Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1171: Nỗ lực sống sót 2

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:03
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong tiết thu se lạnh, Mãn Bảo vẫn túa mồ hôi ướt đẫm cả mặt mũi, lúc cũng chẳng rảnh tay mà lau. Mũi kim cuối cùng hạ xuống, bà đỡ cũng vội vã bưng tới một bát trứng gà nấu đường đỏ đen ngòm sẫm màu.

 

Hai cẩn thận đút cho Phó Văn Vân uống.

 

Nàng cực kỳ chán ghét cái mùi , nhất là trong đó dùng nước cốt hoàng kỳ nấu cùng với các loại t.h.u.ố.c bổ khí, mùi càng khó chịu.

 

Dẫu , nàng vẫn ngậm trong miệng, ép bản nuốt xuống. Đợi đến khi từ từ ăn hết cả bát trứng gà đường đỏ, chẳng rõ là nhờ tác dụng của kim châm quả thực trứng gà đường đỏ bồi bổ khí huyết, nàng chậm rãi cảm nhận cơ thể đang phục hồi sinh lực.

 

Bà đỡ từng đỡ đẻ cho bao nhiêu , sờ bả vai nàng là cảm nhận ngay. Trước đó tại đòi dùng kéo?

 

Là bởi ngôi t.h.a.i ngang, mà sản phụ thì chẳng còn chút sức lực nào, giọng khản đặc, mệt rũ rượi.

 

Với nữ nhân khi sinh nở, sức cùng lực kiệt thì khác gì cái c.h.ế.t kề cận.

 

giờ chút sức, kẻ đang nhón một chân bước Quỷ môn quan như níu dương thế. Bà đỡ vội vàng đặt bát xuống, tìm vị trí của : "Thái thái, đừng rặn vội, nín , cố nín . Nào, hít thở theo , lúc nào bảo rặn hẵng rặn."

 

Mãn Bảo liên tục gật đầu.

 

Bà đỡ quệt mồ hôi mặt hỏi Mãn Bảo: "Tiểu thần y ôi, khi nãy đầu đứa bé ?"

 

"Quay ."

 

"Tốt, quá..."

 

Bà vắn tay áo sờ nắn bụng Phó Văn Vân, thở phào nhẹ nhõm: " , đúng vị trí . Lại đây, thái thái, hít thở theo , đúng , như thế, nào, hít một thật sâu, nín , nín ... Dùng sức..."

 

Phó Văn Vân siết c.h.ặ.t sợi dây vải treo tòng teng, sức rặn mạnh. Mãn Bảo nắm tay nàng, quan sát tình trạng của nàng mà ngừng rút kim, kim...

 

Bà đỡ bên hô hoán cổ vũ: "Thấy , thấy đầu đứa nhỏ , chính là thế , chính là thế , nhớ cái lực , cứ thế mà . Nào, hít thêm nữa..."

 

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào. Thu Nguyệt nắm một gói nhỏ lao , hét lớn: "Mãn tiểu thư, nhân sâm tới ——"

 

Mãn Bảo đầu bảo: "Mở , lựa miếng to mang đây."

 

Thu Nguyệt lập tức mở , lấy một lát sâm lớn mang . Thừa dịp Phó Văn Vân đang nghỉ giữa chừng, Mãn Bảo bèn nhét miệng để nàng ngậm lấy.

 

Phó Văn Vân ngậm sâm, ánh mắt rạng ngời như chứa cả vì lấp lánh nàng, Mãn Bảo khẽ khàng: "Sẽ , tỷ cứ tin ..."

 

Phó Văn Vân chớp mắt, khe khẽ gật đầu.

 

Giọng bà đỡ kéo tâm trí cả hai về, Phó Văn Vân nữa dồn sức...

 

Đàn bà sinh nở nhanh cũng nhanh. Ngôi t.h.a.i thuận, t.ử cung mở, sức, thứ diễn ch.óng vánh.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Chưa đầy một nén nhang, bà đỡ reo lên mừng rỡ: "Ra , , sinh ..."

 

Mãn Bảo còn kịp đứa bé lấy một cái, thấy Phó Văn Vân sức cùng lực kiệt, sắc mặt nhợt nhạt xám xịt. Nàng lập tức kim pháp để giữ lấy khí huyết cho nàng, bảo Thu Nguyệt: "Mau tìm Đào đại phu, nhờ ông lấy gói t.h.u.ố.c cố bản bồi nguyên trong túi cấp cứu đưa cho, mau đun mang lên đây."

 

Thu Nguyệt đáp vội, tức tốc chạy .

 

Sự hỗn loạn bên ngoài chấm dứt. Bạch Thiện mặt lạnh tanh chễm chệ chiếc ghế giữa sân, lưng là Đào đại phu và hai tiểu d.ư.ợ.c đồng. Phía đối diện, Nhạc lão thái thái mặt xám xịt hai tỳ nữ dìu đỡ, đó mà sắc mặt xám ngắt, ai hé răng nửa lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1171-no-luc-song-sot-2.html.]

Thấy Thu Nguyệt chạy , Bạch Thiện nhướng mắt liếc hỏi: "Sao ?"

 

Thu Nguyệt chẳng thèm đếm xỉa đến Nhạc lão thái thái, thẳng tới hành lễ với Bạch Thiện : "Bạch công t.ử, Mãn tiểu thư bảo Đào đại phu cho một gói t.h.u.ố.c cố bản bồi nguyên, đun ngay mang ."

 

Đào đại phu lập tức lấy một gói trong đống t.h.u.ố.c cấp cứu đưa cho nàng, hỏi: "Đứa bé sinh ?"

 

Thu Nguyệt đáp: "Sinh ."

 

Mắt Nhạc lão thái thái sáng rực lên, tiến tới một bước hỏi: "Là con trai con gái? Sao thấy tiếng ?"

 

Thu Nguyệt kịp đáp lời, cầm gói t.h.u.ố.c đun ngay.

 

Mãn Bảo châm kim xong, cắt thêm một miếng sâm cho Phó Văn Vân ngậm. Vừa định sờ mạch cho nàng thì bà đỡ đang cắt rốn và tắm cho đứa bé giọng run run: "Đại, đại phu, mặt, mặt đứa nhỏ tím tái ..."

 

Mãn Bảo lập tức đầu . Bà bế đứa trẻ lên bảo: "Mọi cặn bẩn trong miệng với mũi hút sạch, còn vỗ nó hai cái mà chẳng tí âm thanh nào..."

 

Mãn Bảo đỡ lấy đứa bé đặt tã lót trải bàn, sờ cổ nó, cảm nhận thấy nhịp đập yếu ớt từ đầu ngón tay truyền đến, nhưng nơi cửa miệng gần như sờ thở...

 

Mãn Bảo chỉ túi kim: "Mang qua đây mau."

 

Bà đỡ lập tức mang tới. Mãn Bảo châm hai mũi kim lên đứa trẻ, thấy nó chẳng phản ứng gì mấy, nàng ngập ngừng một lát bóp miệng nó thổi mấy ...

 

Bà đỡ ngớ .

 

Mãn Bảo áp tai n.g.ự.c đứa bé thử, dường như thấy nhịp tim đập. Nhìn mặt mũi nó vẫn tím tái, nàng đành dùng kim giữ nhịp tim cho nó, quấn nhẹ tã lót , bảo bà đỡ: "Đào đại phu giỏi về chứng bệnh của trẻ nhỏ, bế nó ngoài, bà giúp Phó Nhị tỷ thu dọn , nếu thấy chảy m.á.u nhiều thì gọi ngay."

 

Bà đỡ gật đầu lia lịa.

 

Mãn Bảo ôm đứa nhỏ ngoài, quấn bọc kín bưng để lọt một ngọn gió.

 

Nàng ló mặt , Nhạc lão thái thái định nhào tới. Bạch Thiện bật dậy, bước lên hai bước chắn mặt Mãn Bảo. Cũng chẳng , Nhạc lão thái thái liền sững , dám nhúc nhích.

 

Mãn Bảo trực tiếp phân phó: "Phó ma ma, bà giúp bà đỡ một tay, hiện tại Phó Nhị tỷ , đợi lát đun t.h.u.ố.c xong thì cho tỷ uống. Thu Nguyệt, tỷ cũng . Đào đại phu, đứa nhỏ sinh khó, nhờ ngài xem qua."

 

Đến lúc nàng mới đầu Nhạc lão thái thái, gương mặt điểm nụ nhưng ánh mắt sắc lạnh như d.a.o: "Nhạc lão thái thái, đại phu cần một căn phòng để xem bệnh cho đứa bé, bà xem phòng nào ?"

 

Nhạc lão thái thái phản ứng nhanh nhất thể, vội chỉ căn phòng bên cạnh : "Phòng , phòng , phòng ."

 

Mãn Bảo liền bế đứa bé trong, Đào đại phu cùng hai tiểu d.ư.ợ.c đồng cũng nhanh ch.óng nối gót. Nhạc lão thái thái giờ chẳng dám cản họ nữa, ngược tỏ vồn vã vô cùng, rối rít sai hầu chuẩn nước nóng và chậu than, cấm để đứa nhỏ lạnh.

 

Lại còn van nài Đào đại phu bằng giọng ai oán: "Đại phu ơi, chỉ mỗi đứa cháu đích tôn thôi, ngài nhất định cứu nó nhé, dùng thứ t.h.u.ố.c gì cũng ."

 

Mãn Bảo đầu : "Ai bảo là cháu trai? Rõ ràng là cháu gái cơ mà."

 

Mặt mày Nhạc lão thái thái cứng đờ, đôi bàn chân khựng . Bà sượng sùng cố nặn nụ : "Thì, thì là cháu gái ?"

 

Mãn Bảo đặt đứa bé lên giường, Đào đại phu rửa tay nhanh ch.óng trong chậu nước nóng mới bưng tới, lau khô mở tã lót . Ông ngẩng lên Mãn Bảo bằng ánh mắt kinh ngạc.

 

Mãn Bảo thản nhiên : "Ồ, lầm, thì là cháu trai."

 

Hẹn gặp lúc 6 giờ chiều.

 

 

Loading...