Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1178: Phó Văn Hoa
Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:10
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Văn Hoa, con trai độc nhất của Phó huyện lệnh, em trai của Phó Văn Vân, tình cờ bằng tuổi Bạch Thiện.
Tính toán cẩn thận thì Bạch Thiện và Mãn Bảo cũng chỉ mới gặp ba . Có một là từ xa lúc tiễn cả nhà họ rời khỏi huyện La Giang, hai khác là lúc đến tìm Phó Nhị tiểu thư thì bắt gặp, câu chuyện với đếm đầu ngón tay còn thừa.
Nếu tình cờ đụng mặt đường lớn, bọn họ chắc chắn nhận đối phương.
mà, chỉ cần xưng tên, ấn tượng của họ về sâu sắc đến cực độ.
Bao gồm cả Bạch Nhị lang, cũng vô cùng ấn tượng với .
Bởi vì, tuy ít gặp mặt, nhưng cái tên của họ luôn hiện hữu trong cuộc sống của .
Đặc biệt là bạn nhỏ Phó Văn Hoa, từ khi còn nhỏ, cha sở thích kiểm tra bài tập lấy roi quất : "Ngươi Bạch Thiện ở Thất Lý thôn xem, tuổi tác xấp xỉ ngươi, bài luận vạch những tệ nạn trong quá trình xây dựng thủy lợi cho . Còn ngươi thì , bảo ngươi học thuộc một bài trong «Luận Ngữ» mà cứ như đòi mạng ngươi ..."
"Ngươi xem , đây là bài luận Bạch Thiện ở Thất Lý thôn mới ..."
"Ngươi xem, Bạch Thiện ở Thất Lý thôn đến «Đại Học» ..."
"Ngươi xem, đây là chữ do Chu Mãn ở Thất Lý thôn , ngươi tự nét chữ của ngươi xem..."
"Ngươi xem, đây là thư Chu Mãn ở Thất Lý thôn cho Nhị tỷ của ngươi, là con gái mà thuộc lòng một nửa bộ «Xuân Thu», còn ngươi ngay cả «Đại Học» cũng học thuộc nổi..."
Trong khi đó, những gì Bạch Thiện là từ miệng Mãn Bảo: "Phó Nhị tỷ tỷ bảo, của tỷ sách siêu chậm. Bây giờ dồn hết tâm trí , tỷ tự học, chỗ nào hiểu mới thỉnh giáo . Khổ nỗi ông hủ lậu, lúc dạy học cứ dựng tấm bình phong mặt tỷ , cũng chẳng thích giải đáp thắc mắc cho tỷ , thà rằng cầm sách hỏi cha tỷ còn hơn."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Phó Nhị tỷ tỷ bảo, tỷ đặc biệt tẩn cho một trận."
"Phó Nhị tỷ tỷ bảo tỷ lén bài luận cho , bảo mang nộp cho chấm..."
Hoặc là Bạch Nhị lang : "Cha bảo, nếu mà còn chạy rông khắp thôn theo các tỷ chơi bời lêu lổng, lớn lên sẽ trở thành Phó Văn Hoa thứ hai. Mà , học dốt đến mức cơ ?"
Thế là, hai thiếu niên chạm mặt trong đại sảnh, cứ thế trố mắt một hồi lâu. Khóe miệng Phó Văn Hoa khẽ nhếch, chút vui mà chắp tay: "Thì là Bạch công t.ử, ngưỡng mộ đại danh lâu."
Bạch Thiện đáp lễ: "Phó công t.ử, cũng ngưỡng mộ đại danh lâu."
Phó Văn Hoa cảm giác câu của đối phương là đang mắng , nhưng hiện tại bằng chứng, đành hừ lạnh một tiếng trong lòng. Cậu lập tức tiến tới nhiệt tình nắm lấy tay Nhạc Đại lang, xởi lởi gọi: "Nhị tỷ phu, Nhị tỷ của ?"
Rõ ràng Nhạc Đại lang ngờ em vợ đột nhiên xuất hiện ở kinh thành, hơn nữa còn đột ngột lù lù xuất hiện tại nhà . Y sửng sốt mất một lúc mới đáp: "Nhị tỷ đang ở hậu viện, lên kinh thành thế ?"
Phó Văn Hoa bụi trường dặm dính đầy , mệt mỏi nhưng nét mặt vô cùng hớn hở. Cậu mặc kệ Bạch Thiện đang cạnh, chỉ kéo tay Nhạc Đại lang chuyện: "Phụ thăng chức Kiến Châu Trưởng sử, lên kinh thuật chức. Mẫu nghĩ đến Nhị tỷ đang thai, trong lòng yên tâm, nên cả nhà liền cùng phụ lên kinh, coi như để tiện thăm Nhị tỷ luôn. Phải , Nhị tỷ , tỷ còn ?"
Nhạc Đại lang nhớ cơn thịnh nộ của cha tối qua, cùng với những lời xì xầm to nhỏ của xóm giềng, lưng tát mồ hôi hột: "Nhạc... nhạc phụ đại nhân và nhạc mẫu đại nhân cũng đến ?"
"Đến , nhưng phụ mẫu vẫn còn đang đường, e là trễ mất hai ngày mới tới," Phó Văn Hoa vui vẻ kể: "Mẫu đường ốm một trận nên chậm hơn một chút. Phụ nghĩ rằng chúng kinh còn thuê nhà thuê cửa nữa, nên bảo Từ quản gia . Hắc hắc hắc, sốt ruột chờ tà tà phía , nên cùng Từ quản gia tới kinh thành ."
Phó Văn Hoa thấy Phó Văn Vân mãi , khỏi ngạc nhiên: "Nhị tỷ vẫn đến , Xuân Thảo gì mà chậm thế? Thôi để tự thăm tỷ , Nhị tỷ phu, cứ tiếp khách nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1178-pho-van-hoa.html.]
Nói xong liền định cất bước về phía hậu viện. Nhạc Đại lang vội vàng tạ với Bạch Thiện, rảo bước đuổi theo gọi: "Văn Hoa, Văn Hoa, Nhị tỷ mới sinh xong, bây giờ thể phòng sinh ."
Phó Văn Hoa đột ngột khựng , xoay trố mắt hỏi: "Cái gì? Tỷ của sinh á?"
Nhạc Đại lang kìm nụ , gật đầu: "Sinh , sinh một bé trai."
Phó Văn Hoa cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về hậu viện, Nhạc Đại lang vội vã đuổi theo. Bạch Thiện ở cửa đại sảnh, mỉm bóng lưng hai khuất dần.
Phó Văn Hoa căn bản chẳng kiêng kỵ xui xẻo gì sất, chạy tọt trong tìm Nhị tỷ.
Phó Văn Vân cũng vô cùng kinh ngạc hỏi: "Sao lên kinh thành thế ?"
Phó Văn Hoa thấy chị gái tuy sắc mặt nhợt nhạt, nhưng trông vẫn , bèn thở phào nhẹ nhõm: "Đệ cùng phụ mẫu lên đây. Phụ thăng chức Kiến Châu Trưởng sử, lên kinh thuật chức, và mẫu đến thăm tỷ nên cùng luôn."
Phó Văn Vân chớp chớp mắt: "Trưởng sử ? Không là Tư mã ?"
"Vốn là Tư mã, nhưng phụ nhậm chức hơn một tháng thì Trưởng sử trúng gió gục luôn," Phó Văn Hoa hắc hắc : "Thứ sử đại nhân lựa tới lựa lui, thấy phụ là thích hợp nhất để tiếp quản, nên tiến cử phụ với Lại bộ. Lại bộ phê chuẩn, nên phụ lên kinh thuật chức."
Thực cũng hẳn là phê chuẩn, chỉ là Lại bộ khả năng cao sẽ đồng ý với sự tiến cử của Thứ sử Kiến Châu. Việc gọi Phó huyện lệnh lên kinh thuật chức là để xem xét cuối, nếu vấn đề gì sẽ cấp công văn, dọn dẹp hành lý xong là thể nhậm chức.
Vốn dĩ chuyện chỉ cần một Phó huyện lệnh lên kinh là , nhưng chẳng Phó Văn Vân đang ở kinh thành ?
Dù Phó thái thái luôn miệng chê bai con gái bướng bỉnh lời, nhưng dù cũng là cục cưng nâng niu từ bé, vốn dĩ bà đồng ý để nàng vác bụng bầu to vượt mặt theo lên kinh thành.
Phó Văn Hoa thấy tỷ phu loanh quanh ngoài cửa , liền nhíu mày, phịch xuống cái ghế bên giường khẽ than thở: "Trên đường tới đây, mẫu cứ càu nhàu suốt, bảo lẽ tỷ nên đợi sinh con xong hẵng lên kinh, mang cái bụng to đùng đường chẳng tiện tẹo nào..."
Phó Văn Vân bật : "Sinh xong thì bảo đứa bé còn nhỏ quá tiện xa cho mà xem."
"Đệ cũng đấy, nhưng tỷ cứ lên kinh thành, mẫu thấy tỷ, ngày nào cũng lôi và phụ lải nhải. Phải , cháu trai ? Mau bế tới cho mặt cái coi."
Phó ma ma bế đứa bé bên cạnh nãy giờ, mặt đến cứng cả , vội bế đứa bé tới mặt .
Phó Văn Hoa đứa bé bé tí teo, bế mà chẳng dám, chỉ buông một câu: "Xấu quá mất."
Mãn Bảo đáp: "Lúc mới đẻ cũng thế thôi, lớn lên là ngay."
Phó Văn Hoa lúc mới nàng, thấy quen quen nhưng nhận , bèn hỏi: "Ngươi là ai ?"
Mãn Bảo: "Chu Mãn."
Phó Văn Hoa lập tức nhớ : "À, ngươi cùng Bạch Thiện đến đúng ."
Cậu chút rầu rĩ vui, giọng điệu thiếu thiện hỏi: "Các ngươi đến đây gì?"