Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1174: Giúp đỡ

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Văn Vân thở dài: "Trên đời liệu mấy đàn ông đặt cảnh phụ nữ mà suy nghĩ? Ngươi xem phụ , coi như là một đàn ông hiếm đời , nhưng mẫu chẳng cũng kể hồi trẻ bà cãi với ông ?"

 

Thu Nguyệt lau khô nước mắt, ngoài bưng bát mì canh suông mới nấu cho nàng ăn, đút : "Ai bảo chứ? Cái Bạch công t.ử cùng Mãn tiểu thư đấy thôi, một đường bảo vệ Mãn tiểu thư xông , còn ầm ĩ một trận ở ngoài nữa kìa."

 

Nàng tiếp lời: "Người đột nhiên mụ cản Đào đại phu nữa ? Bởi vì Bạch công t.ử nổi điên lên dọa rằng nếu bà còn loạn, sẽ báo quan, để nha dịch đến đây một chuyến, xem ngày mai quan lộ của lão gia còn vững ."

 

"Nào là mưu hại con dâu, nào là trưởng bối bất từ, tóm chẳng hiểu mô tê gì. lão thái thái thì dọa sợ c.h.ế.t khiếp, đành dám cản chúng nữa, tỳ nữ lúc bấy giờ mới mang t.h.u.ố.c ."

 

Phó Văn Vân cố nuốt vài miếng mì, phì : "Đến ngươi còn lọt tai, thấy ngươi kể rõ ràng lắm."

 

"Nô tỳ chỉ học vẹt thôi."

 

"Học vẹt thuộc lầu lầu chẳng hiểu ý tứ mấy lời ?" Phó Văn Vân nhạt: "Bao nhiêu năm sách vở dạy cho ngươi cũng uổng công ."

 

Lúc Thu Nguyệt mới lè lưỡi trêu đùa, gắp một đũa mì khuyến khích: "Tiểu thư ăn thêm , Mãn tiểu thư bảo ngài ăn, thì dễ sụt mất cái căn cơ sức khỏe đấy."

 

"Mãn tiểu thư còn dặn dò kỹ lưỡng vụ ở cữ, bảo cẩn thận đổ đủ thứ bệnh ." Thu Nguyệt khẽ : "Cho nên nha, thiển ý của tỳ nữ là mấy chuyện bên ngoài cứ phó mặc bọn họ lo liệu, cứ ôm tiểu thiếu gia trong phòng mà nuôi dưỡng, chăn ấm nệm êm chuyện gì cũng mặc kệ, hết lo cho xong cái cữ ."

 

Khóe miệng Phó Văn Vân khẽ nhếch: "Ta , giờ lúc tính sổ hạch tội."

 

Nghe xong Thu Nguyệt thở phào một tiếng nhẹ nhõm, vành mắt bất giác đỏ hoe: "Tiểu thư nghĩ thông là ."

 

Phó Văn Vân cố thêm hai miếng nữa, nhưng cũng nuốt trôi, bèn đẩy bát mì hỏi: "Ma ma ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đi tiễn Mãn tiểu thư . Ma ma dặn rằng, chân ướt chân ráo tới kinh thành cô thế cô, cái bà đỡ đẻ do chính bà rước về, còn chuyện tìm đại phu tiếp theo thì dứt khoát thể mướn rước nữa. Mãn tiểu thư ở kinh thành chúng , nay rạng danh là thần y tiểu cô nương, hẳn quen vô vàn đại phu đại phu. Nếu tự nàng đến trị bệnh thì chẳng còn gì bàn cãi, nhược bằng thể, phiền nàng đề cử vài đại phu khác cũng ."

 

Phó Văn Vân gật gù, mượn tay Thu Nguyệt tựa xuống gối. Toàn mỏi nhừ ê ẩm râm ran, nàng thều thào dặn dò: "Giữ c.h.ặ.t lấy hộp đồ trang sức của , tiểu thiếu gia dứt khoát nuôi ngay trong phòng, dăm ba việc khác mặc kệ họ lo liệu."

 

Thu Nguyệt khe khẽ. Vừa ngẩng đầu lên, Phó Văn Vân nhắm nghiền mắt chìm giấc mộng dài.

 

Thu Nguyệt tém chăn cho nàng, đoạn lẳng lặng bước ngoài. Thấy bà đỡ vẫn mải miết dỗ dành đứa nhỏ, nàng liền nở nụ tiến gần đỡ lấy, gọi ngay một tiểu nha : "Sao bà cốt cứng nhắc thế ? Thái thái nhà lâm bồn vẹn , còn sinh đặng một tiểu thiếu gia nữa chứ. Cớ sự đại hỉ nhường , cớ tới chính phòng báo hỉ lãnh thưởng từ lão thái thái?"

 

Vừa dứt, nàng dặn dò tiểu nha : "Nhanh chân lên, dẫn bà cốt nhận thưởng ngay. Lại báo nhà bếp soạn sửa mâm cao cỗ đầy rước bà hồi gia."

 

Tiểu nha cũng thuộc trong phòng các nàng, vui vẻ đỡ bà đỡ mất hút.

 

Thu Nguyệt ôm lấy đứa trẻ, dõi mắt theo hai bóng xa dần mới hừ lạnh một tiếng.

 

Phó ma ma tiễn Mãn Bảo lên xe ngựa, mãi đến khi chiếc xe khuất bóng ngoài ngõ hẻm bà mới . Thu Nguyệt thấy Xuân Thảo theo phía liền hỏi vọng tới: "Xuân Thảo ?"

 

"Ta cho con bé bám gót Mãn tiểu thư ," Phó ma ma đón lấy đứa bé, thủ thỉ: "Mấy mụ nhũ mẫu bên tìm về cô dám xài ? Chẳng sợ mụ bế đứa trẻ một bước, chân gót nộp thẳng bé chính phòng. Cho nên khẩn khoản nhờ Mãn tiểu thư giới thiệu cho mấy v.ú em đáng tin, sai Xuân Thảo dòm ngó tình hình."

 

Thu Nguyệt há hốc mồm kinh ngạc: "Xuân Thảo tuyển ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1174-giup-do.html.]

 

"Con ranh đó tuyển, nó chỉ dò la tung tích ghi chép mấy chỗ, chờ bao giờ xoay sở xong xuôi việc nhà cửa mới tự tuyển." Phó ma ma sầu não vì cảnh thiếu , than vãn: "Hồi đó Nhị tiểu thư lẽ nên mang thêm dăm bảy bà quản sự thâm niên lên kinh. Cớ sự nay cũng đến nỗi thiếu thốn nhân lực thế ."

 

"Cái sân viện hẹp téo teo thế , chứa thêm vài nữa lấy chỗ ngả lưng?" Thu Nguyệt thấp giọng phụng phịu: "Chỉ tại tiểu thư ưu ái dẫn theo bọn thêm mấy đứa, mà bà cứ lải nhải bảo tiểu thư nôn nửa tiền mua cái nhà . Hứ, cô gia còn vênh váo bảo nào là xài của hồi môn của vợ, thì ngài chứ."

 

"Câm mồm, cô phun mấy câu mặt tiểu thư đấy chứ?"

 

Thu Nguyệt lấp l.i.ế.m: "Chưa ."

 

Phó ma ma thở phào: "Chưa là may . Tiểu thư vốn chẳng ưa cô gia tẹo nào, cô lảm nhảm chuyện nữa... phu thê , cứ kính trọng yêu thương mới đạo."

 

Mãn Bảo xuống xe ngựa Tế Thế Đường. Trịnh đại chưởng quỹ đang ểnh ương sai vặt Tiểu Thược sắc t.h.u.ố.c, nặn t.h.u.ố.c viên, thấy bóng nàng hồn xiêu phách lạc, thẳng lưng lên hỏi vội: "Chỉ một vị t.h.u.ố.c viên ngừa t.h.a.i thôi, rành rành ngày mai xong đưa cho cô, cô còn mò tới thăm nom chi ?"

 

Mãn Bảo toe toét chạy ùa : "Là do lâu ngày gặp đại chưởng quỹ, nên nhớ ngài quá mà."

 

"Lúc sáng cô tới cửa hiệu lấy t.h.u.ố.c chẳng giáp mặt ?"

 

Bạch Thiện lùi phía bật sảng khoái.

 

Trịnh đại chưởng quỹ cũng ngốc nghếch gì, qua liền thấu tỏ đầu đuôi, vội cự tuyệt: "Thôi dẹp dẹp, cô chuyện gì cần cứ toẹt cho nhờ."

 

Mãn Bảo xổm ngay cạnh ổng tò mò hỏi thăm: "Đại chưởng quỹ, ngài quen v.ú em nào ở kinh thành ?"

 

Trịnh đại chưởng quỹ tỏ vẻ lạ lẫm: "Cô hỏi chuyện để gì?"

 

Mãn Bảo chỉ Xuân Thảo nãy giờ cứ thập thò ngoài ngưỡng cửa: "Cô bạn của mới sinh, mụ v.ú em mướn đợt hợp ý nên đổi khác. Tốt nhất là cũng mới qua kỳ sinh nở gần đây."

 

Đào đại phu hễ ló đầu về tiệm t.h.u.ố.c là chui tọt phòng nghỉ rửa ráy tắm táp. Ổng cào cấu bù xù mớ tóc, suýt nữa chảy cả m.á.u mặt rách mướt, tha hồ lôi cái vẻ hùng hổ gấu ó của nhà họ Nhạc tán phét với đồng nghiệp Tế Thế Đường.

 

Vì thế Trịnh đại chưởng quỹ trầm ngâm nhẩm tính chút xíu tường minh nguồn cơn. Ổng khà khà : "Ta thật , cô cứ chờ đấy."

 

Trịnh đại chưởng quỹ bước dặn một tên sai vặt, sai gọi Đậu lão thái thái tới, đó vòng vô dặn Mãn Bảo: "Muốn tìm v.ú em hở, kiếm bà đỡ là chuẩn nhất. Đậu đại nương la cà tiệm t.h.u.ố.c tụi hồi nảo hồi nao nghề đó đấy, dạo tuổi tác cao kham nổi, nhưng các mối thì vô thiên lủng, tìm chỗ nào v.ú em thích hợp kiếm bả là chuẩn cần chỉnh."

 

Tình cờ , Đậu lão thái thái Mãn Bảo cũng mặt tên, cháu nội của bà Đậu Châu Nhi đành từng là bệnh nhân của nàng, ngay cả chắt trai của em trai Thi Đại Lang hiện nay cũng là bệnh nhân của nàng luôn.

 

Vừa tin Mãn Bảo đang tìm v.ú em, bà lão lập tức vỗ đùi bôm bốp: "Chị em của Chu tiểu đại phu thì nhất quyết tiến cử đàng hoàng nhất, còn hai cô phù hợp lắm đây."

 

Bà lão tiếp lời: "Có cô sinh ba tháng, dồi dào sữa tươi, mới vượt cạn ba lứa, nhà khó khăn túng quẫn nên thể xách đồ sang ở luôn với gia chủ. Còn một cô thì mới lọt lòng hai mươi bữa, sữa cũng dạt dào đấy, nhưng xót con đẻ nên mượn cớ ẵm cả hai theo lo liệu cơm cháo đàng hoàng."

 

Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều?

 

Tháng lọt danh sách vé tháng đấy, tuy thứ mười bốn nhưng vỡ cả bụng, ha ha ha ha ha ha ha ha.

 

 

Loading...