Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1121: Nâng trà tiễn khách

Cập nhật lúc: 2026-02-27 23:08:36
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Phúc Lâm im lặng, lời đe dọa sức nặng.

 

Trang Tuân bận tâm đến danh tiếng của Bạch Thiện và những đứa trẻ, nhưng Trần Phúc Lâm càng coi trọng danh tiếng của bản hơn. Chuyện nếu truyền ngoài, bất luận là thật giả đều sẽ gây ảnh hưởng cực lớn tới ông . Nếu trong tay Trang Tuân thực sự hai thứ mà ông , thì đối với Trần Phúc Lâm mà , đó quả thực là đòn đả kích chí mạng.

 

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khiến ông tuyệt đối dung thứ cho việc Trang Tuân lưu kinh thành.

 

hiện giờ, Trang Tuân còn là kẻ mà ông thể tùy ý đuổi nữa .

 

Trần Phúc Lâm hít sâu một , dậy chuẩn cáo từ.

 

"Khoan ," Trang ngước lên ông , khóe miệng khẽ nhếch: "Ta và Trần hình như đều quên mất một chuyện, thế điệt tuổi tác chắc cũng chỉ nhỏ hơn Đại lang nhà vài tuổi, lúc hẳn cũng xuất sĩ quan chứ?"

 

Trần Phúc Lâm sắc mặt trắng bệch, vội vàng phắt , trừng trừng Trang Tuân: "Ông gì?"

 

Trang nâng chén trong tay lên, khẽ động tác hiệu với ông .

 

Khuôn mặt Trần Phúc Lâm trong nháy mắt đỏ bừng lên. Nâng tiễn khách!

 

Năm xưa, khi Trang Tuân tìm đến ông , hỏi ông rốt cuộc thế nào, ông cũng chính là nâng chén lên như , buông lời rằng trong hai năm kinh, ông coi kinh thành như nhà của .

 

Nâng tiễn khách, tuy ông trắng , nhưng ý tứ thể rõ ràng hơn: Ông Trang Tuân cút khỏi kinh thành. Mà nay, chén , Trang Tuân trả cho ông .

 

Trần Phúc Lâm mặt mày trắng bệch, rời khỏi ngõ Thường Thanh.

 

Trang mặt chút biểu cảm đặt chén trong tay xuống, dường như tâm trạng lắm. Ông dùng lực mạnh đẩy chén giữa bàn dậy.

 

Vừa đầu , mắt ông sắc bén bắt gặp ba cái đầu nhỏ thoăn thoắt rụt về phía , cánh cửa sổ phòng Bạch Nhị lang rung bần bật một lúc lâu mới dừng .

 

Trang bèn hừ một tiếng, chắp tay lưng về phòng .

 

Cửa phòng Bạch Nhị lang hé mở rón rén, cái đầu nhỏ của Mãn Bảo thò tiên ngó nghiêng một cái. Thấy trong viện còn ai, lúc nàng mới thẳng lưng lên, thở phào nhẹ nhõm một dài, vung tay phía : "Đi, chúng xuống bếp xem gì ngon ."

 

Ba đứa trẻ lượt chuồn ngoài, nhanh như chớp chạy thẳng về phía nhà bếp ở hậu viện.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chạy một quãng khá xa, cảm thấy sẽ bắt phạt nữa, chúng mới dừng bước. Mãn Bảo cảm thán: "Tiên sinh quả hổ là , các xem Trần Phúc Lâm nuốt trôi lời đe dọa của ?"

 

Bạch Thiện: "Chắc chắn là nuốt , ông nhất định dám truyền chuyện năm xưa ngoài nữa . mà hành động nâng cuối cùng của ý gì ? Sao sắc mặt ông khó coi đến thế?"

 

Bạch Nhị lang: "Nâng tiễn khách chứ nữa. Bị mất mặt nên vui đó."

 

Mãn Bảo cảm thấy đúng: "Không đúng nha, vốn dĩ ông cũng định mà, nâng thì cũng thế thôi chứ?"

 

Hai đồng thời nhớ đến việc nhắc tới nhi t.ử của Trần Phúc Lâm. Dù vẫn hiểu hành động nâng ý gì, nhưng họ tin chắc chắn liên quan đến con trai của ông .

 

Đương nhiên, nhận thấy tâm trạng của , ba chẳng dám hỏi Trang .

 

Chúng bộ tịch chạy xuống bếp lượn lờ một vòng. Thấy Dung di cùng hai phụ bếp xong phần lớn thức ăn, bọn chúng dứt khoát xắn tay áo phụ giúp, mỗi bưng một đĩa thức ăn mang lên nhà .

 

Trang cũng phần nào lấy tâm trạng bình tĩnh, rửa tay xong bước ngoài dùng bữa tối cùng chúng.

 

Trang ở ghế chủ vị, vẻ mặt thản nhiên dùng bữa. Phía , ba đứa t.ử đưa mắt hiệu cho liên hồi, chẳng hề kiềm chế một chút nào.

 

Ông nhịn , đành ho nhẹ một tiếng, buông đũa xuống bọn chúng.

 

Bạch Nhị lang liền đá Mãn Bảo một cái, Bạch Thiện cũng dùng mũi giày huých nhẹ chân nàng. Bị kẹp giữa hai bên, Mãn Bảo đành ngẩng đầu lên hỏi: "Tiên sinh, hành động nâng ý gì ạ?"

 

Trang hạ mi mắt chúng một cái đáp: "Không ý gì đặc biệt, chỉ là tiễn khách thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1121-nang-tra-tien-khach.html.]

 

Mãn Bảo vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Tiễn khỏi nhà chúng ạ?"

 

Khóe miệng Trang khẽ nhếch lên, bảo: "Đương nhiên , là tiễn khỏi kinh thành."

 

Ba đứa t.ử kinh ngạc há hốc mồm, đó nhịn mà đồng loạt giơ ngón tay cái về phía : "Tiên sinh, ngài thật sự lợi hại!"

 

Bạch Nhị lang cảm thán: "Kinh thành đều biến thành nhà của chúng ?"

 

Mãn Bảo thu tay về liền tiện đà giáng luôn cho một cái tát đầu. Bạch Thiện cũng bực lườm một cái: "Sao lời cứ như đang mỉa mai chúng ?"

 

Trang ha hả: "Nếu là mỉa mai thì cũng sai , chúng lấy thể diện lớn đến mức dám coi cả kinh thành là nhà chứ?"

 

Ông ngập ngừng một lát tiếp lời: "Chẳng qua là, năm đó đuổi khỏi kinh thành như thế, thì nay chỉ trả cho mà thôi."

 

Nụ môi bọn Bạch Thiện dần dần phai . Bạch Thiện hỏi: "Tiên sinh, ngài còn giận chuyện năm xưa ?"

 

Trang ngẫm nghĩ lắc đầu : "Đã hai mươi mấy năm , nếu cứ giận hờn suốt ngần năm, e là vi sư tức c.h.ế.t từ lâu . Thật lúc nghĩ , năm xưa quan chắc là chuyện , nếu bước chốn quan trường, đời chắc chắn nhận ba đứa t.ử các con."

 

"Đặc biệt là Mãn Bảo," Ông nàng, mỉm nhạt: "Thế gian thiếu một Trang Tuân , vẫn thể hàng trăm hàng ngàn Vương Tuân, Trương Tuân, nhưng nếu thế gian thiếu một Chu Mãn chữ, thì thực sự sẽ chẳng bao giờ một Chu Mãn thứ hai nữa."

 

Không ông, Bạch Thiện vẫn thể bái khác thầy, đứa trẻ thông minh, vẫn sẽ thể sách tiến , thi đỗ quan; Bạch Nhị lang cũng , ông, vẫn thể theo khác học hành, dù cuối cùng thi cử quan, về quê nhà một vị phú ông giàu cũng tồi.

 

Mãn Bảo thì khác.

 

Không ông, e rằng nàng trở thành một mù chữ, tính toán, cũng từng sách học y thuật. Nhìn sự thông tuệ và tài hoa bộc lộ của Mãn Bảo lúc , nếu quả thật như thì quá đáng tiếc, thật sự quá đáng tiếc.

 

Trang cái đầu nhỏ của Mãn Bảo, thầm nghĩ, một cái đầu thông minh như mài giũa sử dụng thì quả thật là phung phí.

 

Hoàng đế cũng chung suy nghĩ như . Ông cũng với Hoàng hậu: "Trẫm thấy cái đầu của Chu Mãn quả thực lanh lợi. Tiêu viện chính , đứa nhỏ đó ở cùng bọn họ, cứ như một con trâu nước lén uống nước , ngừng học trộm từ bọn họ. Nếu nó thường xuyên đưa vài phương t.h.u.ố.c chữa những căn bệnh hiếm gặp, thể suy một ba đối với các chứng bệnh, thì các thái y trong Thái y viện cấm cửa cho nó bước Thái y viện nữa ."

 

Hoàng hậu bật : "Đó là của bọn họ. Mãn Bảo từng tâm sự với thần , con bé hề ngại ngần đem y thuật của truyền thụ cho tất cả , nhưng đời đối với kỹ nghệ luôn giấu giấu giếm giếm. Cũng chính vì lẽ đó, con bé mới chủ động dạy khác, mà đem đổi lấy những kiến thức mà nó hứng thú nhưng ."

 

Hoàng đế khen ngợi: "Nó cũng tinh khôn thật đấy. trẫm của nó còn thông minh hơn nó vài phần."

 

Hoàng hậu hỏi: "Bệ hạ chẳng gặp qua bọn chúng , còn ai nữa?"

 

Hoàng đế tự nhiên ho nhẹ một tiếng: "Lúc đó trẫm chỉ thấy Chu Mãn lanh lợi, chú ý nhiều đến con trai của Bạch Khải. Đứa nhỏ đó vẻ bẽn lẽn hơn, quen nhanh như Chu Mãn. gần đây xem tin tức do bên báo lên, sự thông tuệ của nó cũng hề thua kém Chu Mãn."

 

Ông tiếp: "Hai đứa trẻ thông minh như trọng dụng thì tiếc quá."

 

"Vậy Bệ hạ định thế nào?"

 

"Ngày là tết thiên thu của Thái hậu , ý của trẫm là, là cho hai tỷ chúng tiến cung chúc thọ Thái hậu thì ?"

 

Hoàng hậu ngước lên Hoàng đế.

 

Hoàng đế lấy lòng Hoàng hậu.

 

Hoàng hậu bật thành tiếng, gật đầu : "Thôi , thần hiểu ."

 

Hoàng đế liền nắm lấy tay bà, vui vẻ : "Vẫn là Khanh Khanh hiểu nhất."

 

Hoàng hậu thẹn thùng đẩy ông một cái, lưng , tủm tỉm : "Chàng chỉ giỏi bắt nạt thôi."

 

Lần cập nhật tiếp theo 9 giờ tối.

 

 

Loading...