Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1170: Nỗ lực sống sót 1
Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:02
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Văn Vân đang nhai viên t.h.u.ố.c ngớ , ngậm t.h.u.ố.c hỏi: "Còn xoay ?"
Tuy Mãn Bảo từng xoay t.h.a.i nhi bao giờ, nhưng nàng Kỷ đại phu nhắc qua một vài bệnh án, còn đặc biệt tìm Mạc lão sư tìm hiểu. Vậy nên nàng vô cùng chắc chắn gật đầu: "Đương nhiên thể!"
Dù trong lòng vẫn thấp thỏm, nàng cũng từng thực hiện bao giờ, nhưng Mạc lão sư , với tư cách là một đại phu, dẫu hoảng loạn đến nhường nào thì cũng tuyệt đối bộc lộ để bệnh thấy.
Bởi vì nếu ngay cả bản cũng lòng tin, thì bệnh còn dám tin tưởng đại phu nữa.
Lòng tin của bệnh quan trọng, đôi khi chỉ một niềm tin mạnh mẽ cũng đủ cứu mạng.
Nhìn vẻ mặt chắc mẩm của Mãn Bảo, Phó Văn Vân cũng vô thức thêm chút lòng tin. Thu Nguyệt ở bên cạnh vội : "Tiểu thư, Mãn tiểu thư bây giờ lợi hại lắm, nàng chính là tiểu thần y mà chúng danh hồi mới lên kinh, giỏi lắm đấy ạ."
Phó Văn Vân khẽ : "Tiểu thần y nổi danh kinh thành là ?"
Mãn Bảo gật đầu.
Phó Văn Vân tựa lưng gối, mỉm yếu ớt, ánh mắt ngấn lệ: "Thật ..."
Bà đỡ nãy giờ cản bên ngoài cách đó năm bước chân la oai oái: "Sao các còn rảnh rang chuyện trò , nước ối sắp cạn sạch , cứu t.h.a.i nhi ngay, đứa bé sẽ c.h.ế.t ngạt mất."
Phó Văn Vân rủ mắt cái bụng to vượt mặt, đưa tay định sờ , nhưng phát hiện đó chi chít kim châm, chốc lát hạ tay xuống .
Mãn Bảo nắm lấy tay nàng an ủi: "Không Phó Nhị tỷ tỷ, châm kim là để bảo vệ đứa bé, tỷ nghỉ ngơi một lát , chờ lấy sức chúng bắt đầu."
Mãn Bảo liếc thời gian, đầu hỏi Thu Nguyệt: "Đi lấy chút nhân sâm cho Phó Nhị tỷ ngậm, thứ đó bổ khí, lát nữa sẽ dùng đến."
Thu Nguyệt run rẩy đôi môi : "Nhân, nhân sâm hết ..."
Xuân Thảo c.ắ.n răng : "Hôm Đại gia ốm, Lão thái thái lấy dùng hết ."
Mãn Bảo liền bảo Xuân Thảo: "Tỷ tiền viện tìm Đào đại phu, gói t.h.u.ố.c cấp cứu quên chỗ tiểu d.ư.ợ.c đồng Tiểu Thược , tỷ tìm lấy, mang theo."
Sau đó sang bà đỡ : "Đi lấy nước nóng, cần rửa tay."
Bà đỡ: "Cô..."
Mãn Bảo sầm mặt, mày nhíu bực bội: "Bà giường là ai ? Nhà là quan lớn, mà nhà đẻ của nàng cũng là quan! Bà dám dùng kéo rạch nàng , tin lát nữa đến nha môn kiện bà vì tội mưu tài hại mệnh?"
Bà đỡ đáp: "Cô nương, cũng chẳng dọa mà lớn, là Lão thái thái nhà họ Nhạc giữ đứa nhỏ..."
" bà cũng giữ , nhỡ thông gia nhà đến tận cửa đòi , bà nghĩ xem bà sẽ chắn bà, sẽ lôi bà chịu tội."
Thu Nguyệt lập tức thêm : "Lão gia nhà chúng hiện là Huyện lệnh huyện Thái Ninh, nay mai còn thăng Tư mã Kiến Châu, bà dám hại tiểu thư nhà , liều cái mạng cũng kiện bà cho bằng c.h.ế.t."
Nàng tiếp: "Ta quan tâm Lão thái thái dặn dò thế nào, tóm chính là bà hại c.h.ế.t tiểu thư nhà ."
Sắc mặt bà đỡ thoắt cái trắng bệch, lúc mới hoảng hồn buông vứt cây kéo trong tay, định chuồn mất.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo lập tức quát: "Bà ? Cứ phía xem ngoài ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1170-no-luc-song-sot-1.html.]
Bà đỡ tức uất ức, phịch xuống đất than: "Các đúng là thần tiên đ.á.n.h , lấy tiểu quỷ chúng khai đao."
Mãn Bảo gằn: "Nếu vì tiền, sản phụ còn khỏe mạnh, cớ bà đòi rạch bụng nàng ? Đừng cứ như vô tội lắm, mau bưng nước nóng tới đây, cùng giúp nàng sinh đứa trẻ, tròn con vuông, chẳng bà hời lớn hơn ?"
Bà đỡ tuy chẳng tin Chu Mãn thể giữ nổi cả sản phụ và đứa nhỏ, thầm nghĩ đa phần để c.h.ế.t ngạt đứa nhỏ dùng t.h.u.ố.c xổ luôn đứa bé , nhưng giờ phút cũng chẳng dám cãi bướng, vội quệt nước mắt chạy tót ngoài, xuống bếp bưng một chậu nước nóng trở .
Mãn Bảo xoay xoay cây kim, thấy khí sắc Phó Văn Vân phần biến chuyển khi dùng t.h.u.ố.c liền nhổ hết kim cũ, một bộ châm pháp mới.
Nàng xoay rửa tay, gấp tay áo lên, rửa sạch sẽ từng ngón tay một, đó dùng mảnh vải đay trắng tinh lau khô...
Nàng bước đến, bảo Phó Văn Vân: "Phó Nhị tỷ, tỷ đừng căng thẳng, cứ thả lỏng chờ xoay..."
Tuổi Mãn Bảo hãy còn nhỏ, đôi bàn tay be bé nhưng vì học y từ nhỏ nên khá linh hoạt. Khoảnh khắc hạ thủ cuối cùng, ý thức của nàng đắm chìm hệ thống xem xét một lượt những điều cần lưu ý khi đỡ đẻ, khi đinh ninh bỏ sót gì mới vươn tay trong...
Phó Văn Vân đau đến mức nhắm tịt mắt, nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng thốt tiếng nào. Mãn Bảo nhẹ nhàng đẩy đứa bé, an ủi: "Thả lỏng, thả lỏng, sẽ ..."
Mãn Bảo mướt mát mồ hôi xoay mãi, một lúc lâu cuối cùng cũng xoay đầu đứa bé , ngón tay nàng nhẹ nhàng luồn quanh cổ nó, thở phào nhẹ nhõm thò tay . May quá, tràng hoa quấn cổ cũng , bằng , nàng chỉ còn cách m.ổ b.ụ.n.g cứu con thôi...
Tình trạng của Phó Văn Vân chống cự đến lúc m.ổ b.ụ.n.g lấy t.h.a.i nhi...
Thu Nguyệt kinh hô một tiếng: "Mãn tiểu thư, tiểu thư nhà ngất ."
Mãn Bảo kịp rửa tay, lập tức đổi kim. Đợi đến lúc Phó Văn Vân lờ mờ tỉnh , nàng mới ngoài: "Nhân sâm vẫn tới ?"
Thu Nguyệt c.ắ.n răng, xoay xông ngoài...
Bà đỡ vội vàng cho Mãn Bảo một chậu nước mới, thấy thế nén nổi : "Nhân sâm lúc e chừng ngay , chi bằng nấu hai quả trứng với đường đỏ đổ cho nàng..."
Mãn Bảo c.ắ.n răng, mở hòm t.h.u.ố.c, lấy một chút t.h.u.ố.c bọc thành từng gói nhỏ : "Trong là hoàng kỳ, táo đỏ... là những vị t.h.u.ố.c bổ khí. Bà nấu ngay , chỉ là thời gian kịp nữa, đun lửa lớn, lấy nước cốt luộc trứng với đường đỏ, còn hơn ."
Bà đỡ nhận lấy, lưng chạy tót . Bếp lửa đằng nhà bếp hãy còn nóng, nước sôi cũng sẵn, lúc nào còn để ý văn hỏa võ hỏa gì nữa, cốt yếu nhất là nhanh.
Mãn Bảo cho Phó Văn Vân rặn nữa. Thấy nàng khép hờ mắt, Mãn Bảo đưa tay sờ sống lưng nàng thì thấy mềm oặt, mồ hôi ướt đẫm, liền khi nãy nàng kiệt sức đến cực độ.
Mãn Bảo thoáng lưỡng lự, sực nhớ đến d.ư.ợ.c tính của viên t.h.u.ố.c trong Tế Thế Đường, nhất thời dám hạ quyết định.
Phó Văn Vân xưa nay vốn băng tuyết thông minh, tuy bao năm bặt vô âm tín với Mãn Bảo, nhưng thư từ giữa hai bao giờ dứt. Vừa , nàng thấu đáo suy nghĩ của Mãn Bảo.
Nàng khẽ khàng nâng tay lên, hờ hững đặt lên tay Mãn Bảo, nhẹ nhàng : "Mãn Bảo, cách gì cứ dùng , giờ phút còn thiết gì hậu quả với chẳng hậu quả? Ta sống, và đứa bé cũng thế."
Mãn Bảo c.ắ.n răng, rút cây kim nàng dặn: "Phó Nhị tỷ, viên t.h.u.ố.c tỷ ăn là t.h.u.ố.c giữ mạng, d.ư.ợ.c tính sẽ phát huy chầm chậm. Nếu dùng kim kích thích d.ư.ợ.c tính, e rằng sẽ tổn hại đến căn cơ của tỷ."
Phó Văn Vân khẽ : "Mạng sắp mất , còn màng gì căn cơ với chả căn cơ? Muội mau châm kim ."
Thấy nàng quả quyết, Mãn Bảo cũng thiên về điều đó, cây kim tay lập tức đ.â.m xuống.
Hẹn gặp lúc bốn giờ chiều.