Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1109: Chỉ cần chú ý một điều (Gõ thêm một chương vì chính ta, ha ha ha ha...)

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:24
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Mãn Bảo chùng xuống, hỏi: "Thế còn Thái hậu..."

 

"Hoàng đế và Hoàng hậu đều là vô cùng hiếu thuận."

 

Chỉ một câu đó là Mãn Bảo hiểu ngay.

 

Nói cách khác, ở trong hoàng cung, đắc tội với ai cũng , thậm chí là Hoàng đế cũng , nhưng tuyệt đối đắc tội Thái hậu.

 

Thế nhưng...

 

Mãn Bảo nuốt nước bọt hỏi: "Nghe Thái hậu thương yêu Ích Châu vương?"

 

"Ích Châu vương là con trai út của Thái hậu, đương nhiên Thái hậu thương yêu hơn vài phần ."

 

Thế thì xong , nàng sinh định sẵn là đắc tội với Thái hậu, đây là chuyện thể đổi theo ý chí của nàng .

 

Mãn Bảo thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy ưu sầu.

 

Trịnh thái y thấy thế thì cảm thấy khó hiểu, rõ nàng đang lo rầu chuyện gì, nhưng nàng tuổi còn nhỏ nên mềm lòng đôi chút, thầm nghĩ nàng sợ hãi .

 

Thế là ông an ủi: "Cháu cũng đừng sợ, Hoàng hậu nương nương là nhân hậu. Chỉ cần cháu gây họa lớn thì dù năng khách khí với bệ hạ Thái t.ử một chút cũng ."

 

Mãn Bảo nào lo lắng điều chứ.

 

Thái t.ử đó tuy tính tình nóng nảy, tí là đòi c.h.é.m đầu , nhưng nàng thực sự nghĩ sẽ c.h.é.m nàng.

 

Hoàng đế , hừ, chuyện bọn họ tiến kinh là do một tay ông thúc đẩy, giờ Mãn Bảo nghi ngờ ngay cả việc nàng tiến cung khi cũng bàn tay sắp xếp của ông nhúng .

 

Trước khi bọn họ đ.â.m đơn kiện thì e là ông sẽ gì nàng . Hơn nữa nàng ngốc, việc gì tự chuốc oán với mấy đó chi?

 

Mãn Bảo tự nhận là sẽ đắc tội với mấy nhân vật đó, nhưng cứ thích kiếm chuyện chọc nàng.

 

Hôm , khi Mãn Bảo cung để khám bệnh cho Hoàng hậu thì Thái t.ử cũng ở đó, hơn nữa còn đợi bên ngoài điện.

 

Thấy nội quan dẫn Mãn Bảo tới, liền vẫy vẫy tay. Nội quan bèn cun cút dẫn Mãn Bảo qua.

 

Mãn Bảo bước tới, hành lễ với Thái t.ử.

 

Thái t.ử liếc Tiểu Trịnh chưởng quỹ đang xách hòm t.h.u.ố.c phía lưng nàng. Tiểu Trịnh chưởng quỹ liếc Mãn Bảo một cái, cùng nội quan lẳng lặng lui sang một bên.

 

Lúc , Thái t.ử mới Mãn Bảo bảo: "Cô (cách Thái t.ử tự xưng) ngươi là thích dối, nên chúng cứ thẳng . Bệnh của mẫu hậu cô, ngươi chữa ?"

 

Mãn Bảo đáp: "Hôm qua dân nữ mà, hiện tại dân nữ chữa khỏi ."

 

Thái t.ử cứ chằm chằm nàng hỏi: "Vậy ngươi thể chữa đến mức độ nào?"

 

Mãn Bảo im lặng, trong lòng vô cùng giằng xé, tối hôm qua mới dặn lòng cẩn thận dè dặt, đắc tội khác cơ mà.

 

Thái t.ử mặt cảm xúc : "Nói , cô sẽ tính sổ với ngươi, cũng sẽ cho ai ."

 

Mãn Bảo ho nhẹ một tiếng : "Hoàng hậu lo âu quá độ."

 

Thái t.ử thấy nàng tiếp liền nhíu mày: "Cô ."

 

Mãn Bảo tiếp: "Hoàng hậu còn can khí uất kết."

 

"Cái cô cũng ." Thái t.ử hỏi: "Rồi nữa?"

 

"Nếu Hoàng hậu thể cởi mở cõi lòng, càng thêm buồn phiền lo nghĩ thì dù t.h.u.ố.c chúng hạ đến mấy cũng chỉ đảm bảo một hai năm nữa mà thôi."

 

Sắc mặt Thái t.ử trong chớp mắt trở nên âm trầm đáng sợ. Mãn Bảo liền nhảy lùi về phía một bước, chỉ : "Ngài đấy nhé, thật thì ngài tìm gây rắc rối nữa đấy."

 

Thái t.ử trừng mắt nàng một cái, lưng bỏ .

 

Mãn Bảo thở phào nhẹ nhõm, vội vã vẫy tay gọi Tiểu Trịnh chưởng quỹ.

 

Tiểu Trịnh chưởng quỹ lập tức ôm hòm t.h.u.ố.c chạy tới. Mãn Bảo giục: "Nhanh lên, nhanh lên, chúng trong tìm Hoàng hậu thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1109-chi-can-chu-y-mot-dieu-go-them-mot-chuong-vi-chinh-ta-ha-ha-ha-ha.html.]

Hoàng hậu cũng chuyện Thái t.ử tìm Mãn Bảo bèn hỏi: "Thái t.ử gì với cháu thế? Có gây khó dễ gì cho cháu ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Không ạ, ngài chỉ hỏi han về bệnh tình của nương nương một chút, dặn cháu dốc tâm chữa bệnh cho nương nương thôi ạ."

 

Cũng chẳng Hoàng hậu tin , tóm là bà nở nụ tươi.

 

Lần Mãn Bảo tiến hành châm cứu cho bà đổi vài bước châm pháp. lúc đang là giờ nghỉ trưa, kim mới châm một nửa thì Hoàng hậu ngủ .

 

Thượng cô cô canh bên cạnh, khóe miệng bất giác cong lên. Bà với Mãn Bảo: "Tối qua nương nương ho cũng còn dữ dội như nữa, ngủ thêm mấy khắc."

 

Mãn Bảo ghi nhớ điều : "Điều đó chứng tỏ châm pháp và t.h.u.ố.c đều kê sai."

 

Lần châm cứu vẫn chia hai đợt. Mãn Bảo luôn lưu ý thời gian. Khác với những chỉ thể đồng hồ cát đồng hồ nước để tính giờ, Mãn Bảo trực tiếp xem thời gian trong hệ thống, vì về mặt nắm bắt canh giờ nàng giỏi hơn bọn họ nhiều.

 

Nàng rút hết tất cả kim , Hoàng hậu chỉ khẽ động đậy đầu vẫn tỉnh.

 

Mãn Bảo theo thường lệ ấn huyệt đạo của bà, để bà cảm nhận tê mỏi một chút lật ngay ngắn .

 

Mãn Bảo lùi khỏi rèm trướng, cất đồ đạc chuẩn rời thì Thượng cô cô vội vàng cản : "Tiểu Chu đại phu xin dừng bước, đợi nương nương tỉnh giấc vẫn còn lời với cô nương đấy."

 

Mãn Bảo liếc thời gian, nửa canh giờ nữa là Quốc T.ử Học tan học , nàng còn châm cứu cho Ân Hoặc nữa.

 

Tuy nhiên, nghĩ đến cơ hội ở đây cũng hiếm , Mãn Bảo chần chừ một chút xuống chờ đợi.

 

Thượng cô cô thấy nàng vẻ bồn chồn yên liền rót cho nàng một chén , mỉm : "Tiểu Chu đại phu cứ yên tâm, nương nương nhà chỉ trò chuyện dăm ba câu việc nhà với cô nương thôi, đừng lo lắng."

 

Mãn Bảo gật đầu, uống cạn chén chỉ chiếc ghế bên cạnh: "Tỷ tỷ cũng ."

 

Thượng cô cô bật : "Cô nương gọi là tỷ tỷ ? Cô nương gọi là dì hoặc là cô cô mới đúng chứ."

 

Mãn Bảo bẽn lẽn gãi đầu : " ngài cũng chỉ xấp xỉ tuổi tỷ tỷ và các tẩu tẩu của cháu, cháu sợ gọi ngài già mất."

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Thượng cô cô xuống, ở trong căn phòng tư cách . Bà cứ thế nhỏ giọng chuyện với Mãn Bảo: "Cô nương là con út trong nhà ?"

 

Mãn Bảo một tiếng.

 

"Cháu thứ mấy?"

 

"Thứ tám ạ."

 

Thượng cô cô liền bảo: "Thảo nào. Nếu ở giữa mấy chị mà cách xa một chút, thì mẫu cháu tuổi tác chắc cũng khá cao . Nhà cháu thật phúc, sinh nhiều con cái thế."

 

Mãn Bảo gật đầu đồng tình sâu sắc, hỏi ngược Thượng cô cô: "Tỷ tỷ là vùng nào, trong nhà đông ạ?"

 

Thượng cô cô ngẩn một lúc mỉm : "Ta là Thái Nguyên, nhà chỉ một , nhưng tỷ thì đến năm ."

 

"Nhà tỷ tỷ cũng đông nhỉ."

 

Thượng cô cô chỉ khẽ mỉm , chẳng qua là bà phúc phận đó mà thôi.

 

Thượng cô cô tò mò hỏi Mãn Bảo: "Y thuật của Tiểu Chu đại phu học từ ai mà xuất sắc đến thế?"

 

Mãn Bảo ngại ngùng đáp: "Thật cũng lợi hại như lời đồn ạ. Cháu học y thuật từ nhiều , trong đó thái y hiện nay chỉ Phạm thái y. Ngài Phạm thái y ?"

 

Thượng cô cô gật đầu: "Biết chứ, lúc Phạm thái y rời cung thì cung mấy năm , ngờ cháu t.ử của Phạm thái y."

 

Thảo nào dám rạch bụng Tô Kiên, chữa ngoại thương thì Phạm thái y vẫn là giỏi nhất.

 

Hai nhỏ giọng trò chuyện phiếm. Thượng cô cô định xem thử Hoàng hậu thế nào, thấy Mãn Bảo thực sự buồn chán nên tiện tay cầm cuốn sách Hoàng hậu để quên sập mang qua cho nàng, bảo: "Cháu xem sách g.i.ế.c thời gian , hầu hạ nương nương."

 

Mãn Bảo gật đầu, cúi xuống , thấy đó là cuốn "Thị tộc chí", bèn tò mò mở xem.

 

Nàng từng nhiều nhắc đến "Thị tộc chí", từng nhắc đến, Đường huyện lệnh và Dương huyện lệnh dường như cũng từng tới, nhưng đây mới là đầu tiên Mãn Bảo thực sự thấy tận mắt.

 

Nàng tò mò mở xem.

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

 

Loading...