Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1136: Khóc lóc

Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:49:56
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mắt đỏ au, rơm rớm nước mắt: "Đê Kiền Vĩ vỡ tan tành chính là do tội nghiệt tày đình của ông . Kiếm Nam đạo vì vụ đó mà c.h.ế.t oan uổng bao nhiêu mạng ? Triều đình phán tội, nghĩa là trong lòng bách tính tỏ tường. Viện cớ là hoàng quốc thích, chỉ tước đoạt một nhúm đất phong cỏn con coi như trừng phạt. Thế nhưng Kiếm Nam đạo, nhất là trướng thành Ích Châu, mười nhà thì chín nhà vắng bóng . Kẻ nào mất ruột thịt mà còn thể bình tâm cho cam?"

 

Ngũ hoàng t.ử và Lục hoàng t.ử hóa đá, sững sờ Bạch Nhị lang, nghẹn họng thốt nên lời.

 

Hồi lâu , Ngũ hoàng t.ử mới dè dặt hỏi: "Cậu... nhà cũng dòng nước lũ cướp sinh mạng ?"

 

Bạch Nhị lang ngoảnh mặt , thèm đoái hoài đến họ.

 

Cậu thừa gây đại họa. Mãn Bảo giờ phút chắc chắn đang mắc kẹt trong mớ bòng bong lối thoát. Nàng tiến cung bao nhiêu lâu nay, luôn ép thu liễm bản tính, từng gây một lầm nhỏ nhặt nào.

 

Mỗi từ trong cung trở về nhà, nàng đều than ngắn thở dài với bọn họ, rằng cung thực sự bức bối vô cùng. Mỗi lời đều uốn lưỡi bảy trong đầu, ngay cả việc hít thở cũng rón rén rón rén.

 

Mặc dù Hoàng hậu đối đãi , từng gây khó dễ cho nàng, nhưng chẳng hiểu , nàng luôn nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng trong tình trạng cảnh giác cao độ. Dẫu cho mặt tươi rạng rỡ đến , trong lòng nàng cũng chẳng thể buông lỏng cảnh giác. Không giống như khi ở nhà, nàng hễ phật ý là thể vùng vằng hất mặt bỏ về phòng riêng.

 

Thậm chí còn thể lôi bọn họ tẩn một trận.

 

Trước khi tiến cung hôm nay, cả ba đứa bọn họ thực chất đều tràn đầy tự tin, đinh ninh rằng sẽ gây họa tày đình nào. Suy cho cùng, mục tiêu của ngày hôm nay rõ ràng: Lấy phương châm "im lặng tiếng, gây rắc rối" chủ đạo, nhân cơ hội đ.á.n.h bóng tên tuổi cho Bạch Thiện, tạo nền móng vững chắc cho việc kiện cáo cáo trạng .

 

Ngờ , ban nãy chỉ vì nuốt trôi cục tức...

 

Nhìn xa xa, thấy Mãn Bảo đang chắn mặt Lý Vân Phượng, cũng chẳng hai họ đang to tiếng đôi co điều gì. Lý Vân Phượng hung hăng giơ tay toan giáng một cái tát, nhưng Mãn Bảo nhanh nhẹn túm c.h.ặ.t lấy cổ tay.

 

Bạch Nhị lang kìm nữa, những giọt nước mắt ầng ậng thi tuôn rơi lã chã. Cậu phịch xuống đất, ôm mặt nức nở.

 

Ngũ hoàng t.ử sững một thoáng, giọng cũng trở nên mềm mỏng hơn. Cậu vội vã dỗ dành: "Cậu... đừng nữa mà, là sẽ mách với lớn ."

 

Ân Hoặc cũng xổm xuống, vỗ nhẹ vai an ủi: "Mãn Bảo sẽ bình an vô sự thôi. Người ngang qua hình như là tiểu tôn t.ử của Quý tướng, từng dịp diện kiến một ."

 

Lục hoàng t.ử thấy lóc t.h.ả.m thương quá, cũng cuống quýt hứa hẹn: "Nếu Lý Vân Phượng thực sự dám vác mặt đến cáo trạng với Hoàng tổ mẫu, nhất định sẽ xin tội cho sư tỷ , đừng buồn rầu nữa."

 

Nói xong, nhóc còn kéo tay Ngũ hoàng t.ử cầu cứu: "Ngũ ca, ca xem đúng ?"

 

Ngũ hoàng t.ử gật đầu cái rụp: " thế, nín ."

 

Bạch Nhị lang cảm thấy mất mặt vô cùng, bởi Ngũ hoàng t.ử và Lục hoàng t.ử dù cũng là những mới quen ngày hôm nay. Thế là quệt vội nước mắt, giả đò thanh minh: "Ta , là do bụi bay mắt thôi, hai hiểu hả?"

 

Ân Hoặc khẽ gật đầu, chiều thấu hiểu.

 

Còn Ngũ hoàng t.ử và Lục hoàng t.ử thì đưa mắt với vẻ mặt cạn lời.

 

Hai đồng loạt hướng mắt về phía ngự uyển ở đằng xa, vẫy tay gọi một cung nhân dặn dò: "Bọn họ lâu thế thấy ? Ngươi chạy qua đó ngóng xem , xem họ đang cãi cọ gì, khéo lao choảng thật thì to chuyện."

 

Ngũ hoàng t.ử sang trấn an Bạch Nhị lang: "Chỉ cần thực sự động tay động chân, chỉ là đấu võ mồm thôi thì Hoàng tổ mẫu dù trách phạt cũng sẽ nương tay thôi."

 

một khi động thủ thì tính chất sự việc khác.

 

Bạch Nhị lang hiển nhiên cũng hiểu rõ điều , chần chừ do dự: "Hay là để sang đó xem , sư tỷ tính tình còn bốc đồng hơn cả cơ, nhỡ đ.á.n.h thật thì ?"

 

Lục hoàng t.ử tin: "Cậu gạt , thấy sư tỷ còn điềm đạm chững chạc hơn gấp vạn , chuyện đ.á.n.h lộn ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1136-khoc-loc.html.]

Ngũ hoàng t.ử lúc trèo lên lan can đình ngóng về phía đó, gật gù xác nhận: "Quả thực là sẽ đ.á.n.h lộn , bởi vì Vân Phượng vẻ sắp sửa lao ẩu đả với Quý Hạo , Chu tiểu đại phu nép sang một bên."

 

Bạch Nhị lang , lập tức phi như bay lên lan can, ôm c.h.ặ.t một cây cột ngó nghiêng. Quả nhiên, Mãn Bảo lùi về một góc, Lý Vân Phượng và Quý Hạo đang cãi nảy lửa.

 

Bạch Nhị lang trầm ngâm phân tích: "Dựa cái miệng xấc xược của Quý Hạo... Tiêu , hai bọn họ chắc chắn sẽ phang thôi. Cái miệng của nổi tiếng là thâm độc mà."

 

Lục hoàng t.ử thì thôi , nhóc còn nhỏ hiểu chuyện, nhưng Ngũ hoàng t.ử rõ ràng từng danh hoặc từng nếm mùi lợi hại, liền gật đầu phụ họa: "Quả thật là nguy to . Này , mấy các , ai chạy gọi Đại tẩu hoặc Tam tẩu tới đây . Nếu thì gọi mẫu phi cũng , mau ch.óng tách bọn họ nhanh lên."

 

Quý Hạo đang đấu võ mồm nảy lửa với Lý Vân Phượng.

 

Chu Mãn sợ chuyện bé xé to sẽ bất lợi cho nàng, nhưng Quý Hạo thì chả ngán gì sất. Gia tộc Quý thị nhà là thế gia trâm phiệt duyệt, tổ phụ là Hữu tướng đường triều, Ích Châu vương thì cũng chỉ là một ông vương gia cỏn con mà thôi. Cậu cãi tay đôi với con gái ông thì nào?

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Cậu với Ích Châu vương phi còn thâm cừu đại hận đấy nhé.

 

Cái miệng của Quý Hạo mà thốt lời độc địa thì mười Mãn Bảo cũng xách dép kịp. Thế nên Lý Vân Phượng lúc tức đến nổ đom đóm mắt, vung tay định tát. Mãn Bảo nhanh tay đỡ một đòn, chộp lấy tay ả đẩy , sang quở trách Quý Hạo: "Cậu cũng bớt bớt cái mồm , lỡ chọc tức ả sinh bệnh, xem tính ?"

 

Quý Hạo khẩy: "Ta chỉ sự thật thôi mà, ả tức sinh bệnh là do cái tính hẹp hòi của ả. Mà cái là bệnh di truyền từ nhà ả , liên quan quái gì tới ?"

 

Lời dứt, Trường Dự công chúa cũng sa sầm mặt mày, bước tới chất vấn: "Ngươi thế là ý gì? Dám mắng c.h.ử.i hoàng tộc họ Lý chúng ?"

 

Quý Hạo chắp tay đáp : "Ả do mẫu phi của Công chúa sinh , cũng chẳng do Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng. Làm dám lăng mạ hoàng tộc ?"

 

Trường Dự công chúa ngẫm nghĩ một lúc mới vỡ lẽ: "À, là ngươi đang ám chỉ Hoàng thẩm."

 

Nàng thắc mắc: "Ngươi xích mích gì với Ứng gia ?"

 

Lý Vân Phượng tức đến phát rồ, ả hét lên thất thanh "A a a", hùng hổ lao thẳng Quý Hạo định choảng . Quý Hạo nhanh nhẹn né tránh. Cậu thừa hôm nay là ngày mừng thọ Thái hậu, tiện động tay động chân, nhưng với võ công của , tránh đòn của ả chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

 

cũng chẳng thích cứ co rụt đầu né tránh mãi. Thế là, chớp lấy thời cơ khi ả đang vung chân tung cú đá, nhanh như chớp xoay né sang một bên. Chân Lý Vân Phượng đạp trúng mấy hòn sỏi tảng, mất thăng bằng, ngã nhào "oạch" một cái mặt cắm xuống bồn hoa.

 

Trường Dự công chúa nhịn phá lên ngặt nghẽo. Quý Hạo cũng khoái chí, nhảy sang một góc réo lên: "Này nhé, đều chứng kiến cả đấy, là ả tự ngã lộn cổ, chứ do đòn nha."

 

Minh Đạt và Mãn Bảo cũng nhịn lấy tay che miệng thầm. Minh Đạt là phản ứng nhanh nhất, vội vàng bước lên đỡ Lý Vân Phượng dậy.

 

Lý Vân Phượng đầu tóc rũ rượi rối bù, cú ngã đau điếng, còn bong gân chân. Đã còn bẽ mặt đám đông, ả tức tối hất mạnh tay Minh Đạt đang đỡ : "Không cần cô giả nhân giả nghĩa!"

 

Minh Đạt kịp đề phòng, đẩy ngã ngửa . Mãn Bảo nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, hai ngã lăn thành một đống.

 

Trường Dự thấy bắt nạt, tức giận xông lên đẩy mạnh Lý Vân Phượng một cái, khiến ả ngã nhào bồn hoa nữa: "Đồ điều, Minh Đạt định đỡ cô dậy, cô đẩy cái quái gì?"

 

Lý Vân Phượng gào t.h.ả.m thiết, lu loa: "Hay lắm, các hùa bắt nạt một , mách Hoàng tổ mẫu!"

 

Ả lồm cồm bò dậy định chạy thục mạng về phía đại điện. Minh Đạt biến sắc kinh hãi, hô to: "Mau giữ ả !"

 

Nếu ả thực sự xông đại điện, đám bọn họ lẽ chẳng hề hấn gì, nhưng Mãn Bảo thì nhẹ nhất cũng lột một lớp da.

 

Quý Hạo cũng lường điều , lập tức vươn tay túm c.h.ặ.t lấy ả.

 

Lần cập nhật tiếp theo 6 giờ chiều.

 

 

Loading...