Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1102: Giao lưu

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:17
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi phác đồ điều trị định đoạt, nhóm Tiêu viện chính cáo lui khỏi nội thất, để Mãn Bảo thực hiện châm cứu đầu tiên cho Hoàng hậu.

 

Đám hoàng t.ử, hoàng nữ cũng tản gần hết, riêng Thái t.ử vẫn ì đó nhúc nhích.

 

Tam hoàng t.ử vốn định nối gót ngoài, nhưng thấy Thái t.ử còn nán , cũng chôn chân tại chỗ chẳng chịu rời .

 

Hoàng đế thấy bộ dạng của hai đứa con liền cau mày, phẩy tay gắt: "Còn ngây đó gì? Mau lui ngoài !"

 

Thái t.ử bướng bỉnh đáp: "Nhi thần trông nom mẫu hậu."

 

Hoàng đế ném cho một cái lườm cháy máy: "Con lớn chừng nào hả? Dắt các ngoài ngay!"

 

Hoàng hậu cũng mỉm xua tay với Thái t.ử: "Ra ngoài con, trông chừng các giúp ."

 

Thái t.ử hết cách đành lủi thủi bước , nhưng dĩ nhiên cũng chẳng thèm đoái hoài tới Tam hoàng t.ử.

 

Tam hoàng t.ử lẽo đẽo theo rời khỏi nội thất.

 

Thoáng chốc, trong phòng chỉ còn Hoàng đế, Hoàng hậu và Thượng cô cô. Thượng cô cô khẽ liếc hoàng đế, đưa tay hạ rèm che xuống, để hoàng đế một lẻ loi bên ngoài.

 

Mãn Bảo hiệu cho Hoàng hậu cởi bớt y phục, bắt đầu thao tác châm kim.

 

Lần châm cứu kéo dài khá lâu, trọn vẹn một canh giờ. Do chia hai đợt châm, Thượng cô cô trong rèm chớp mắt Mãn Bảo từ từ vê từng cây kim, cắm phập phần đầu, vai, cổ và n.g.ự.c Hoàng hậu, nhịn nuốt nước bọt cái ực.

 

Vốn dĩ Hoàng hậu định tán gẫu vài câu với Mãn Bảo, nhưng khi châm kim, tâm trí bà dần thanh tĩnh, cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến, lúc nào .

 

Mãn Bảo canh chuẩn thời gian, rút kim , nhẹ nhàng vỗ vai Hoàng hậu để bà sấp , tiếp tục châm dọc sống lưng.

 

Hoàng hậu đang ngủ mơ màng, chỉ he hé mắt một chút nhắm nghiền .

 

Thượng cô cô chứng kiến cảnh tượng , trong lòng trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

 

Dạo gần đây do bạo bệnh, Hoàng hậu luôn trằn trọc khó ngủ về đêm. Thỉnh thoảng chợp mắt đôi chút thì những cơn ho hành hạ đ.á.n.h thức.

 

Mãn Bảo bên mép giường, lặng lẽ quan sát Hoàng hậu. Nàng thừa, vị bệnh nhân phận khác một trời một vực so với những bệnh nhân đây của nàng. Nên dù ngứa ngáy chạy ngoài bắt chuyện với hoàng đế trong lúc chờ châm kim, nàng vẫn c.ắ.n răng nhịn xuống.

 

Mãn Bảo chống cằm ngẩn ngơ Hoàng hậu. Ngoảnh đầu , thấy Thượng cô cô vẫn nghiêm trang, nàng liền nhỏ nhẹ hỏi: "Cô cô ạ?"

 

Thượng cô cô mỉm khuỵu gối, cảm tạ ý của Mãn Bảo. Nàng liếc Hoàng hậu, hạ giọng thì thầm: "Chu tiểu đại phu, nương nương đêm nào cũng mất ngủ, ngài cao kiến gì ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Nếu là thường, thể dùng hương an thần hoặc t.h.u.ố.c ngủ. nương nương đang mắc khí tật, nhất nên tránh xa mấy loại mùi hương ."

 

Thượng cô cô lúc mới sực nhớ , Tiêu viện chính cũng từng dặn dò kỹ lưỡng, trong tẩm cung của Hoàng hậu tuyệt đối đốt hương.

 

Thượng cô cô buông tiếng thở dài não nuột.

 

Mãn Bảo canh giờ rút kim xong, Hoàng hậu vẫn sấp ngủ say sưa. Thượng cô cô vội vã nhẹ nhàng đắp chăn lên bà.

 

Mãn Bảo xem xét một lát, đưa tay ấn mạnh một huyệt đạo bên hông bà. Hoàng hậu cau mày, cựa quậy khó chịu, bất giác xoay ngửa .

 

bà vẫn chìm trong giấc ngủ say.

 

Thượng cô cô thấy thì sững sờ.

 

Mãn Bảo hiệu cho nàng mau đắp chăn . Đợi Thượng cô cô ém gọn ghẽ chăn gối xong xuôi, hai mới cùng vén rèm lên.

 

Hoàng đế đang thưởng một bên ngoài, thấy họ vén rèm lên vội vàng tiến tới. Thấy Hoàng hậu nét mặt thư thái, chìm trong giấc ngủ an lành, ngài mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Biết bà xưa nay vốn ngủ sâu giấc, hoàng đế lời nào. Ngài ngắm Hoàng hậu một chốc khẽ gật đầu với Mãn Bảo, hiệu cho nàng theo ngài ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1102-giao-luu.html.]

Đám Thái t.ử dời tiền điện chờ sẵn, bên ngoài lúc chỉ còn cung nhân hầu hạ Hoàng hậu. Hoàng đế ngẫm nghĩ một lát, đại điện mà chọn một con đường nhỏ rẽ sang hướng khác.

 

Mãn Bảo lẽo đẽo theo ngài.

 

Hoàng đế tản bộ một đoạn, thấy nàng cứ cắm cúi bám sát gót , nhịn bật : "Nhóc con to gan thật đấy, cũng chẳng thèm hỏi trẫm đưa ngươi ?"

 

Mãn Bảo gãi gãi đầu: "Chẳng bệ hạ chuyện với thần ?"

 

Hoàng đế thấy nàng tính nết vẫn y như xưa. Hiển nhiên, dù trải qua ít sóng gió trong hai năm qua, nhưng tâm tư nàng vẫn giữ nguyên vẻ trong sáng. Ngài mỉm gật đầu: "Trẫm chuyện với ngươi."

 

Hoàng đế liếc mắt phía . Cổ Trung lập tức phất tay, đám cung nhân theo hầu lập tức tự động lùi một xa, dám bám gót nữa.

 

Chỉ còn mỗi Cổ Trung lẽo đẽo cách họ vài bước chân.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mãn Bảo lùi hai bước ngay hoàng đế, ngài thở dài một tiếng hỏi: "Sư của ngươi học quen môi trường mới ?"

 

Mãn Bảo đáp: "Quen lắm ạ."

 

Nàng buột miệng hỏi luôn: "Bệ hạ gặp sư thần ?"

 

Hoàng đế ngờ nàng bẻ lái đột ngột như . Ngài khựng một nhịp đáp: "Thôi khỏi, cứ để nó chuyên tâm học hành , tương lai thành tài còn phò tá triều đình."

 

Mãn Bảo sức "tiếp thị" sư : "Bệ hạ, sư thần tài hoa xuất chúng lắm. Hơn nữa, nếu bệ hạ gặp bây giờ, sẽ lợi cho đại sự chúng định đấy."

 

Hoàng đế: "... Đại sự gì cơ?"

 

" ," Mãn Bảo ngước hoàng đế, chạm ánh mắt ngài. Trong khoảnh khắc, hàng loạt ý nghĩ xẹt qua đầu nàng, từ lời căn dặn của đến lời dặn dò của Bạch Thiện. Nàng nuốt những lời định bụng, lùi bước mà bỏ qua những rào cản vòng vo, thẳng vấn đề: "Đây chẳng là điều bệ hạ mong ?"

 

Hoàng đế nàng chằm chằm, hồi lâu thốt nên lời.

 

Cổ Trung phía sợ vã mồ hôi lạnh.

 

Hoàng đế đăm đăm Mãn Bảo một lúc đầu, chắp tay lưng tiếp tục bước : "Lý do ngươi cung còn lọt tai , chứ nó lấy tư cách gì mà đòi cung?"

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, Bạch Thiện y thuật . Nàng lật đật chạy theo: "Đệ tiện cung, thì bệ hạ thể xuất cung mà."

 

Hoàng đế bật : "Trẫm cũng xuất cung lắm chứ, nhưng ngặt nỗi các vị quần thần chịu nhả cho ."

 

Mãn Bảo thầm hứ một tiếng trong bụng. Xa tít tắp như Ích Châu ngài còn lén lút vi hành , giờ lấy cớ lượn một vòng kinh thành?

 

Lừa trẻ con ?

 

Mãn Bảo gan toẹt . Nàng đành vò đầu bứt tai suy tính, tìm một lý do mỹ, danh chính ngôn thuận để Bạch Thiện cơ hội yết kiến hoàng đế.

 

Hoàng đế thấy nàng chiều đăm chiêu suy nghĩ liền mỉm , hạ giọng đề nghị: "Thực ngươi cũng là khổ chủ, ngươi kêu oan nó kêu oan cũng như cả thôi. Ngươi cứ tấu trình ở đây , nó bẩm tấu cũng ."

 

Mãn Bảo trầm ngâm một lát đáp: "Chuyện thần về nhà bàn bạc với nhà . Với , bệnh của Hoàng hậu vẫn còn đang chữa dở mà."

 

" ," Hoàng đế vội vàng tiếp lời: "Chuyện vội, cứ định bệnh tình cho Hoàng hậu hẵng tính."

 

Mãn Bảo đăm đăm ngài một cái thật sâu gật đầu.

 

Hai dạo một vòng mới đại điện. Thái t.ử lật đật chạy đón, lơ phụ hoàng , hỏi thẳng Mãn Bảo: "Mẫu hậu ?"

 

Mãn Bảo đáp: "Đã ngủ ạ. Giấc ngủ của nương nương vốn chập chờn, nên cứ để yên giấc. cũng nên để ngủ quá lâu, nửa canh giờ nữa thì đ.á.n.h thức dậy."

 

Thái t.ử thở phào nhẹ nhõm, sang hoàng đế : "Phụ hoàng, chi bằng chúng ban lệnh đại xá thiên hạ, độ cho ác nhân cải tà quy chính, tích đức cầu phúc cho mẫu hậu."

 

Hoàng đế suy nghĩ một lát liền đồng ý: "Cũng . đến chùa Phổ Quang thỉnh cao tăng cung tụng kinh cầu phúc cho Hoàng hậu nữa."

 

 

Loading...