Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1169: Hỗn loạn (Cập nhật thêm cho phần thưởng của độc giả "Hoa Tuyết" 1)

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại Cát theo xe ngựa của nhà họ Nhạc. Thu Nguyệt chỉ hoảng loạn một chốc, thấy xe ngựa cứ bám sát xe nhà , trái tim liền buông lỏng một nửa, bắt đầu nắm c.h.ặ.t lấy tay Mãn Bảo mà .

 

Mãn Bảo vội vàng an ủi nàng : "Tỷ đừng nữa, là Phó Nhị tỷ tỷ sắp sinh ? Tỷ gả đến Thai Châu ? Sao đến kinh thành? Không đúng, tỷ bây giờ m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng , sinh khó mời bà đỡ ? Bà đỡ thế nào?"

 

Thu Nguyệt lau nước mắt nức nở: "Mười tháng , tối hôm qua đau bụng liền mời bà đỡ đến, sáng sớm nay bắt đầu sinh, nhưng sinh mãi , bà đỡ t.h.a.i ngược, thể nào sinh . Lúc chạy , tiểu thư còn chút sức lực nào, bà già nhà họ Nhạc thế nào cũng chịu mời đại phu. Ta lén chuồn ngoài, dắt Thường Nhạc ngoài tìm đại phu. Vốn định tìm đại phu y quán gần nhất, nhưng họ là đến khám cho nhà họ Nhạc liền mấy vui vẻ, thế mới chạy đến Tế Thế Đường."

 

Đến Bạch Thiện cũng kìm ngạc nhiên: "Nhà họ Nhạc… vấn đề gì ?"

 

Thu Nguyệt rõ ràng là hận đến tận xương tủy, nhổ toẹt một bãi nước bọt : "Đều là cái thói ác độc của lão thái thái nhà họ, cho rằng nữ nhân để nam nhân đụng một cái là mất mạng bằng, đến cả đại phu tới cửa khám bệnh cũng cách một tấm rèm. Chúng ở Miên Châu từng cái quy củ như ."

 

Thu Nguyệt nắm c.h.ặ.t lấy tay Mãn Bảo, t.h.ả.m thiết: "Ta tuy mời đại phu, nhưng cũng , đại phu chắc phòng sinh khám cho tiểu thư, chỉ cầu xin ông ở bên ngoài chỉ bảo một hai câu, trong lòng chúng thêm chút can đảm cũng . Thế nhưng ngờ trùng hợp gặp Mãn tiểu thư, sớm cô là thần y, chúng sớm muộn gì cũng tìm hai ngày."

 

Mãn Bảo: … Sớm hai ngày tìm cũng vô dụng thôi, hôm qua nàng mới tù mà.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Xe ngựa tiến hẻm Tùng Tử, con hẻm hẻo lánh hơn hẳn hẻm Thường Thanh họ đang sống, ở ngoại thành, cũng khá nhỏ hẹp, đến trong hẻm, còn tới cửa nhà họ Nhạc họ thấy tiếng ồn ào huyên náo.

 

Mãn Bảo vén rèm ngoài, chỉ thấy khá đông vây quanh cửa nhà họ Nhạc, bên trong truyền tiếng cãi vã. Thu Nguyệt tiếng Phó ma ma, lập tức kéo Mãn Bảo nhảy xuống xe.

 

Mọi rẽ đám đông chen , Thu Nguyệt trực tiếp đẩy cửa bước , chỉ thấy Phó ma ma đang dẫn theo của hồi môn của tiểu thư tranh cãi với .

 

Cửa lớn đẩy , ánh mắt của liền đổ dồn về phía , Phó ma ma thấy Thu Nguyệt mắt liền sáng rực, ánh mắt lướt qua đám đông liền rơi chính xác lên Đào đại phu.

 

Bà lập tức lao tới tóm lấy Đào đại phu: "Đại phu tới , mau xem thái thái nhà chúng ."

 

"Làm càn!" Một lão phu nhân nha đỡ, bước vội từ nhị viện , quát lớn: "Các đang cái gì thế ? Phó thị đang sinh, ngươi cản bà đỡ gì? Còn mau cho bà đỡ trong?"

 

Mắng mỏ Phó ma ma xong, bà mới sầm mặt với Đào đại phu: "Vị đại phu , nhà chúng tạm thời cần đại phu, xin ngài về cho."

 

"Lão thái thái, thái thái nông nỗi , ngài cứ để nàng khám đại phu một chút ."

 

"Nam nữ thụ thụ bất , ông là một nam nhân thể phòng sinh? Ngươi thế là hại thái thái các ngươi đấy, ngươi bảo nó còn mặt mũi nào ngoài ?"

 

Mãn Bảo tức giận nghiến răng ken két, nhưng lúc là lúc tranh cãi chuyện , nàng nhận hòm t.h.u.ố.c từ tay Tiểu Thược, trầm giọng : "Lão thái thái, cũng là đại phu, Đào đại phu bà cho khám, trong luôn chứ?"

 

Thu Nguyệt uốn gối, lôi Mãn Bảo định xông .

 

"Khoan ," lão thái thái vội sai cản bọn họ , lướt mắt Mãn Bảo một cái : "Ngươi là ai? Chút tuổi đầu thể phòng sinh? Các ngươi còn định loạn đến khi nào? Mau để bà đỡ trong..."

 

Thu Nguyệt xô bà t.ử chặn đường Mãn Bảo , gào lên: "Cô là tiểu thần y vang danh kinh thành..."

 

Trong lúc đang chuyện, bà đỡ canh chuẩn thời cơ luồn lách qua sự cản trở của Phó ma ma, cầm món đồ tay lao thẳng trong.

 

Phó ma ma thấy thế, hồn siêu phách lạc, hét thất thanh: "Mau cản bà , bà cầm kéo, định rạch bụng tiểu thư..."

 

Của hồi môn nhà họ Phó lao tới cản, hạ nhân nhà họ Nhạc quýnh quáng chạy chặn, Thu Nguyệt cũng hoảng loạn, Bạch Thiện và Mãn Bảo mỗi nắm một bên tay Thu Nguyệt, nhắm trúng khe hở chuồn qua bên cạnh...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1169-hon-loan-cap-nhat-them-cho-phan-thuong-cua-doc-gia-hoa-tuyet-1.html.]

 

Bạch Thiện thấy bà t.ử giang tay định cản bọn họ, liền vươn tay đẩy ngã nọ, hô lớn: "Mau chạy——"

 

Thu Nguyệt c.ắ.n răng, kéo Mãn Bảo cắm đầu chạy về nhị viện.

 

Vừa bước trong viện, ngợm rối tung rối mù, đến cả Đào đại phu cũng ép xô đẩy suýt té nhào xuống đất, cuối cùng chỉ Thu Nguyệt và Mãn Bảo theo sát lưng bà đỡ mới lọt qua đám đông, ba chạy ào nhị viện.

 

Nhà cửa nhà họ Nhạc cũng chỉ nhị tiến (hai khu), còn nhỏ hơn cả căn nhà họ đang thuê bây giờ. Mới lướt qua Mãn Bảo thấy ngay phòng sinh, bởi vì chỉ nơi đó phát âm thanh và tiếng la hét.

 

Mãn Bảo xách hòm t.h.u.ố.c xông , chỉ thấy một tỳ nữ đang dang rộng hai tay chắn giường, chặn bà đỡ xông , hét ch.ói tai: "Không cắt, cắt, các định lấy mạng tiểu thư nhà chúng !"

 

Bà đỡ cuống cuồng giậm chân: "Ái chà, cô nãi nãi cô mãi chẳng hiểu thế, thái thái nhà các cô trụ nữa , t.h.a.i ngược, sinh thế nào cũng . Bây giờ đứa trẻ vẫn còn sống, rạch bụng thì còn sống một mạng, chần chừ thêm chút nữa là hai mạng cũng giữ nổi."

 

"Vậy chúng cũng giữ ," tỳ nữ ré lên: "Bỏ đứa bé, chúng giữ !"

 

"Cô là một nha thì chủ cho gia chủ , đây là ý của lão thái thái đương gia, chính là giữ đứa nhỏ... Ái chà, cô cái gì ?"

 

Chưa kịp dứt lời, bà Thu Nguyệt đẩy văng , nàng lôi Mãn Bảo tiến lên, với tỳ nữ nọ: "Xuân Thảo, đây là Mãn tiểu thư, là tiểu thần y, mau để cô khám cho tiểu thư."

 

Mãn Bảo xông đến bên giường, thấy Phó Văn Vân hai mắt nhắm nghiền, bụng chửa vượt mặt, nhịp thở thoi thóp, liền lập tức bắt mạch cho nàng , đó mở hòm t.h.u.ố.c lấy kim châm huyệt nhân trung.

 

Phó Văn Vân đau đớn, từ từ tỉnh , Mãn Bảo thấy nàng mở mắt liền sáng mắt lên, nắm lấy tay nàng : "Phó Nhị tỷ tỷ, tỷ còn nhớ , là Mãn Bảo đây."

 

"Mãn Bảo?" Phó Văn Vân nàng, lẩm bẩm nhỏ nhẹ: "Ta sắp c.h.ế.t , nên mới thấy ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Ta đại phu , đến đỡ đẻ cho tỷ đây."

 

Nói xong, nàng đưa tay sờ lên bụng Phó Văn Vân, mỗi ấn xuống Phó Văn Vân đau một . Vì đau đớn, cuối cùng nàng cũng hồn : "Muội, là thật..."

 

Mãn Bảo vén chăn một cái, vội vã gật đầu: ", là thật, Phó Nhị tỷ tỷ, tỷ tỉnh táo mới sinh đứa bé , hiện tại tỷ cảm thấy thế nào?"

 

Phó Văn Vân thì thào: "Ta còn sức nữa."

 

"Không , t.h.u.ố.c."

 

Mãn Bảo lấy cái lọ từ trong n.g.ự.c , đổ một viên t.h.u.ố.c, dâng hiến như báu vật cho Phó Văn Vân xem: "Đây là t.h.u.ố.c cứu mạng của Tế Thế Đường, hiện giờ trong tiệm cũng chỉ còn một viên thôi, tỷ uống là sẽ sức."

 

Nàng nhét t.h.u.ố.c miệng Phó Văn Vân.

 

Phó Văn Vân ngậm trong miệng, Mãn Bảo, từng chút từng chút c.ắ.n nát nuốt xuống, hốc mắt dần ươn ướt.

 

Mãn Bảo mở túi châm, cởi quần áo nàng , thoăn thoắt châm mấy mũi kim lên Phó Văn Vân, khích lệ: "Phó Nhị tỷ tỷ, đứa bé ngang, nhưng , tay nhỏ, bây giờ xoay nó , chúng từ đầu, nó nhất định thể sinh ."

 

Hẹn gặp ngày mai.

 

 

Loading...