Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1105: Người nhà và người ngoài

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:20
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa ló mặt khỏi cổng cung, Mãn Bảo bắt gặp ngay bộ ba Bạch Thiện, Bạch Nhị Lang và Đại Cát đang đợi cách đó xa. Mặt nàng lập tức sáng bừng lên, ngoái đầu vui vẻ với Ngô công công: "Ngài cần đưa cháu về , chỉ cần đưa Tiểu Trịnh chưởng quỹ về Tế Thế Đường là . Có nhà đến đón cháu ."

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ suýt nữa Mãn Bảo hù c.h.ế.t khiếp, vội vàng xua tay lia lịa: "Không cần, cần , tiểu nhân nhờ xe của Chu tiểu đại phu một đoạn là , dám phiền Ngô công công ."

 

Ngô công công cũng thầm nghĩ, nếu Mãn Bảo nhờ xe của ông, ông cũng chẳng rỗi mà đưa Tiểu Trịnh chưởng quỹ về tận nơi gì.

 

Thấy Tiểu Trịnh chưởng quỹ thức thời, ông liền mỉm gật đầu: "Vậy tạp gia tiễn hai vị tới đây thôi. Sáng mai Chu tiểu đại phu định mấy giờ qua?"

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ, chiều mai tan học còn châm cứu cho Ân Hoặc, nên tranh thủ xuất cung sớm một chút, bèn đáp: "Tầm giờ Mùi (1-3h chiều) cháu qua ạ."

 

Tính thì giờ Thân (3-5h chiều) là thể rời cung .

 

Ngô công công gật đầu, ghi nhớ thời gian cáo từ Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo chạy lăng xăng về phía bọn Bạch Thiện. Bạch Thiện cũng rảo bước tới đón. Thấy mặt nàng ửng hồng, nụ tươi rói môi, mới lén thở phào nhẹ nhõm.

 

" ngoài" là Tiểu Trịnh chưởng quỹ ở đây, nên họ bao nhiêu lời hỏi cũng đành nghẹn . Suốt dọc đường lên xe, khí phần im ắng lạ thường.

 

Ánh mắt Tiểu Trịnh chưởng quỹ cứ lướt qua lướt giữa ba . Thấy họ chỉ đắm đuối mà cạy răng nửa lời, đ.â.m hối hận. Biết thế cuốc bộ ngoài gọi đại chiếc xe ngựa nào đó cho xong.

 

Ba im lặng trao đổi ánh mắt một hồi, tự nhận là hiểu ý . Thu ánh mắt , cả ba đồng loạt chĩa tầm về phía Tiểu Trịnh chưởng quỹ, bắt đầu lôi đề tài chuyện phím.

 

Mãn Bảo hỏi: "Lúc nãy cung ngươi run ?"

 

Bạch Thiện thì hỏi: "Mãn Bảo trong đó lỡ lời bậy bạ gì ?"

 

Bạch Nhị Lang tò mò: "Thế ngươi diện kiến hoàng đế lão gia ?"

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ: ... Lại càng nhảy xuống xe bộ hơn thì bây giờ?

 

Nhờ sự "quan tâm chăm sóc" của bộ ba, cuối cùng cũng lết tới cửa Tế Thế Đường. Tiểu Trịnh chưởng quỹ gần như tung cửa chạy trối c.h.ế.t xuống xe. Mãn Bảo vén rèm thò đầu vẫy tay vói theo: "Ta , ngươi báo với lão Trịnh chưởng quỹ một tiếng nhé. Dù lúc hội chẩn bệnh tình ngươi cũng mặt mà."

 

mà lúc ở trong đó, một thời gian khá dài kề kè bên cạnh nàng cơ mà. Trong cung thì tiện hỏi, ngoài nàng định tường thuật một chút ?

 

Để bọn họ còn giúp nàng phân tích xem sai chuyện gì, lỡ mồm bậy câu nào chứ.

 

còn kịp mở miệng, Mãn Bảo buông rèm xuống, Đại Cát v.út roi một cái, chiếc xe ngựa lao v.út .

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ đành ngậm ngùi theo bóng chiếc xe ngựa khuất dần, khẽ buông một tiếng thở dài lủi thủi bẩm báo.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ hỏi thì Mãn Bảo cũng chẳng đời nào khai . Đây là bí mật động trời mà, bí mật thì dĩ nhiên chỉ phép bật mí cho nhà thôi.

 

Thế nên xe ngựa một đoạn, Mãn Bảo nhịn nghẹn cả nửa đường, lập tức hạ giọng xuống mức thấp nhất, nhưng giấu nổi vẻ phấn khích: "Mọi hoàng đế là ai ?"

 

Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đưa mắt , vẻ mặt đầy cạn lời: "Biết chứ."

 

Mãn Bảo trố mắt: "Mọi á?"

 

Bạch Thiện: "... Đương nhiên là . Đương kim hoàng thượng là Tần vương điện hạ, Nhị hoàng t.ử của tiên hoàng, thiên hạ ai mà chẳng ?"

 

Mãn Bảo: "... Ta đang con thật cơ! Huynh, , , tất cả chúng đều từng gặp ngài , nhớ ngài là ai ?"

 

Làm như đương kim hoàng thượng thật ... Bạch Thiện còn kịp吐槽 (cà khịa) xong trong bụng thì bỗng sực nhận ý nghĩa ẩn giấu trong câu của nàng. Cậu sững , vắt óc lục lọi ký ức một hồi lâu lắc đầu nguầy nguậy: "Không , chúng gặp ngài ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1105-nguoi-nha-va-nguoi-ngoai.html.]

 

Bạch Nhị Lang cũng thấy chuyện kỳ lạ vô cùng: "Trời đất ơi, bọn quen tai to mặt lớn thế từ bao giờ ?"

 

Mãn Bảo hì hì đắc ý: "Chính là lúc bọn lên Ích Châu thành tầm sư học đạo, tạt ngang qua Mậu Châu đó. Hồi đó ngài còn đóng giả thương khách, tự xưng là Lý nhị lang cơ."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Nhị Lang vẫn đang cố vắt óc nhớ xem là ai, thì Bạch Thiện lên một tiếng, gật gù cảm thán: " là Lý nhị lang ."

 

Bạch Nhị Lang rốt cuộc cũng nhớ chút xíu, nhưng diện mạo đó thì mờ tịt. Cậu tò mò hỏi: "Lúc đó ngài xuống Ích Châu gì nhỉ? Chẳng lẽ ngài đ.á.n.h thấy âm mưu tạo phản của Ích Châu vương nên đích điều tra?"

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo đồng loạt lườm một cái. Bạch Thiện phân tích: "Con nhà quyền quý bao giờ bức tường sắp đổ. Ngài là hoàng đế, thừa Ích Châu vương định phản, ngu gì mà chui đầu rọ?"

 

Mãn Bảo bồi thêm: "Ngài thiếu gì tay chân thủ hạ, bao nhiêu quan đại thần, tùy tiện cử một là điều tra ngay."

 

Bạch Nhị Lang: "Vậy hai xem, cớ ngài Ích Châu?"

 

Bạch Thiện suy ngẫm một lúc phỏng đoán: "Chắc là vì chuyện an trí lưu dân thiên tai chăng?"

 

Mãn Bảo tiếp lời: "Lúc đó thiên tai cũng qua ba năm , việc cần chắc cũng xong xuôi hết. Quan nào thanh liêm, quan nào tham ô, chỉ cần đến nơi lướt qua một vòng là nắm rõ như lòng bàn tay."

 

Bạch Thiện gật đầu tán thành.

 

Cả ba im lặng một chốc, Bạch Thiện chợt sang hỏi Mãn Bảo: "Muội tranh thủ ôn nghèo kể khổ, nhận quen với ngài đấy?"

 

Mãn Bảo khẽ ho một tiếng, chút chột : "Lỡ miệng nhận bừa một tí xíu."

 

Bạch Thiện: "... Ngài là hoàng đế đấy, từ nay về bớt nhận quen ."

 

Bạch Nhị Lang hừ lạnh: "Có gì mà nhận quen chứ. Hứ, dẫu cũng từng chạm mặt, còn ngủ chung một đêm nữa, thế mà ngài còn gài bẫy bọn , dụ khị lên kinh thành cáo trạng."

 

Mãn Bảo thở dài: " thế, trong gia đình hoàng tộc quả nhiên giống hệt như trong sách miêu tả. Có một chuyện mãi vẫn hiểu nổi, Tam hoàng t.ử và Thái t.ử rõ ràng là do cùng một đẻ , cũng chẳng thiếu tiền thiếu đất, tại cứ tranh giành ngai vàng với Thái t.ử gì?"

 

Bạch Thiện đáp lời rành rẽ: "Chính vì quá nhiều tiền, quá nhiều đất nên mới sinh lòng tham mà tranh đoạt đấy."

 

Bạch Nhị Lang lên tiếng phản bác: "Nhà cũng lắm tiền nhiều đất, nhưng từng suy nghĩ sẽ tranh giành với đại ca bao giờ."

 

Bạch Thiện liếc một cái, phân tích: "Đó là vì đường bá (bác họ) chia chác gia sản khá công bằng. Đại đường ngoài việc kế thừa phần ruộng hương hỏa và từ đường tổ tiên , ruộng đất còn cơ bản là chia đều cho hai em. , theo gia quy của tộc chúng , đích trưởng t.ử quyền thừa kế tới bảy phần gia sản, ba phần còn mới chia chác cho các nhi t.ử khác."

 

Mãn Bảo liền ngoái sang Bạch Nhị Lang: "Vậy nhỡ Bạch lão gia và Bạch phu nhân sinh thêm vài mống nữa..."

 

Bạch Thiện tiếp lời: "Thì mấy em các tự mà chia cái ba phần gia sản ít ỏi đó, xem lúc đó trong lòng vui vẻ nổi ."

 

Bạch Nhị Lang há hốc miệng, mãi một lúc mới tìm giọng của chính : "Ơ kìa, dựa chứ, giờ chẳng hề quy củ ?"

 

Mãn Bảo rốt cuộc cũng lục lọi trí nhớ: "Hình như trong luật lệ cũng điều khoản thì ?"

 

Bạch Thiện gật đầu cái rụp: "Chính xác, điều khoản ."

 

Cậu giảng giải: "Trong mắt bọn họ, cả cái thiên hạ đều là tài sản của hoàng đế. Còn hoàng t.ử do cùng một sinh cũng chỉ chia cho một mảnh đất phong vốn. Cái mảnh đất phong đó đem so với giang sơn rộng lớn , e là còn tới một phần mười. Huống hồ những thứ hoàng t.ử (con của phi tần), đất phong chắc chắn còn nhỏ bé và cằn cỗi hơn. Thử hỏi ai mà ôm hận trong lòng?"

 

Mãn Bảo lầm bầm: "Kỳ quặc thật đấy, chính Nho gia là kẻ khư khư giữ cái chế độ đích trưởng (con trưởng do vợ cả sinh), cũng chính Nho gia rao giảng đạo lý ' lo thiếu, chỉ lo công bằng'. Vậy rốt cuộc Nho gia đích trưởng ôm trọn ổ, chia đều cho các con?"

 

"Đương nhiên là ưu ái đích trưởng ," Bạch Thiện đáp: "Gia tộc lưu truyền huyết mạch dồn cả một nhánh, như mới thể duy trì lâu dài. Câu ' lo thiếu, chỉ lo công bằng' chẳng qua chỉ là một nhận thức phiến diện mà thôi."

 

 

Loading...