Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1175: Đắc tội
Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:07
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo tò mò hỏi dò: "Bà nhiều sữa thế cơ ?"
"Đứa nhỏ lớn hơn chút thì chẳng dám phán quyết, nhưng giờ thì trào thừa mứa đấy."
Mãn Bảo cũng chẳng thạo mấy chuyện râu ria , tay chỉ Xuân Thảo hỏi han: "Vậy Đại nương dẫn Xuân Thảo chạy vội một bận, để Phó ma ma cùng coi mắt cho tận tường nhé?"
Nàng nhoẻn miệng : "Người mới lâm bồn là tỷ tỷ nối khố của cháu từ tấm bé. Xin Đậu đại nương dốc lòng chiếu cố."
"Chắc chắn , chắc chắn , tiện nhắc Chu tiểu đại phu luôn, chắt trai của trưởng nhà dạo t.h.u.ố.c, chứng bệnh của ..."
"Cứ uống tiếp , sáng sớm mai tạt qua tiệm t.h.u.ố.c, lấn cấn gì cứ canh sáng sớm gọi chẩn đoán . À nhớ xách theo con vợ của nữa ."
"Vâng , về nhắc y ."
Mãn Bảo cẩn thận dặn dò Xuân Thảo dăm câu, bảo Đậu đại nương và Xuân Thảo dẫn .
Nàng ngửa cổ ông mặt trời, mường tượng nhỡ bây giờ tót về nhà thì cũng chỉ ườn ôm mấy cuốn sách ngó. Thôi thì dứt khoát chẳng thèm về nữa, cứ săn tay áo lên lăn xả vô luyện t.h.u.ố.c viên cùng Trịnh đại chưởng quỹ cho sướng cái .
Bạch Thiện cũng rửa sạch sẽ đôi tay mon men tới tiếp sức.
Trịnh đại chưởng quỹ khoái chí cực độ khi bắt thêm hai nhân công để sai vặt bõ ghét. Thấy hai lau rửa d.ư.ợ.c liệu nhẵn nhụi bắc lên bếp đun sùng sục, ông lân la hỏi: "Nghe đồn t.h.u.ố.c cháu đun đặng dâng cho con nữ phạm nhân đó đúng ?"
"Tiểu Trịnh chưởng quỹ buôn chuyện cho ngài hở?" Mãn Bảo cũng chẳng thiết giấu giếm, "Hôm nay cháu dò thấy mạch của tỷ , nom dơ bẩn gớm ghiếc quá nên định chu cấp vài loại t.h.u.ố.c lót tàm tạm. Dù gì sắp đến kỳ Thu quyết , vớt vát ngày tháng nhắm mắt xuôi tay đỡ bi t.h.ả.m."
Trịnh đại chưởng quỹ nhíu mày: "Thế ả nhúng chàm tội trạng gì mà phán Trảm hình ?"
"Đào đại nhân bẩm ả gã phu quân bạo hành tàn nhẫn lắm, ả ráng kham nổi nên bóp cổ c.h.ế.t tươi."
Trịnh đại chưởng quỹ qua liền buông tiếng thở dài đầy cảm thán, thầy t.h.u.ố.c bao giờ cũng thấu cảm sâu đậm hơn phàm ở lĩnh vực : "Cũng là oan nghiệt."
Mãn Bảo gật đầu đồng tình. Nay tình cờ vấp liên tiếp hai mối lương duyên mục ruỗng, tâm trạng nàng chút sa sút. Vậy nên nàng một tay cời lửa bập bùng một tay chống cằm bâng quơ tọc mạch Trịnh đại chưởng quỹ: "Đại chưởng quỹ, ngài đối đãi đàng hoàng với nương t.ử ở nhà đó?"
Bạch Thiện bất giác dời mắt chăm chăm về phía Trịnh đại chưởng quỹ.
Trái tim Trịnh đại chưởng quỹ thót lên lơ lửng, luồng nhãn quang châm chọc của hai đứa, ông đ.á.n.h cái ực nuốt nước bọt khai báo: "Chu tiểu đại phu hỡi, cháu đừng mơ mộng viển vông, phu nhân và hòa thuận chán. Cháu đó nha, tuổi còn xấp xỉ thế , đừng đụng chuyện vặt vãnh cỏn con mà đ.á.n.h đồng đàn ông trong thiên hạ rặt một bọn súc sinh... Nam nhi lập nương t.ử yên bề gia thất..."
Thấy Mãn Bảo chẳng hề dấu hiệu lọt tai răn dạy, ông chỉ ngay thằng nhãi ranh Bạch Thiện bên cạnh: "Cháu ngắm Bạch công t.ử xem, tệ bạc gì? Há lẽ gắt gỏng như lũ khốn khiếp đó hãm h.i.ế.p cháu ?"
Mãn Bảo nhướng lông mày rướn mắt Bạch Thiện, hỏi xéo: "Ngươi dám hả?"
Bạch Thiện hồi tưởng ngay khoảnh khắc đầu tương kiến, ả quật sóng soài xuống nền đất tẩn cho một trận nhừ t.ử, cự cãi ả thộp luôn cổ tay nhay c.ắ.n hung tợn... Hắn hắng giọng kìm nén trận vỡ bụng ngập cổ, lắc đầu xua đuổi: "Ta dám."
Dù là hai chữ giản dị nhất trần đời, rườm rà bay bướm, nhưng đéo hiểu tự dưng Trịnh đại chưởng quỹ cảm thấy hàm răng râm ran ê ẩm kinh .
Dù thì tâm trạng Mãn Bảo quả thực tươi tắn lên rành rành.
Thấy con bé sướng rơn reo hò rạng rỡ, Trịnh đại chưởng quỹ trút bỏ gánh nặng l.ồ.ng n.g.ự.c thở hắt một tiếng, lắc lắc cái đầu bạc liệt kê hàng loạt chú ý t.h.u.ố.c viên phần , đoạn vỗ m.ô.n.g phủi đ.í.t phắn vội.
Mãn Bảo mong biếu xén t.h.u.ố.c men cho nữ phạm nhân rặt là do đồng bệnh tương lân, trong khoảnh khắc chạm mắt, Mãn Bảo đếch hiểu nổi vì cái quái gì mà tim gan lỏng lẻo tan chảy đột ngột.
Vậy nên tảng sáng ngày hôm Mãn Bảo lê chân khám tù nách thêm bộ váy áo tươm tất sạch sẽ từ hồi xửa xửa của bà Trịnh thị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1175-dac-toi.html.]
Có lẽ vì quan ngại bè đảng của Ích Châu vương úp sọt, hiện tại ngay cả Lưu lão phu nhân và Trịnh thị cũng đang dọn đến sống chung với họ, tất cả gia đinh đều dồn chung về một viện. Đám Mãn Bảo ngoài hai ngày nay trông chỉ mỗi Đại Cát đ.á.n.h xe ngựa lọt thỏm, nhưng thực chất ở phía đuôi còn lén lút nối gót.
Cốt yếu đề phòng lỡ họ bước đường lớn ám sát lúc nào chẳng .
Tất nhiên đám Mãn Bảo cũng rành vụ rành rành nên bớt táy máy cẳng chạy rông khắp nơi.
Cơ bản chỉ xoay quanh quỹ đạo Nhà lao, Tiệm t.h.u.ố.c với nhà Nhạc gia vòng quanh mà thôi.
Bạch Thiện và Mãn Bảo ném một hộp gỗ hai tầng bằng gỗ tống thẳng cho Ba Phổ. Bạch Thiện xổm ngay cạnh mâm cơm đò đưa tọc mạch động tĩnh của đám em họ Hướng ở gian ngục kế bên. Nhỡ em nhà họ Hướng hãy còn lởn vởn ngục thất, bọn họ sẽ móc ngoặc một vài động tĩnh râu ria; nếu ai ở đó, bọn họ sẽ ngầm hùa bao che cho Ngụy đại nhân để kẻ khác tưởng em nhà họ vẫn lù lù trong đó.
Ba cái ngón võ ranh ma Bạch Thiện tự lo lấy một vô tư, kiếm tít một góc kín kín sáng sủa một xíu, xoa m.ô.n.g dựa cột coi ổng ăn uống ngấu nghiến tỉ tê c.h.é.m gió.
Mãn Bảo liền dúi nguyên cái bọc quần áo cho nữ phạm nhân, dằn dứ thêm một túi giấy bánh bao bự chảng.
Nữ phạm nhân ẵm mớ đồ bất động như phỗng, đoạn ngẩng gương mặt trơ như tượng lên nàng bằng đôi con ngươi mở to tướng hỏi han: "Tiểu nương t.ử nhắm chừng định vòi vĩnh chi từ ?"
Mãn Bảo ngạc nhiên: "Ngươi cái gì để cho cơ chứ?"
Nữ phạm nhân lắc đầu: "Ta gần kề cái c.h.ế.t , đồ đạc trơ trọi chẳng cái gì, đéo cấp cái con khỉ gì cho tiểu nương t.ử ."
Mãn Bảo liền nhoẻn miệng : "Ta cũng chẳng mong nhận gì từ chỗ tỷ ."
Nàng ngập ngừng, móc bình t.h.u.ố.c trong ống tay áo xòe dúi tận tay nàng dặn dò: "Đây là viên t.h.u.ố.c ngừa thai, uống xong thể kìm hãm nguyệt sự hoãn một chập."
Nữ phạm nhân sững sờ, dán cặp mắt khó hiểu dòm Mãn Bảo trân trân: "Tiểu nương t.ử bận lòng cưu mang vì lẽ gì?"
Mãn Bảo lắc đầu xua tay: "Ta cũng đéo rành nữa, giúp thì giúp thôi."
Mãn Bảo ngó sơ cơ thể ả từ đầu chí cuối xước xát mẩy đầy thẹo do đòn roi t.r.a t.ấ.n tàn khốc, các ngón tay cũng gãy gập xiên xẹo biến dạng lòi lõm, buông tiếng chắt lưỡi cảm thán: "Ta dường như mường tượng đôi chút . Phụ nữ lăn lộn chốn hồng trần cơ cực khốn đốn hơn giống đực nhiều phần lắm."
Nữ phạm nhân vốn dĩ xiết c.h.ặ.t lấy túi đồ, lọt lỗ tai mớ triết lý đó bỗng xốc ngược đầu Mãn Bảo. Thấy xiêm y của con nhỏ dẫu hào nhoáng, hoa hòe hoa sói gì mà chỉ tuyền loại bông mềm thô ráp, nhưng khoác lên vóc dáng vặn tinh xảo nết na, thắt lưng còn lủng lẳng mặt ngọc ngà treo lơ lửng, nàng nhếch môi: "Tiểu nương t.ử ắt hẳn xuất danh gia vọng tộc phú quý vinh hoa, há bướng bỉnh sa sầm nỗi phiền muộn củ chuối ?"
Mãn Bảo ngoái đầu nhắm Bạch Thiện đang ba hoa xích đế mớ phong tục thổ cẩm Kiếm Nam Đạo bên cạnh Ba Phổ, chẳng thèm màng ba cái mớ bòng bong nhảm ruồi của ổng, nên nàng đành phủ phục xếp bằng nền đất đá cạ chuyện dông dài với nữ tù nhân.
"Lúc cũng tin chắc là chả bao giờ vướng cái chuyện ruồi bu nực . Cha cưng nựng hết lòng hết sức, đầu còn tới sáu ông trai chống lưng cho , bản tự dưng cũng oai phong thần dũng bự chảng, tương lai ai mà bắt nạt nữa cơ chứ... Cơ mà đù má tỷ đoán xem, một vị tỷ tỷ quen , tỷ còn lừng lẫy siêu phàm hơn cả , gia thế cũng ngon ăn hơn tỷ gấp vạn. Ấy mà ngày hôm qua tỷ suýt ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t tươi c.h.ế.t ..."
Mãn Bảo oang oang cái miệng huyên thuyên một lô lốc sự đời với ả tù nhân, ngẫm nghĩ xót xa phận gái thuyền quyên thời buổi nhiễu nhương khó thở bế tắc hụt hẫng đến .
Nữ phạm nhân im lìm bất động một hồi lâu. Lẳng lặng khều mấy cái bánh bao xé rách lớp giấy bọc từ tốn cạp từng miếng một, hất nhẹ viên t.h.u.ố.c ném phịch vô miệng nhai nát bét nuốt trọng. Cho tới khi Bạch Thiện túm cổ Mãn Bảo tính đuôi cáo lui, ả mới đột nhiên túm c.h.ặ.t áo nàng đay nghiến: "Mày đừng vớ vẩn tin cái thằng ch.ó đẻ khốn nạn phòng bên . Đêm ngài quan sờ gáy nó cảnh tỉnh đừng bép xép năng lếu láo, chuyện đéo đáng cứ im cái mõm cho ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo cúi mặt soi kỹ khớp ngón tay tàn phế của ả, ranh ma một xíu lén: "Chị an lòng đê, chúng tao tường tận ráo hết trơn ."
Nữ phạm nhân tức khắc buông thõng tay.
Mãn Bảo cùng Bạch Thiện sóng đôi dắt rời khỏi hắc lao. Lợi dụng bóng họ khuất dạng xa xa, Ba Phổ mới rụt ánh mắt tò mò thâm độc phóng gắt gao quật vô phía mụ nữ tù, hầm hầm phẫn hận tựa hồ nghiền nát con ả nhe nhăng như nhai rẻ lau.
Nữ phạm nhân nhắm mắt dửng dưng coi như bù . Nàng khư khư giữ c.h.ặ.t cái bọc cũn cỡn tót lên giường gạch sần sùi cởi mở lật tung cái bao, trích xuất nguyên một bộ áo quần sờn rách tuột luốt vội cho cái xống áo tồi tàn nhơ nhuốc hôi hám. Xong xuôi đấy dựa vách ngục tựa bùn tĩnh lặng trầm mặc.
Khoảnh khắc lên thớt đến đ.í.t , ả chẳng tha thiết ham hố sống thác cái gì nữa nên đắc tội ai ả cũng đéo ngán ngẩm gì sất.
Hẹn lúc tám giờ tối nay nghen.