Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1176: Suy tính

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Thiện lôi Mãn Bảo đến Nhạc gia cũng đèo thêm tiểu d.ư.ợ.c đồng Tiểu Thược chầu chực, lôi Tiểu Thược cắp đ.í.t tới chẳng vì cái lẽ gì cao sang mà chốt thẳng lý do lù lù đấy: để rống cổ lôi cái đám Nhạc gia đó ói tiền t.h.u.ố.c men bằng sạch.

 

Tiểu Thược bép xép: "Ngay hôm qua quầy t.h.u.ố.c trình hóa đơn đến Nhạc gia . Khốn nỗi Nhạc gia lúc đấy còn lươn khươn bầy nhầy thanh toán, cái bà già Nhạc lão thái thái đéo cả lú mặt đón tiếp bọn nhóc tạp vụ phái qua hạch nợ cơ mà."

 

Mãn Bảo gật đầu quả quyết: "Đéo hề hấn gì, ráng chầu chực đôi chút. Hễ bốc mạch bệnh nhân xong, sẽ giã nguyên toa t.h.u.ố.c độc đắc lột xác trị giá tỷ đồng luôn cho mà xem."

 

Tiểu Thược sướng rơn lỗ tai phì phì nhăn nhở.

 

Hóng thấy tin Mãn Bảo đại phu xông pha cửa ải, Phó ma ma lôi xềnh xệch Xuân Thảo cống hiến chạy tận nơi tiếp sức nghênh đón. Mặc cái lũ hạ nhân dòm ngó xoi mói dọc rọc, bọn ả xồng xộc xách đám tận Nhị viện rảo phắt cửa nhét lọt vô sương phòng riêng của Phó Văn Vân.

 

Bạch Thiện trơ mắt ếch với Tiểu Thược chắn ngoe nguẩy đéo sờ tới ngưỡng cửa, ngậm đắng nuốt cay đành khoanh hai tay chắp đ.í.t chiêu bưng bát c.h.é.m gió trời.

 

Xuân Thảo tính lùa hai cha con nhà tới Đại sảnh xơi nước dùng , đúng lúc sập cái cửa Thư phòng hé mở thì gã Nhạc Đại lang lạch bạch lê bước vác xác lồi .

 

Cái ánh mắt ất ơ của ổng phập luôn ánh mắt bén ngót của Bạch Thiện. Gã trố mắt ngó vẻ cao cường tiên phong đạo cốt lẫm liệt liền cẩn mẫn hắng giọng hỏi thăm: "Nhà cửa đón khách đến chơi đây ?"

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Xuân Thảo cúi gập gối trình bẩm: "Bẩm Đại gia, đây là Bạch công t.ử hộ tống Mãn tiểu thư đến viện chơi ạ."

 

Quắn quá sợ Nhạc Đại lang giở cái trò lố bịch thất thố, Xuân Thảo quật lẹ bài đè bẹp xấc xược: "Gia đình họ Bạch ngụ ở đất La Giang sừng sỏ thanh thế sất. Lão gia cùng Thái thái thời đương nhiệm ở La Giang bám càng qua suốt. Lần tháp tùng tới khám thái thái nên phiền rảo gót theo tới thôi."

 

Thính cái danh gia vọng tộc là thế lực Sĩ tộc, sắc mặt Nhạc Đại lang bợ đỡ biến ảo tức khắc liền hớt hải chấp tay thi lễ ngâm nga: "Hóa là Thế đây, kính mời Đại sảnh an tọa dùng ."

 

Bạch Thiện cung kính đáp lễ tươm tất, nhoẻn miệng gọi đại một câu "Phó nhị tỷ phu" cho qua chuyện, lộ liễu rành rành ăn ké phận phe cắm nọc nhà Phó Văn Vân.

 

Xuân Thảo nhẹ bụng l.ồ.ng n.g.ự.c thở hắt lật đật dẫn lối tót vô Đại sảnh xới đón tiếp.

 

Nhạc Đại lang tung tẩy tò mò bám đuôi hỏi vặn: "Bạch hành tẩu đến cái đất Kinh thành hẻo lánh với mục đích gì ?"

 

Bạch Thiện tỉnh queo khơi khơi phán: "Lết cái xác lên Kinh thành tầm sư học đạo thui."

 

"Oái ăm ? Vậy chả đang dùi mài kinh sử ở Thư viện khỉ ho cò gáy phương nào ?"

 

"Quốc t.ử học."

 

Nhạc Đại lang: ...

 

Toàn gã sượng trân đơ như pho tượng c.h.ế.t sững. Phổi tắc nghẽn nhịp tim xóc xách, họng đắng ngắt cứng họng cà lăm khản đặc: "Quốc t.ử học - ngôi trường đầu Quốc T.ử Giám á?"

 

Bạch Thiện xoắn vẹo cổ nghệch mặt vô tội: "Sao ? Ở đất kinh thành lù lù mọc thêm trường Quốc T.ử Học khác nữa hả?"

 

Nhạc Đại lang mím môi toạc hoác méo xệch mếu máo: "Đéo, đéo , chỉ là đôi chút hốt hoảng đồn thổi đấy thôi. Bạch ranh ma trẻ trâu ngậm sữa mà vang dội danh chấn lừng lẫy bự chảng nhường . Nào nào, xin mời xin mời tít lên tận ghế thượng tọa hẵng ... Xuân Thảo, rinh xịn nhất trong thư phòng dâng lẹ lên nghen..."

 

Trong khi Bạch Thiện trừ gượng gạo bấu rứt bụng ngầm chê, tiềm thức ngẫu nhiên phang xối xả đợt mường tượng dạt dào bão tố mộng du quá khứ sực nhớ phi vụ bán kẹo đường dắt díu nguyên bầy vô lọt tới cửa ngách huyện đường nheo nhóc ngó lén Phó Nhị Tiểu thư lủi thủi trong đó.

 

Lúc Phó Nhị tiểu thư cùng sàn sàn trạc tuổi Mãn Bảo nít nôi. Hai ả tít tảng đá bấu rễ cây chia cái cục kẹo nhóp nhép rung đùi đu đưa cạp nhai ba cái chữ nghĩa sách vở oái oăm rỉ rả dông dài.

 

Bạch Thiện đùn ánh mắt soi thấu Nhạc Đại lang cặn kẽ mới mẩm bụng bùi ngùi: Ánh mắt khinh khỉnh ngây ngô của Phó huyện lệnh chột tịt mù lòa đui méo con nó nhãn tiền .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1176-suy-tinh.html.]

Mãn Bảo rôm rả ba hoa sự đời vãn hồi với Phó Văn Vân lọt mất ly nào.

 

Thôi thì bất khả kháng bó tay, trong lúc châm cứu đ.â.m kim ngọ nguậy, nàng tọc mạch cái miệng hỏi vặn Nhạc Đại lang. Con bé Thu Nguyệt chầu chực bên cạnh sướng miệng dốc cả bình đậu xối tuột xuống kể nốt sót tẹo hạt nào.

 

Dù gì căn buồng hiện giờ cũng lơ ngơ nhúm ba nhân mạng chụm , Thu Nguyệt rành quá tiểu thư cùng Mãn Bảo khắng khít tâm can kết giao cốt nhục. Vắt cổ từ tấm bé đến sột soạt ngần tuổi tiểu thư vắt lọt thỏm vài ba mảnh bằng hữu bấu víu dốc lòng, thì Mãn Bảo chễm chệ ch.ót vót ngôi đầu bảng xếp hạng ngay tắp lự.

 

Vì lẽ đó dòm cái tướng Phó Văn Vân rũ rượi ngửa gối ngậm tăm chịu trận rũ rên ọ oẹ gàn quải, Thu Nguyệt buông lỏng yếm che tung tẩy róc rách nhả tơ lụa mượt mà.

 

"... Lúc mai mối đính ước, tiểu thư dòm bộ dạng ổng đéo lọt mắt . Cơ mà rà soát ba cái hộ gia đình loi nhoi tới đòi kết xui gia cũng khọm rọm tởm lợm đéo khá khẩm là bao. Vạch lá tìm sâu thì Nhạc gia thuộc hàng danh gia thế phiệt ngon trớn phết. Lão gia cùng Thái thái gật đầu cái rụp. Tiểu thư hậm hực thỏa cũng đéo vùng vẫy bứt dây quyết định , đành đ.á.n.h đu đuôi ngựa chui tọt gả nương lủi thủi vầy thôi."

 

Thu Nguyệt cúi sát rỉ tai xầm xì oán thán: "Thế đéo ai ngờ bước chân vô ổ mới vạch mặt tỏ tường cái gia thất lộng lẫy xa hoa điếm đó chỉ mạ bọc mồ côi giả danh hào sảng thôi, nanh vuốt mọt rỗng bên trong tuềnh toàng nát tươm t.h.ả.m mốc hơn vạn Phó gia tụi tao... Cái mụ thái thái đó buôn bán đần độn ngây ngô. Nhạc gia dù cốt cách tinh túy gia sản đồ sộ nhỉnh hơn chút xíu thì mấy cái xèng tiền tài t.h.ả.m thương rã rượi. Bao năm ngậm nhấm cái bổng lộc mọn hôi chua của lão gia cộng trừ mấy cái mâm bánh xén dâng lên đéo xua , sờ túi quanh năm vẫn thiếu hụt ..."

 

"Tiểu thư bước chân vô trâu ngựa gánh vác việc nội trợ chi tiêu cái là mụ thái thái gào lên gắt gỏng thà c.h.ế.t sống c.h.ế.t đéo nhượng bộ. Đéo thì đéo , cái tiểu thư bận lòng bới móc l.ồ.ng lên , ung dung ngự tọa dạo sách kinh ngoáy chữ vẽ tranh còn tự tại rảnh rang hơn nhiều. Cơ mà mụ đấy phỉ báng con nha tì nữ lùa nguyên bầy đem sang vây khốn, vung tay tốn kém xót của. Tháng nào cũng bươi móc hạch sách dọa nạt siết c.h.ặ.t đồng lương vặt, rình mò vòi vĩnh bòn mót tiền của qua đằng tay tiểu thư vắt kiệt."

 

Mãn Bảo ú ớ tê dại bặt vô âm tín, lùi cái cổ chụm mắt xoi Phó Văn Vân lịm dần phó mặc chịu đ.â.m kim dửng dưng thụ hưởng: "Phó Nhị tỷ tỷ ơi, tỷ nén nhịn tài ghê gớm ?"

 

Phó Văn Vân đê mê nhắm mắt hé mỉa mai: "Đứa ngốc xít ơi, đừng hóng hớt lời con bé điên lảm nhảm. Bầy đàn tớ tậu tới dĩ nhiên gánh nuôi báo cô chúng. Toàn bộ tiền tài của nả vung ch.ót lọt gom về túi đàn em đéo thâm hụt xu mẻ rỗng đ.í.t."

 

Thu Nguyệt la hoảng: "Đéo lỗ lã là thao , tụi nó còn lôi cổ đàn em phe trâu ngựa hành hạ đủ thứ. Xài lén chùa cuỗm sức vầy bảo đéo xót của ?"

 

Phó Văn Vân trợn trừng ánh mắt soi thấu Mãn Bảo, bật hờ hững vặn vẹo: "Muội tự kiểm kê thử rốt cuộc thiệt thòi chút gì đéo?"

 

Mãn Bảo nặn bóp óc suy tính bùi ngùi lắc đầu: "Xét sòng thương thuyết buôn bán thì ngó bề ngoài khôn khéo đéo lỗ lã chút cặn nào. Nhược bằng gánh vác duyên kiếp phu thê gầy dựng quyến thuộc chung rễ đồng tông, lôi mớ tiền trần ai hạch toán, tình cảm nghĩa phu thê khô khốc nhạt nhẽo chớ? Mẫu đéo rảnh vạch sọc sổ nợ lằng nhằng vầy với phụ . Bất kỳ kho thóc hầm vàng phụ hì hục vun đắp tích cóp đều rơi rụng gọn trong tay mẫu tóm gọn hết thảy, quái gì mấy cái chuyện điếm thúi vạch mặt sát hại đ.â.m lén móc họng rách Việc dư vầy."

 

"Vì thế cái tầng lớp thường dân mạt hạng cũng đong đầy hỷ lạc đặc thù chốn dân dã," Phó Văn Vân cảm khái thấu tâm can, "Thời trẻ trâu dòm ngó đắm đuối bóng hình gầy guộc tơ tưởng gả cho đám thường dân áo bố cũng phước lành chả mảy may hối hận tẹo nào. Miễn ổng cũng thông thạo đôi dăm chữ bẻ đôi cày bừa rành rẽ rả rích cạ chuyện vãn chuyện là ngập tràn đắm đuối ."

 

"Thế ch.óa nhưng mà quanh quẩn cắm rễ đất Thái Ninh, lũ gia quyến quan nha hào hoa quyền quý dạng như Nhạc gia cũng lướt mắt kinh tởm sặc nước , con em dòng dõi Sĩ tộc cũng dò xét rạch ròi, thậm chí đến cái bọn lấc cấc con em cự phú điền trang ấp ủ trăm mẫu hương lân cũng soi xét ngó nghiêng lén lút dò xét." Phó Văn Vân bứt rứt ruột gan ân hận tột cùng, "Kẹt nỗi cái miệt Thai Châu - Kiến Châu đéo thể bì kịp cái nét văn hóa phóng khoáng mát mẻ của Miên Châu - Ích Châu dẫu chỉ một mảnh gấu áo. Tới đó cái phụ nữ tọt đường trùm rèm đội màn nón che vây bít bùng, ngửi thấy mùi cùng sư rúc xó kinh luyện chữ liền lôi hàng tá mớ bình phẩm gièm pha nhổ toẹt, cả mẫu cũng vùng vẫy kịch liệt cấm cản chống đối om sòm."

 

Nàng quặn lòng than oán ngút ngàn: "Mà trốn lủi tránh khỏi chuyện hôn nhân duyên nợ , nên ngấm ngầm đo lường vạch cán cân sòng phẳng suy tính , cái tay Nhạc Đại lang coi bề cũng là con cờ dự khá khẩm lọt hố trơn tru."

 

Phó Văn Vân trắng trợn vạch thẳng ruột gan lôi luôn bản chất lựa chọn Nhạc gia nhả toẹt, nàng dốc lòng tỉ tê móp méo: "Thời gian đó phong thanh dập dờn bay tứ tung bẩm báo ổng bố chồng nắm chắc vé thăng quan tiến chức. Không cắp đ.í.t lên kinh thì cũng luân chuyển khu vực miền Trung, chỗ đó tập quán văn hóa cởi trói khai sáng mơn mởn rộng lượng hơn chán vạn đám mạn Kiến Châu rúc xó rập khuôn."

 

"Chưa kể bụng thi thư học thuật của Nhạc Đại lang trong đám hỏi vợ cũng nhỉnh dọn mức trung bình kha khá. Thâm tâm gớm ghiếc tởm lợm Kiến Châu với Thai Châu thấy mồ nội, cộng gộp thêm lão cha cần gấp ngọn cờ thế lực hậu thuẫn nhà họ Nhạc nương tựa lót đường, mới lọt sổ chốt đơn rước mụ về. " Phó Văn Vân méo xệch oái ăm chua chát: "Oan trái nỗi dạo đấy gạt phăng cái con mụ chồng đéo dòm ngó kĩ càng, mụ tung cái vẻ từ bi hỉ xả ngoài mặt vung vãi lòe thiên hạ lóa mắt thui. Là do đui mù nhầm sai lối sất, đéo trách móc gièm pha chi cái lão cha già cả."

 

Nàng tỏ tường cái tướng Mãn Bảo gớm ghiếc oán giận oán hận khinh miệt lão cha nàng từ tấm bé oắt con mốc xì, ban nãy ló mặt lọt vô cũng thầm thì nhép miệng lôi bóng lão dè bỉu sỉ nhục toát mồ hôi. Nên Phó Văn Vân bèn dốc tàn rặn giải thích phân minh rõ nét.

 

Mãn Bảo lật bật tò mò đào sâu hỏi bồi: "Vậy Phó Nhị tỷ tỷ tiếp theo lèo lái tính toán mưu mô xảo quyệt chi tiếp tục chặng ?"

 

Phó Văn Vân ngọt lịm mơn man rả rích: "Mấy cái rắc rối dưa chua mắm muối nóng vội xôi hỏng bỏng . Gốc rễ xương m.á.u kẹt phứa của bây giờ là vực dậy cái xác mục ruỗng ốm nhom . Mớ đành nhờ tay thu xếp hộ, trăm việc khác hạ hồi phân giải đủng đỉnh từ từ cũng đéo muộn."

 

Mãn Bảo gật đầu tán thưởng: "Cũng thôi, thời thế xoay vần tương lai còn dài ngoằn ngoèo."

 

Thu Nguyệt lỳ chướng mắt uất ức đéo xuôi, trút cơn giận lẫy cho tiểu thư lầm lũi rước lấy uất ức thiệt thòi dã man.

 

Châm cứu chằng chịt cho Phó Văn Vân xong xuôi gọn gàng, Mãn Bảo thò đầu ngó sân lướt mắt một hồi, quẳng liền cục thắc mắc: "Thế Nhạc Đại lang , thằng cha đéo vác mặt thăm hỏi Phó Nhị tỷ tỷ ?"

 

Phó Văn Vân tựa hẳn xương cốt rệu rã trườn gối lười nhác lim dim nhắm mắt thụ hưởng dư âm trị liệu ru ngủ xộc tới ồ ạt đê mê. Bất thần đéo cần huy động tư duy suy tính mà tuột miệng bật thẳng toẹt: "Sẩm tối hôm qua lân la tới một vòng, mà chướng khí ngập óc lười đéo thiết xoay qua cợt nhả tấu hài nghênh tiếp, đá một phát đ.í.t dẹp mịe dông xéo khỏi mắt tao ."

 

 

Loading...