thời gian chẳng còn sớm sủa gì, nghỉ sớm . Ngày mai cung diện kiến bệ hạ, hàn huyên ôn chuyện xưa đôi chút. Tới đúng ngày Trùng Cửu, bệ hạ bận trăm công nghìn việc, thời gian mà tiếp đón mấy lão thần già cỗi như chúng ."

 

Ngu thị lang tuy bụng còn đầy một mớ bòng bong hỏi, nhưng thấy bóng lưng cha già chắp tay lưng lảo đảo bước , cạy miệng cũng chẳng đào thêm thông tin gì, đành tất tả chạy theo dìu cha về phòng nghỉ ngơi.

 

 

Loading...