Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1092: Chăm sóc

Cập nhật lúc: 2026-02-27 20:38:18
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo ngoan ngoãn xuống chiếu, lôi hết bánh ngọt và bình rượu hoa cúc mang theo để chia vui cùng . Các vị thư thái chiếu, đón gió thu hiu hiu, nhâm nhi hoa quả tươi, nhấp ngụm , c.ắ.n miếng bánh ngọt, quả thực sướng như tiên giáng trần.

 

Ngồi nghỉ ngơi một lúc, Mãn Bảo bắt đầu ngứa ngáy chân tay, nàng liền dậy lang thang quanh đỉnh núi. Đi dạo một vòng, nàng thấy ít những tảng đá và vách núi khắc đầy chữ, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Ngọa Phật .

 

Nàng lật đật chạy về hỏi Trang : "Tiên sinh ơi, Ngọa Phật ạ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Trang kịp lên tiếng, Khương phá lên: "Hóa nhóc con tìm Ngọa Phật , thế thì nhóc nhầm chỗ . Thấy ngọn núi cao hơn chỗ chúng một chút đằng ?"

 

Mãn Bảo ngoái đầu theo. Đó là ngọn núi cao nhất quanh đây, nàng liền gật đầu.

 

"Ngọa Phật ở bên đó cơ, leo lộn núi , ha ha ha ha..."

 

Mãn Bảo: ...

 

Trang khẽ hắng giọng giải thích: "Đã bao năm vi sư tới núi Thanh Hoa, nên quên mất tiêu ."

 

Ông tiếp: "Nếu cháu thực sự xem thì cứ qua đó xem ."

 

Mãn Bảo bên rìa đỉnh núi, đăm đăm sang ngọn núi đối diện, thầm nhủ qua đó ?

 

Chẳng lẽ mọc cánh bay qua?

 

Khương bèn hiến kế, chỉ tay về phía một con đường xuống núi: "Thấy , cứ theo con đường đó xuống núi, chỗ đó một lối rẽ qua. Đi qua lối đó là tới lưng chừng ngọn núi bên , leo thêm nửa ngọn nữa là tới."

 

Thị lực của Mãn Bảo , hơn nữa mặt núi hướng sang bên ngoài vài lùm cây thì chẳng chướng ngại vật nào che khuất tầm . Nàng một lúc, phát hiện gì đó sai sai.

 

Nàng ngoái những du khách đang tản mác khắp các góc đỉnh núi, trải chiếu hoặc bồ đoàn chiếm chỗ, sang ngọn núi đối diện đông nghìn nghịt đang như trẩy hội. Nàng chỉ tay hỏi: "Sao bên đó đông thế ạ?"

 

Trần đáp: "Vì bên đó Ngọa Phật mà, chỗ chúng chỉ mấy bức thạch khắc thôi, đương nhiên bên đó đông hơn ."

 

Mãn Bảo hiểu. Nàng phóng ánh mắt oán trách về phía nhà .

 

Thảo nào lúc ở nhà chẳng vẻ gì là vội vàng, chắc mẩm Bạch Thiện chạy sang ngọn núi bên xem Ngọa Phật .

 

Trang vẫy tay gọi đồ , mỉm dỗ dành: "Lại đây . Muốn xem Ngọa Phật thì đợi chiều vãn , chúng từ đây vòng qua đó là . Giờ cứ an tọa cao, thả hồn ngắm cảnh sắc mùa thu núi mới là thú vị."

 

Khương gật gù phụ họa: "Tận hưởng thêm chút gió thu nữa chứ."

 

Lục và mấy khác cũng chen : "Bọn già cả cả , sức mà chen chúc với đám thanh niên các cháu."

 

Mãn Bảo nghĩ nghĩ thấy cũng đúng. Dù hôm nay thời gian còn dài, nàng bèn xuống chiếu. Nhìn lướt qua mớ đồ đạc hạ nhân bày biện lộn xộn, nàng dứt khoát xắn tay áo lên: "Tiên sinh, để cháu pha cho nhé."

 

"Tốt quá."

 

Mãn Bảo sai bọn tiểu đồng gom hết đống đồ đạc vứt bừa bãi gọn một góc, tránh để rải rác khắp mặt chiếu.

 

Nàng chọn ba đĩa trái cây bày sẵn đặt lên chiếu, nhóm than hồng lên. Một tiểu đồng lấy một túi nước bằng da đưa cho nàng, đầy tự hào khoe: "Đây là nước suối bọn đặc biệt mua đấy, dùng để pha là tuyệt nhất."

 

Mãn Bảo rót nước ấm, gật gù: "Nhìn nước trong veo thật, lát nữa uống thử xem ngọt thanh ."

 

Pha xong cho các vị , quây quần chiếu nhâm nhi , thả hồn ngắm cảnh non nước. Không chỉ mấy lão , ngay cả Mãn Bảo cũng cảm thấy vô cùng khoan khoái.

 

Chỉ là gió thu hiu hiu thổi, tự dưng cơn buồn ngủ ập đến cưỡng .

 

Thấy Mãn Bảo lim dim mắt bắt đầu gà gật, Trang khẽ vỗ nhẹ nàng, bảo: "Đi hâm chút rượu , đợi chúng uống xong vài ly sẽ dẫn cháu qua xem Ngọa Phật."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1092-cham-soc.html.]

Mãn Bảo tỉnh ngủ: "Tiên sinh, uống rượu xong còn leo núi nổi ạ?"

 

Khương vang: "Cháu coi thường bọn quá đấy. Cả cái vò rượu hoa cúc cỏn con cháu mang theo còn đủ cho bọn dính răng."

 

"Cháu thấy hết , các mang theo tận hai vò rượu cơ mà."

 

Lục bật sảng khoái. Khương nhịn khẽ ho một tiếng: "Nhiêu đó cũng chẳng nhằm nhò gì, bọn tận năm cơ mà. Hay là cháu cũng vài ly nhé?"

 

Mãn Bảo lưỡng lự: "Rượu đắng lắm..." Mặc dù rượu hoa cúc ngửi mùi thì thơm thật đấy.

 

Mãn Bảo ngoan ngoãn hâm rượu, khi rót đầy chén cho , nàng chống cằm hỏi Trang : "Tiên sinh ơi, bao giờ chúng leo núi nữa ạ?"

 

Trang ngay con bé xót thương cho mấy khúc xương già của bọn họ, định bụng bỏ luôn ý định sang xem Ngọa Phật. Ông bật ngay lập tức: "Sắp tới là lễ Thiên thu (sinh nhật) của Thái hậu . Lúc đó đám Bạch Thiện cũng nghỉ học, chúng chẳng việc gì , chi bằng lúc đó ."

 

Khương lập tức hào hứng hùa theo: "Nhớ gọi cả bọn nữa nhé, đông mới vui."

 

Trang gật đầu đồng ý.

 

Biết Mãn Bảo từ bỏ ý định sang ngọn núi bên , nhóm lão càng thể buông thả, nốc cạn sạch sành sanh ba vò rượu. Kẻ ngà ngà say thì hứng chí ngâm thơ đối ẩm cùng gió thu, ngà ngà say thì ngả lưng lăn chiếu đ.á.n.h giấc.

 

Trang cũng dựa lưng chiếu, tay chống đầu, đôi mắt lim dim thả hồn về nơi xa xăm.

 

Mãn Bảo lục lọi trong sọt tre, lôi một tấm chăn mỏng cuộn tròn. Nàng đắp chăn lên vai Trang , phiền thêm, lưng lẳng lặng chơi một .

 

Nàng lang thang ngắm nghía mấy bức thạch khắc một lúc, vung vẩy cây gậy gỗ về phía khu rừng rậm rạp bên , bắt đầu công cuộc bới sâu tìm cỏ.

 

Khương dõi mắt theo bóng dáng nhỏ bé khuất dần, khẽ mỉm sang Trang lúc nhắm nghiền mắt ngủ say sưa.

 

Trần ngâm xong một bài thơ, với tay lấy chén nhuận giọng. Quay đầu bắt gặp ánh mắt của Khương , ông bật : "Nói nào ngay, t.ử lão Trang thu nạp quả thật tồi. Đứa trẻ bằng chừng tuổi mà thể kiên nhẫn quây quần hầu hạ đám già khú đế chúng hơn nửa ngày trời. Chứ đám cháu chắt nhà á, chúng nó chán ngán bỏ lâu ."

 

Khương gật gù tán thành: "Quan trọng là con bé chu đáo, suốt nửa ngày nay một tay nó lo liệu phục vụ bọn cả."

 

Mãn Bảo đang hăng say buôn chuyện với Khoa Khoa, càng buôn chuyện càng hăng, thế là bước chân cứ tiến sâu dần trong rừng.

 

Chợt nàng phát hiện một gốc hoa Huệ lan nở hoa màu xanh nhạt bung nở rực rỡ ở một vách đá dốc ngược hướng trong bóng râm. Mãn Bảo mừng rỡ như bắt vàng, chỉ tay reo lên: "Huệ lan kìa!"

 

Khoa Khoa dội ngay gáo nước lạnh: "Ký chủ, cô thu thập loại ."

 

Mãn Bảo cự nự: " màu khác mà."

 

Khoa Khoa chạy phân tích dữ liệu, đong đếm thiệt hơn phán: "Ký chủ , màu sắc của hoa lan thể lai tạo . Trong tình huống sẵn giống, dù cô phát hiện màu hoa khác thì điểm tích lũy thưởng thêm cũng chẳng đáng là bao. Vì mấy trăm điểm lẻ tẻ mà mạo hiểm leo vách đá thì bõ công ."

 

Nó cảnh báo thêm: "Quan trọng nhất là, dựa phân tích dữ liệu của , nếu cô cố tình leo đó, xác suất rơi thẳng cổ xuống vực là sáu mươi tám phần trăm."

 

Mãn Bảo lò dò thò đầu dòm xuống vực sâu hun hút, rùng một cái vội vàng lùi một bước, lắc đầu quầy quậy: "Thôi bỏ ."

 

Khoa Khoa cảm thấy ký chủ nhà dạo cực kỳ hiểu chuyện, nhưng vì nàng "hố" quá nhiều vố, nó vẫn chút đề phòng. Khoa Khoa bèn đề nghị: "Ký chủ, quét xong quanh đây , chẳng còn động thực vật nào đáng giá để thu thập nữa , chúng về thôi."

 

Mãn Bảo tiếc rẻ: "Hết thật ? Thực thể đào xới tìm kiếm kỹ hơn một chút nữa mà."

 

Tiện thể chơi thêm một lúc nữa cũng .

 

Khoa Khoa kiên quyết: "Hết sạch ."

 

Mãn Bảo đành tặc lưỡi lưng trở về. Nàng mới trèo lên tới đỉnh núi, bỗng thấy tiếng ồn ào vẳng từ vách đá. Mãn Bảo ngoái đầu , đập mắt là cảnh một đang tươi cất tiếng hỏi: "Trần , đây là vị đồng môn thuở xưa mà nhắc đến đấy ư?"

 

 

Loading...