Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1172: Thái độ

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:04
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thân hình Nhạc lão thái thái định chuồn khỏi cửa nữa cứng đờ, như một cơn gió lốc ngược trở , liếc thấy giường là một tiểu oa nhi đuôi, bà ả hét lên chữ "A" tính rống lên. Mãn Bảo lập tức cản : "Đứa bé nhỏ dễ giật , lão thái thái nhất đừng ồn, kẻo hồn phách nó bay mất."

 

Dân gian thực sự quan niệm , Nhạc lão thái thái lập tức nuốt nửa chữ A còn họng, lấy tay che miệng, nhưng nước mắt thì thi rơi lách tách.

 

Đào đại phu nhếch mép, nhưng tay chân thoăn thoắt. Ông nhanh ch.óng kiểm tra tình trạng của đứa bé, bắt tay cứu chữa. Mãn Bảo phụ tá ông.

 

Chẳng bao lâu , đứa bé cất tiếng yếu ớt, tay chân cũng khẽ cựa quậy.

 

Đào đại phu thở phào, nhẹ nhàng quấn đứa nhỏ , : "Nó chỉ ngộp lâu một chút, may mà thể chất tệ, nuôi dưỡng cẩn thận sẽ thôi."

 

Mãn Bảo cũng nhẹ nhõm theo.

 

Đào đại phu trao đứa bé cho Mãn Bảo, căn dặn: "Bây giờ thở của nó đều, vẫn nên đưa về bên , chờ nó b.ú sữa thì khỏe , nhưng về vẫn hết sức lưu tâm."

 

Mãn Bảo .

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nhạc lão thái thái chìa tay đón lấy đứa bé, Mãn Bảo tránh né, đưa ngón trỏ đặt lên môi "Suỵt" một tiếng: "Lão thái thái, trẻ sơ sinh yếu ớt, nên nán bên ngoài lâu, đưa bé về bên đây."

 

Nhạc lão thái thái: " mà..."

 

kịp dứt lời, Mãn Bảo ôm đứa nhỏ phòng sinh.

 

Phó Văn Vân cũng lau dọn sạch sẽ. Trên nàng vẫn còn cắm kim châm, sắc mặt nhợt nhạt trông thấy, nhưng tinh thần khá hơn, chí ít vẻ xám ngoét mặt phai nhiều.

 

Nàng khẽ khép hờ hai mắt. Nghe thấy động tĩnh, nàng mở mắt . Mãn Bảo bế đứa trẻ cho nàng xem, thì thầm: "Phó Nhị tỷ xem, đứa bé kháu khỉnh lắm ."

 

Lúc Phó ma ma mới sực nhớ mà hỏi: "Mãn tiểu thư, là bé trai bé gái ?"

 

"Bé trai."

 

Phó ma ma thở phào một nhẹ nhõm, vuốt n.g.ự.c: "Thật sự là tạ ơn Thiên Tôn lão gia phù hộ."

 

Phó Văn Vân cũng đưa tay khẽ vuốt ve đôi má đứa bé, khẽ : "Bé trai cũng , sinh con gái thì chịu tội nhiều lắm."

 

Nghe câu , lòng Mãn Bảo thoáng chua xót, nhưng nàng im lặng, đồng hồ, thấy đến giờ, bèn vươn tay rút kim nàng.

 

Mãn Bảo kê cho Phó Văn Vân một toa t.h.u.ố.c, khẽ dặn Thu Nguyệt: "Hai ngày tới tỷ cho nàng uống thang . Ta sẽ ghé thăm , lúc đó sẽ đổi đơn khác."

 

Mẹ tròn con vuông, khí giương cung bạt kiếm ở nhà họ Nhạc cũng tiêu tan. Nhạc lão thái thái vịn tay tỳ nữ phòng sinh, Phó ma ma, lúc nãy còn đang tranh cãi với bà, vội cúi lưng nép sang một bên. Nhạc lão thái thái còn vỗ tay bà vỗ về: "Ta bà một lòng vì thái thái nhà bà, quả là nô bộc trung thành, đợi thái thái nhà bà khỏe , sẽ bảo nó thưởng cho bà."

 

Rồi bà xuống cạnh giường Phó Văn Vân, nắm tay nàng thở dài: "Mẹ tròn con vuông là , tròn con vuông là , nếu cũng chẳng ăn với Đại lang nữa."

 

Phó Văn Vân nhắm mắt, thở nhẹ thênh, chẳng đáp .

 

Nhạc lão thái thái đành đưa mắt sang Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo đang thu dọn hộp t.h.u.ố.c, thấy bà sang liền bảo: "Phó Nhị tỷ tỷ mệt lả , giờ , ngủ cũng , thể phục hồi nhanh hơn."

 

Nhạc lão thái thái gật đầu: "Thế thì , thế thì ."

 

nghiêm túc đ.á.n.h giá Mãn Bảo, hỏi: "Tiểu đại phu với con dâu nhà quen ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1172-thai-do.html.]

 

Mãn Bảo liếc bà một cái đáp: "Ta là huyện La Giang, từ nhỏ chơi với Phó Nhị tỷ tỷ, cũng quen Phó huyện lệnh, đúng , giờ là Phó tư mã chứ?"

 

" thế," Phó ma ma bên cạnh mỉm nhạt: "Lúc chúng lên kinh, lão gia và thái thái thư cho cô nãi nãi, bảo lão gia thăng chức Tư mã, tiếc là nhà đang sửa soạn lên kinh nên kịp về chúc mừng."

 

Thân Nhạc lão thái thái đờ , dậy định tiễn Mãn Bảo ngoài.

 

Mãn Bảo liếc qua Thu Nguyệt và Phó ma ma, cũng chẳng ý nán , dù thì những gì cần dặn nàng cũng dặn dò cẩn thận, xách hộp t.h.u.ố.c bước .

 

Nhạc lão thái thái tiễn nàng đến tận sân, suốt dọc đường cứ buông tiếng thở vắn than dài: "Phụ nữ sinh con là đấy, nửa bước chân cửa Quỷ Môn Quan, đời bao qua khỏi, hôm nay quả thật nhờ tiểu đại phu..."

 

Bạch Thiện đang trong sân, thấy Mãn Bảo bước thì dậy nàng.

 

Mãn Bảo đưa mắt lướt quanh sân, tò mò ngắt lời Nhạc lão thái thái: "Lão thái thái, con trai bà, Nhị tỷ phu của ?"

 

Nhạc lão thái thái than vãn: "Nó học , chúng đến kinh thành tìm thư viện, dẫu cũng thể chậm trễ tiền đồ của nó."

 

Mãn Bảo lặng thinh, ngay cả Bạch Thiện cũng cạn lời trong bụng, bèn bước tới đỡ hộp t.h.u.ố.c từ tay Mãn Bảo, hỏi: "Chúng về chứ?"

 

Mãn Bảo bèn sang Nhạc lão thái thái, Nhạc lão thái thái vội đon đả: "Ta cho tiễn tiểu đại phu ngoài."

 

Mãn Bảo nhướng cao mày. Nàng còn kịp gì, Phó ma ma vội vàng cầm hai túi tiền từ trong nhà đuổi theo, nhét cả hai tay Mãn Bảo: "Mãn tiểu thư, hôm nay quả là nhờ ngài và Đào đại phu, đây là thù lao khám bệnh cho ngài và Đào đại phu ạ."

 

Mãn Bảo thể cảm nhận sức nặng của hai túi tiền tương đương . Nàng mỉm chỉ lấy một cái: "Thay mặt Phó Nhị tỷ tỷ, gửi cái cho Đào đại phu. Hôm nay đúng là Đào đại phu chịu khổ cực, của thì thôi . Để Phó Nhị tỷ nghỉ ngơi, mai đến thăm."

 

Phó ma ma đẩy đưa, cất một túi: "Vâng, nô tỳ tiễn Mãn tiểu thư."

 

Ánh mắt Mãn Bảo lướt qua Nhạc lão thái thái, chợt mỉm : "Được, lát nữa bà tạ t.ử tế với Đào đại phu đấy. Cả kinh thành , trừ ngự y trong cung, trong các đại phu chữa bệnh cho trẻ em, Đào đại phu cũng lọt nhóm ba giỏi nhất. Đứa trẻ tình trạng khả quan lắm , còn mời ông nhiều đấy."

 

Phó ma ma lia lịa.

 

Mặt Nhạc lão thái thái biến sắc, vội sang dặn ma ma bên cạnh: "Mau lấy một bao lì xì đỏ đây, lúc nãy lỡ lời mạo phạm Đào đại phu, tạ t.ử tế với ông ..."

 

Cuối cùng Đào đại phu và Mãn Bảo cũng nhà họ Nhạc cung kính tiễn cổng. Đám đông bu xem náo nhiệt bên ngoài lùi tít đằng xa, nhưng vẫn tản .

 

Có lẽ Nhạc lão thái thái nhận tầm quan trọng của Đào đại phu, cuối cùng cũng mở miệng phái xe ngựa đưa ông về.

 

Đào đại phu dẫu cẩn trọng, nhưng chẳng gặp ai cũng nhún nhường như cháu chắt, nhà họ Nhạc đối với ông cũng chẳng nghĩa lý gì.

 

Nên ông cũng chẳng để bụng nhà họ Nhạc , lắc đầu với Mãn Bảo: "Hôm nay tong mất nửa cái mạng già của , may mà Bạch tiểu công t.ử ở đó trấn áp, bằng e là bọn họ xô ngã ."

 

Mãn Bảo khì khì: "Phó Nhị tỷ tỷ hiểu lễ nghĩa, đợi nàng khỏe , bảo nàng dâng xin ngài."

 

"Thôi, thôi, uống của cháu một chung là đủ. Có đều tiền t.h.u.ố.c thang ..."

 

Mãn Bảo : "Bảo Tế Thế Đường ghi chép kỹ lưỡng mang đến, bắt nhà họ Nhạc thanh toán là ."

 

Phó ma ma bên cạnh lập tức gật đầu: " đúng đúng, chúng thanh toán, đương nhiên là để chúng thanh toán."

 

Hẹn gặp lúc 8 giờ tối.

 

 

Loading...