Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1116: Nhìn đến ngây người

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:31
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mãn Bảo vén rèm nhảy xuống, phát hiện hai bên đều là tường bao. Nàng liền tò mò hỏi: "Đây là ?"

 

"Mặt bên của Quốc T.ử Giám, phía bức tường chính là Quốc T.ử Học." Đại Cát rõ ràng từng đến đây thám thính địa hình. Cũng thôi, thiếu gia nhà đang theo học bên trong, chuẩn sẵn cho tình huống lỡ một ngày thể đón từ cổng chính.

 

Mãn Bảo ngước bức tường cao hơn tường của phủ học cả một cái đầu, trực tiếp thẳng càng xe, vặn vẹo chân tay khởi động một chút, ngoắt một cái trèo luôn lên lưng ngựa.

 

Đại Cát khóe giật giật, lẳng lặng .

 

Mãn Bảo từ lưng ngựa thẳng dậy, xoa xoa hai tay. Căn chuẩn bờ tường tung vọt lên, đu ngay bám lấy đầu tường. Con ngựa kích động liền dậm chân bước mấy bước, Đại Cát kéo , nó liền phì mũi xì .

 

Mãn Bảo nhanh nhẹn đu cả chân tay trèo thoăn thoắt lên đỉnh tường.

 

Nàng vắt vẻo đó, khoan khoái thở phào một . Sau đó nàng đưa tay sờ sờ b.úi tóc củ tỏi đầu, thấy vẫn còn nguyên vẹn bèn khanh khách trong viện...

 

Vừa đầu thì đụng ngay ánh mắt của một đám . Một nhóm thiếu niên đang tay cầm cung tên ngẩng đầu nàng, miệng ai nấy đều há hốc kinh ngạc.

 

Mãn Bảo liếc mắt một cái liền nhận Phong Tông Bình trong đám đó, lập tức hớn hở vẫy tay chào hỏi: "Phong công t.ử, thể giúp một việc ?"

 

Đám thiếu niên đồng loạt lùi xa Phong Tông Bình ba bước, ngoái đầu trừng mắt chằm chằm.

 

Phong Tông Bình tay run lẩy bẩy chỉ nàng: "Ngươi ngươi ngươi, ngươi bớt vu oan cho , ngươi chẳng là... khụ khụ... Bạch Thiện ?"

 

" , là sư tỷ của Bạch Thiện, chúng gặp bao nhiêu , sẽ quên chứ?"

 

Mãn Bảo cảm thấy bắt chéo chân bất tiện, dứt khoát đu luôn cái chân còn vòng bên trong tường, tươi rói: "Phiền giúp gọi Bạch Thiện với, cứ tới đón về nhà, đúng , tiện thể gọi luôn cả Bạch Thành giúp nhé."

 

Phong Tông Bình thở hắt một nhẹ nhõm, vuốt n.g.ự.c : "Ngươi tìm bảo sai vặt canh cổng trong tìm? Không thì ngoài cổng chính nhờ đồng môn nào đó gọi giúp cũng mà."

 

"Ta tìm chứ, bọn sai vặt của Quốc T.ử Giám các chẳng lấy một tí thiện nào, chẳng bù cho phủ học Ích Châu của bọn , nhiệt tình lắm luôn. Lúc cổng chính cũng chẳng ma nào, thế nên chẳng tìm ai cả."

 

Phong Tông Bình rụt cổ ngước mắt lên chuyện với nàng: "Tìm nên ngươi trèo tường hả?"

 

"Ta tìm giúp gọi họ mà."

 

Phong Tông Bình bực tức : "Ngươi trèo hẳn lên đầu tường , còn tìm ai gọi hộ nữa? Ngươi nhảy thẳng xuống đây tự mà gọi luôn cho rảnh nợ?"

 

Mãn Bảo tít tắp bức tường cao, xuống bên . Phóng mắt bao quát khắp Quốc T.ử Giám rợp bóng cây xanh, rường cột chạm trổ tinh xảo, ngay cả tường cũng vẽ muôn vàn màu sắc rực rỡ, chính trong lúc cõi lòng dạt dào niềm ngưỡng mộ , Phong Tông Bình thế, mắt nàng lập tức sáng rỡ, híp tịt hỏi dồn: "Ta cũng thể ?"

 

Phong Tông Bình trực giác điềm chẳng lành, chữ "Không " chực thốt khỏi miệng thì tường chẳng buồn đợi câu trả lời của , tung vọt xuống, mượn đà đạp lên tường nhảy phốc một cái đáp thẳng bịch xuống mặt .

 

Đám thiếu niên vội vã thối lui cách Phong Tông Bình tận mười bước, chỉ hận thể dựng ngay một tấm biển to tướng: Chúng quen .

 

Tuy đám thiếu niên lảng xa nhưng mắt mở to thao láo sáng rực chằm chằm họ, hận thể dán c.h.ặ.t hai con mắt họ.

 

Phong Tông Bình cái đang kẹt ngang họng mãi nuốt xuống , thần hồn nát thần tính ngó quanh quất, thấy mặt học quan nào mới vội vã túm tay nàng kéo dúi gốc cây bên cạnh trốn tịt.

 

"Ngươi ngươi ngươi, nếu ngươi mà tóm cổ..."

 

"Tự đấy nhé, tuyệt đối bảo ."

 

Phong Tông Bình nín thở, gật đầu rắp lự: " thế!"

 

Gật đầu nửa chừng chợt thấy gì đó sai sai, nửa luồng kẹt cứng : "Cái gì mà gọi ngươi , vốn dĩ bảo ngươi cơ chứ."

 

Mãn Bảo gật gù, mắt híp tủm tỉm : " thế."

 

Phong Tông Bình cảm giác như đ.ấ.m một cú bịch bông.

 

Tất nhiên dám xúi Mãn Bảo tự tìm Bạch Thiện thật, đó chỉ là lời lẫy lúc bực thôi.

 

Thử để Mãn Bảo băng qua nửa cái Quốc T.ử Học sang tận khu lớp học bên tìm Bạch Thiện xem, khéo nửa đường tóm cổ .

 

Dù nàng tự ý trèo tường chả liên quan gì đến , nhưng cứ cảm giác nếu nàng tóm, cũng chẳng thoát khỏi vạ lây.

 

Thế là Phong Tông Bình ngoảnh đầu bảo nhóm chiến hữu: "Các đợi ở đây nhé, che chắn giúp một chút, tìm Bạch Thiện."

 

Đám thiếu niên thấy Mãn Bảo cứ im re ngoan ngoãn gốc cây, cây cũng to tổ chảng, lẽ sẽ phát hiện, thế là nhao nhao gật đầu, đồng ý cho Phong Tông Bình gọi .

 

Phong Tông Bình khuất bóng, đám thiếu niên bèn xúm gần, tò mò săm soi Mãn Bảo hỏi: "Tỷ và Phong Tông Bình quan hệ gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1116-nhin-den-ngay-nguoi.html.]

 

Mãn Bảo đáp: "Bằng hữu."

 

"Tỷ là sư tỷ của Bạch Thiện lớp Giáp Tam cấp Một ?"

 

Mãn Bảo gật đầu.

 

" tỷ vẻ nhỏ tuổi hơn Bạch Thiện với Bạch Thành nhỉ."

 

Mãn Bảo điềm nhiên thừa nhận: " thế, nhỏ tuổi hơn bọn ."

 

Đám thiếu niên toan hỏi tiếp thì Mãn Bảo tò mò chằm chằm cây cung tên trong tay bọn họ: "Các đang tập b.ắ.n tên ?"

 

Đám thiếu niên bèn cúi xuống mũi tên trong tay, gật đầu, chỉ tay về bia ngắm ở đằng xa: " , bia ngắm của bọn chẳng bao giờ đặt sát chân tường . Bằng nếu tỷ mà trèo tường nhảy lúc nãy, nhỡ tên b.ắ.n lệch, e là tỷ biến thành con nhím ."

 

Mãn Bảo : "Bên ngoài tường là ngõ nhỏ, nếu tên của các thể b.ắ.n trúng , thì nhất định cũng b.ắ.n lọt ngoài, sợ ngộ thương trúng qua đường ?"

 

Một thiếu niên bật : "Tỷ thông minh đấy."

 

Một khác tò mò hỏi: "Tỷ trèo lên đây kiểu gì thế, bức tường cao ch.ót vót mà."

 

"Chuyện nhỏ, cũng trèo ."

 

"Tỷ mượn thang trèo lên hả?"

 

Mãn Bảo đáp: "Ta đạp lưng ngựa mà leo lên, xe ngựa nhà đang đỗ bên ngoài."

 

Đám thiếu niên chiều ngẫm nghĩ: "Cách cũng ."

 

Mọi đưa mắt , lỡ học muộn...

 

Đám thiếu niên khúc khích gian xảo.

 

Mãn Bảo cũng họ mỉm . Mãi lâu Phong Tông Bình mới tìm thấy . Thì bọn Bạch Thiện rủ chuồn Tàng Thư Lâu sách và bài tập. Cậu tìm đến phòng học thấy bóng dáng, hỏi han mấy mới chạy tới Tàng Thư Lâu gọi .

 

Mấy lốc thốc chạy tới, Ân Hoặc vẫn còn thở dốc. Cậu trố mắt Mãn Bảo đang đám thiếu niên vây kín mít ở giữa, hỏi: "Cô đây kiểu gì ?"

 

"Ủa, Phong Tông Bình cho các ?"

 

Phong Tông Bình hậm hực vặc : "Ta là bà tám , với tai vách mạch rừng, trong Tàng Thư Lâu bao nhiêu , nhỡ lọt thì ?"

 

Cậu phẩy phẩy tay đuổi khéo: "Thôi thôi, cũng gọi cho đây , ngươi mau . Bị học quan tóm thật thì cả lũ chúng chẳng đứa nào xong ."

 

Mãn Bảo tặc lưỡi: "Quốc T.ử Giám của các nghiêm khắc ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đương nhiên, ngươi cũng xem Tế t.ửu của chúng là ai chứ."

 

Mãn Bảo bèn ngoảnh sang Bạch Thiện bảo: "Mau ngoài , một chuyện mừng to đùng báo cho các ."

 

Bạch Thiện gật đầu: "Được, tỷ cứ , bọn về lấy tráp sách ."

 

Lưu Hoán vẫn ngơ ngác như bò đội nón, hỏi ngây ngô: "Cô bằng cách nào?"

 

Mãn Bảo chỉ tay lên tường rào: "Đường đây."

 

Phong Tông Bình chêm ngay: "Nói đấy, kiếm thang cho ngươi , cũng bệ đỡ cho ngươi giẫm lên đấy."

 

Mãn Bảo lườm bằng nửa con mắt khinh bỉ: "Không thèm."

 

Nói đoạn, nàng khẽ lùi về vài bước, lấy đà chạy tới, đạp bình bịch lên mặt tường leo thoăn thoắt, vươn tay chộp lấy đầu tường. Dưới bao cặp mắt sững sờ thao láo của đám thiếu niên, nàng đu vắt chân thoăn thoắt nhảy tót lên mặt tường, ngoảnh đầu vẫy tay chào tạm biệt với họ, cái vèo biến mất hút bờ tường.

 

Bạch Thiện đầu thì thấy mồm Phong Tông Bình há to rớt cả cằm, bèn giơ tay đỡ cằm vuốt cho miệng khép , chắp tay tạ ơn: "Đa tạ Phong học giúp gọi bọn ."

 

Phong Tông Bình đực mặt đáp: "Không chi."

 

(Hẹn gặp ngày mai)

 

(Đột nhiên phát hiện chỉ còn mười ngày nữa là đến Tết , thế mà vẫn bản thảo dự trữ, tồn cảo để ăn Tết thôi)

 

 

Loading...