Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1112: Điều tra
Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:27
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thượng cô cô tiễn Mãn Bảo xuất cung, lúc trở về Lập Chính Điện thì Hoàng hậu cũng cho đưa hai vị công chúa .
Bà lấy cuốn "Thị tộc chí", tựa sập mà .
Thượng cô cô rón rén thêm nước.
Ánh mắt Hoàng hậu rời khỏi trang sách, cất tiếng hỏi: "Tiễn Tiểu Chu đại phu ngoài chứ?"
"Vâng." Thượng cô cô khom đáp một tiếng, bẩm báo tỉ mỉ chuyện cho bà .
Hoàng hậu khẽ gật đầu, trầm ngâm một lát : "Trường Dự tuổi cũng còn nhỏ nữa, bệ hạ đang định bàn chuyện hôn sự cho con bé, nhưng cứ thấy tính khí con bé vẫn y như một đứa trẻ, gả cơ chứ?"
Thượng cô cô mỉm : "Nữ nhi lấy chồng sẽ trưởng thành thôi, chẳng nương nương năm mười ba tuổi cũng gả cho bệ hạ đó ?"
Hoàng hậu khẽ lắc đầu, : "Khác chứ, hồi đó thiên hạ của chúng đang trong thời buổi loạn lạc, còn bây giờ quốc thái dân an, cũng cần đám trẻ hy sinh gì cho thiên hạ , chi bằng cứ để chúng lớn thêm chút nữa."
Bà tiếp: "Hiện nay những nhà ngoài chẳng cũng đợi con cái cập kê mới bàn chuyện cưới hỏi, chuẩn xuất giá ?"
Bà lấy tay che miệng ho khan hai tiếng, nhận lấy chén nước uống một ngụm, nuốt cơn ho xuống mới tiếp: "Trước cứ lo khi , hôn sự của chúng sẽ khó bề định đoạt, cho nên sớm định đoạt đấy cho chúng. hiện tại Chu Mãn, đột nhiên thấy gả muộn một chút cũng . Chúng nó là công chúa, là hoàng t.ử, dẫu chịu uất ức bao lớn thì chuyện cưới xin cũng sẽ thiệt thòi."
Thượng cô cô cúi đầu dám tiếp lời.
"Cứ để đám trẻ lớn thêm chút nữa, bản chúng tự bản lĩnh vẫn hơn là chúng sắp đặt đấy."
Thượng cô cô dịu dàng : "Nương nương cũng vì tấm lòng từ mẫu mà thôi."
Hoàng hậu mỉm , cúi đầu uống nước.
Thượng cô cô mỉm chuyển sang một chủ đề an hơn: "Nương nương vẻ thích Tiểu Chu đại phu."
Hoàng hậu gật đầu, thở dài: "Đó cũng là một đứa trẻ đáng thương, từ nhỏ mất cha mất , tuổi còn nhỏ gánh vác nhiều thứ như , nhưng con bé vẫn luôn cởi mở, vui vẻ."
Cũng chính vì thấy nàng, Hoàng hậu mới chợt nhận , những đứa trẻ dù thì bản chúng vẫn thể sống .
Thượng cô cô là thứ tư trong cung chuyện thế của Bạch Thiện và Chu Mãn (ngoại trừ Cổ Trung), liền cúi đầu xuống.
" , ngươi tìm Cổ Trung một chuyến, bảo ông phái điều tra của Chu Mãn xem . Ta mang máng từng thấy qua trong ghi chép của bệ hạ, hình như đó mang họ Trang," Hoàng hậu , "Người thể dạy dỗ những học trò như Bạch Thiện và Chu Mãn thì chắc chắn cũng tồi. Dù vận khí kém cỏi đôi chút, nhưng chỉ cần lòng xuất sĩ quan thì đến mức mãi ngóc đầu lên nổi. Ngươi bảo ông điều tra xem rốt cuộc là chuyện gì."
Thượng cô cô cúi đầu mệnh.
Cùng lúc đó, Ngu huyện công, đợi đến ngày thứ hai mới sai ngóng chút manh mối, đang gã sai vặt chiếc ghế nhỏ cạnh bẩm báo: "... Là Miên Châu, từ khi đến kinh thành ít khi khỏi cửa. Sau vài ngoài thì kết bạn với bọn Khương , và còn là đồng hương, đồng môn với Hộ bộ lang trung Trần Phúc Lâm."
Ngu huyện công bóc củ ấu mắng: "Ta bảo ngươi tra xét chuyện năm xưa của cơ mà, ngươi tra những chuyện hiện tại thế?"
Tên sai vặt hậm hực đáp : "Chuyện từ hơn hai mươi năm , ngài sống ở kinh thành thường xuyên. Mới chỉ một chốc một lát, ngài bảo tiểu nhân mà tra cho ?"
Ngu huyện công nghẹn một câu, đành cúi đầu lẳng lặng bóc củ ấu ăn.
Tên sai vặt tiếp: " mà, tiểu nhân vẫn tra một ít manh mối đấy. Hôm Trung thu, Trang Tuân và Trần Phúc Lâm đụng mặt ở Mạc Hội Viên, cảnh tượng lúc đó mặt cho lắm. Mọi đều ngầm đồn đoán hai họ ân oán với ."
"Đến hôm Trùng Dương, họ chạm mặt núi Thanh Hoa. Hai đồ của Trang bênh vực thầy, mặc dù lời lẽ giữa hai bên vẻ khách sáo, nhưng những mặt đều cảm nhận trong lời ẩn giấu đao kiếm, chắc chắn là mâu thuẫn."
"Thế ngươi tra bọn họ mâu thuẫn gì ?"
Tên sai vặt vỗ đùi cái "đét": "Vốn dĩ là tra , nhưng lúc tiểu nhân dò la về Trần Phúc Lâm thì một chuyện lạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1112-dieu-tra.html.]
Tên sai vặt lắc lư cái đầu ngâm nga một bài thơ, : "Lão thái gia, bài thơ ngài ngâm lúc trở về hôm đó, ngài còn nhớ ?"
Ngu huyện công hất mí mắt lên liếc một cái: "Nói thừa, bài thơ ngâm nhớ ? Có ngươi định bài thơ đó là do Trần Phúc Lâm đúng ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tên sai vặt sửng sốt: "Sao lão thái gia ?"
Ngu huyện công u oán thở dài một : "Con , tuổi trí nhớ sẽ minh mẫn nữa. Ta chỉ mang máng nhớ rằng bài thơ năm xưa từng vướng một vụ bê bối. Hình như là vì bài thơ tố là chép của khác, nhưng chẳng thể nào nhớ cái ' khác' đó là ai."
Tên sai vặt: "... Vậy lúc ngài bảo tiểu nhân điều tra cho tiểu nhân ?"
Ngu huyện công: "Quên !"
Tên sai vặt tức đến mức râu trắng cũng dựng ngược lên.
Ngu huyện công hỏi: "Lúc nãy ngươi bảo tên Trần Phúc Lâm chức quan gì nhỉ?"
Tên sai vặt vốn để ý tới ông, nhưng vẫn kìm lòng đậu đáp: "Hộ bộ lang trung."
"Hộ bộ lang trung thì ?" Ngu thị lang từ ngoài cửa bước , tiên hành lễ với phụ , đó khẽ cúi chào gã sai vặt, gọi: "Toàn thúc."
Gã sai vặt lập tức dậy khỏi chiếc ghế nhỏ, khom hành lễ với Ngu thị lang: "Bái kiến Tam lão gia."
Ngu thị lang vội đưa tay đỡ ông lão, lúc mới hỏi : "Hộ bộ lang trung thì ạ?"
Ngu huyện công hất mí mắt lên con trai, thủng thẳng đáp: "Hộ bộ lang trung Trần Phúc Lâm mà."
Ngu thị lang đợi một lúc, thấy phụ chỉ đúng một câu như thế, đành hỏi tiếp: "Ông ? Phụ chuyện ông sắp điều đến Công bộ ?"
"Hử?" Ngu huyện công bắt đầu chút hứng thú, "Hắn sắp điều đến Công bộ ? Làm chức gì? Hữu thị lang ?"
Ngu thị lang đáp: "Không , là Tả thị lang, con mới là điều lên Hữu thị lang."
Mặc dù Tả thị lang và Hữu thị lang đều là chức Thị lang, phẩm cấp như , nhưng chức Hữu vẫn cao quý hơn. Sau khi xét thăng tiến lên chức Thượng thư thì Hữu thị lang vẫn ưu thế hơn.
Ngu huyện công liền hỏi: "Sao thế, là ứng cử viên duy nhất ?"
"Cái thì , chỉ là vì kinh nghiệm của ông là thâm hậu nhất thôi," Ngu thị lang : "Ông ở vị trí Lang trung cũng chín năm , hiện tại là thâm niên cao nhất trong Lục bộ. Công bộ chúng sự vụ vốn bề bộn, ông nổi tiếng là hiền lành dễ tính, cho nên khi cân nhắc, Thượng thư đại nhân quyết định chọn ông ."
Ngu huyện công liền hừ lạnh một tiếng: "Việc chọn quan bây giờ tài năng, mà xem hiền lành ?"
Ngu thị lang cúi đầu lời nào.
Ngu huyện công bèn chỉ hỏi: "Vậy con xem, là như thế nào?"
Ngu thị lang đáp: " thật là một hiền lành dĩ hòa vi quý. tài năng thì ông cũng . Con dò la qua , lúc ở Hộ bộ ông cũng mấy việc thiết thực. Chỉ tiếc là, trong đó mấy phương pháp tính toán ruộng đất mà ông đề xuất , nhưng cứ hễ ai phản đối là ông bỏ cuộc."
Ngu huyện công hừ một tiếng: "Thượng thư bộ các con chính là coi trọng ở điểm ? Thảo nào xếp con lên chức Hữu thị lang, để một như thế vị trí Tả thị lang, lẽ nào còn mong đợi tới chức Thượng thư một bộ ư."
"Đây là tính cách của mỗi mà, hôm nay phụ hỏa khí lớn ?"
Trong đầu Ngu huyện công bỗng lóe lên hình ảnh khiêm nhường, lễ độ của Trang . Khi bằng chứng, ông sẽ suy xét võ đoán mà tin tưởng bất kỳ ai. tính cách của hai đứa trẻ Bạch Thiện và Chu Mãn khá , tài năng cũng tồi, cộng thêm việc Trang đang ở thế yếu, Ngu huyện công liền nhịn mà suy nghĩ xa hơn một chút.
Chỉ nghĩ thêm một chút thôi mà trong lòng ông sự thiên vị.
(Lần cập nhật tiếp theo 9 giờ tối)