Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1120: Uy hiếp

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Thiện cảm thấy bóng đó quen mắt, bất giác dừng bước .

 

Mãn Bảo cũng đầu , cũng thấy quen quen, bèn bước lên hai bước. Đợi đến khi trong bóng tối thì khỏi nhướng mày: "Trần đại nhân?"

 

Trần Phúc Lâm lúc mới bừng tỉnh, nhận đang thẫn thờ trong ngõ Thường Thanh. Thấy ba t.ử của Trang Tuân đang , ông định rời .

 

Bạch Thiện thấy ông rốt cuộc cũng chịu gạt bỏ cái giá đạo mạo giả tạo, bộc lộ bộ dạng mà ông thể hiện, bèn gọi giật : "Trần đại nhân đến , trong một lát?"

 

Cậu : "Tiên sinh nhà đang ở bên trong."

 

Trần Phúc Lâm đành mặt Trang Tuân.

 

Trang Tuân đang cầm một quyển sách nhàn nhã ánh tà dương, ngẩng đầu lên, thấy Trần Phúc Lâm ba t.ử của dẫn , chính bản ông cũng kinh ngạc đến ngây , ?

 

những chuyện kinh hãi mà đám t.ử mang cho ông xưa nay bao giờ là ít, kinh ngạc riết cũng thành quen. Ông nhanh ch.óng thu liễm thần sắc, dậy khỏi ghế tựa, tiện tay đặt quyển sách lên chiếc bàn xa, với Trần Phúc Lâm: "Trần đại nhân tới đây? Mời ."

 

Nói xong, ông liếc ba t.ử.

 

Mãn Bảo sang Bạch Thiện, Bạch Thiện chẳng thèm ngó Bạch Nhị lang, trực tiếp sang phân phó hạ nhân cạnh: "Đi chuyển cho Trần đại nhân một cái ghế tới đây."

 

Hạ nhân sững sờ một chút lời .

 

Vì hậu viện cơ bản là khu vực hoạt động của các chủ t.ử, bọn hạ nhân ít khi ở đây, cũng chỉ để dâng chút nước, điểm tâm mà thôi.

 

khách đến thì đa phần cũng là các chủ t.ử tự tiếp đãi. Bị phân phó khiêng ghế thế , Trần Phúc Lâm là đầu tiên.

 

Xem các chủ t.ử mấy hoan nghênh vị khách . Trước đây bạn bè của các thiếu gia Trang tới chơi, đều do chính các thiếu gia tiểu thư đích mời rót .

 

Trang lườm bọn chúng một cái, cũng cho bọn chúng ở hầu hạ mặt nữa, phẩy tay : "Các con rửa tay bài tập ."

 

Ba đồng thanh , hành lễ lui xuống.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện về phòng cất đồ xong liền chui , rón rén lẻn phòng Bạch Nhị lang. Cả ba lén lút mở hé cửa sổ của để ngoài.

 

Hết cách , phòng của Bạch Nhị lang là nơi cách gần nhất với chỗ đang .

 

Ba cái đầu nhỏ chụm ở bậu cửa sổ ngó nghiêng, chỉ thấy Trần Phúc Lâm xuống đối diện Trang , hạ nhân dâng nước cho hai xong bèn lui sang một bên nhưng hẳn.

 

Mãn Bảo nhịn khẽ giọng khen ngợi: "Bạch Thiện, A Viên lắm, lát nữa thưởng tiền cho ."

 

Bạch Thiện cũng gật đầu.

 

Trang mỉm mời Trần Phúc Lâm uống . Trần Phúc Lâm - luôn thích treo nụ môi - nay chẳng thể nổi nữa. Ông ngẩng đầu Trang một lúc thật lâu, cầm chén lên, khẽ lấy nắp gạt gạt bọt : "Tuân Mỹ quyết tâm đối đầu với ?"

 

Trang khẽ lắc đầu, đáp: "Nói thì chúng cũng giao tình ngót nghét ba mươi năm , hiểu ngươi, ngươi cũng nên hiểu rõ con ."

 

Ông : "Ta ở cái tuổi , việc quan quan, danh tiếng , tệ đến mấy thì cũng chẳng thể tệ hơn lúc rời kinh thành năm xưa nữa, nên cũng xem nhẹ tất cả . Lần kinh để mưu cầu xuất sĩ, cũng để đòi công bằng, chỉ là dẫn theo ba đứa t.ử ngoài chút sách, trải sự đời mà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1120-uy-hiep.html.]

 

Trần Phúc Lâm tin ?

 

Đương nhiên là ông tin . Ông đặt chén xuống, Trang một cái mỉm , gật đầu : "Tuân Mỹ sai, chúng đều ở cái tuổi , còn cầu mong điều gì nữa ? Ân oán năm xưa sớm còn phân rõ nữa, rốt cuộc là với ông ông với , đều chẳng chứng cứ, cũng chẳng giải thích cho rành mạch , chi bằng cứ hồ đồ mà cho qua ."

 

Trang hiểu ông , đương nhiên là giả. Vừa lời , ông liền ông vẫn chứng nào tật nấy, kìm mà bật thành tiếng, đó tiếng càng lúc càng lớn, cuối cùng dứt khoát rộ lên ha hả.

 

Trần Phúc Lâm trừng mắt ông.

 

Trang đủ , lúc mới dùng đôi mắt ngấn lệ liếc ông . Nụ khuôn mặt dần dần thu . Mặc dù vẫn đang ghế, nhưng toát một loại khí thế bễ nghễ. Ông phần từ cao xuống mà với Trần Phúc Lâm: "Trần Phúc Lâm, ngươi thật sự tưởng bằng chứng xác thực, lật bản án cũ ?"

 

Trần Phúc Lâm nhíu mày : "Tuân Mỹ, , chuyện năm đó chỉ là một sự hiểu lầm, nhưng ông mãi chịu giải thích..."

 

"Có lẽ ngươi , trong tay thư từ mà Diêu Qua để ."

 

Trần Phúc Lâm giật thót trong lòng, nhưng sắc mặt hề bộc lộ sự khác thường, chỉ nhíu mày hỏi: "Thư từ gì?"

 

Trang bèn thở dài một tiếng, ông đáp: "Ta chỉ thư do Diêu Qua để , mà còn cả thủ b.út của Hoàng nữa, ngươi xem ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Sắc mặt Trần Phúc Lâm tái .

 

"Ta , truy cứu chuyện năm xưa, đương nhiên rộng lượng tha thứ cho ngươi, mà là cảm thấy đáng." Trang : "Đánh chuột dễ vỡ bình ngọc, hiện giờ ba t.ử dìu dắt, cho dù chuyện năm xưa thể rõ, thì vẫn luôn kẻ một phía tin một chiều, ít nhiều sẽ mang điều bất lợi cho bọn chúng."

 

Trang tiếp: "Chuyện cũ hơn hai mươi năm , những quen năm xưa, kẻ c.h.ế.t tan, còn đến chuyện cũng chẳng còn mấy ai. Thế nên đối với cũng chẳng mang đổi gì lớn, cùng lắm chỉ là thấy ngươi sa sút, trút một ngụm ác khí mà thôi."

 

Sắc mặt Trần Phúc Lâm chuyển sang xanh xám, há miệng định thì Trang giơ tay ngăn : "Ngươi cần giảo biện, cũng ngoài miệng ngươi sẽ bao giờ thừa nhận, nhưng trong lòng hai đều hiểu rõ ý ."

 

"Nếu tứ cố vô chẳng vướng bận điều gì, quả thực thể như ." Trang bật tự giễu: " con cháu, hiện tại t.ử, ném chuột sợ vỡ đồ, nhu nhược vô năng, thế nên bằng lòng cõng lưng nỗi oan khuất mãi. Trần Phúc Lâm, điều đó nghĩa là thật sự cam tâm tình nguyện để mặc ngươi điên đảo trắng đen."

 

"Chuyện bên ngoài , cũng màng. Nếu ngươi hãm hại nữa, tự nhiên cũng sẽ lấy những thứ đó . nếu ngươi hại , gây tổn hại đến con cháu , t.ử ," Trang mỉm : "Nay khác xưa , cho dù mượn mạng lưới quan hệ của ba đứa t.ử , cũng sẽ giải quyết triệt để chuyện một cho xong."

 

Trần Phúc Lâm run giọng hỏi: "Bây giờ ông sợ tổn hại đến danh tiếng của t.ử ông nữa ?"

 

Trang đáp: "Trước thì sợ, nhưng bây giờ Đại t.ử của chẳng cung ? Ngươi con bé đang khám bệnh cho ai ?"

 

Trần Phúc Lâm ngẩng phắt lên: "Thái t.ử?"

 

Trang khẽ lắc đầu, : "Trước , ngươi là kẻ phận cao hơn, thể vượt qua , vượt qua Hoàng , lặng lẽ hoán đổi danh ngạch của . Ngươi hẳn , những việc đối với thường là khó như lên trời, nhưng đối với kẻ bề , cũng chỉ là chuyện một lời mà thôi."

 

"Hiện giờ, vẫn là tên thư sinh nghèo giày cỏ, còn gã công t.ử nhà giàu như ngươi thì chân trần . Nếu lòng bàn chân thương, nhất ngươi đừng chủ động kiếm chuyện, bằng , cũng sẽ rải gai xuống đất đấy."

 

Trần Phúc Lâm trầm giọng hỏi: "Ông đang uy h.i.ế.p ?"

 

Trang mỉm : "Coi như là , Trần đại nhân thấy lời uy h.i.ế.p thế nào?"

 

Lần cập nhật tiếp theo 6 giờ chiều.

 

 

Loading...