Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1179: Một cước
Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:22:11
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo đang định lên tiếng thì Phó Văn Vân dịu dàng : "Muội là bạn của , đến thăm đấy, ý kiến gì ?"
Phó Văn Hoa lầm bầm hai tiếng, nhưng thêm lời nào.
Phó ma ma cạnh vẻ mặt như thôi.
Phó Văn Vân cất giọng hỏi: "Đệ mang theo bao nhiêu lên kinh thành ?"
"Chỉ Từ quản gia và Phùng Thụ thôi." Phó Văn Hoa đáp: "Phụ chúng lên kinh chỉ ở mười mấy, hai mươi ngày, nán lâu nên cần mang theo nhiều ."
Phùng Thụ là gã sai vặt của Phó Văn Hoa, chỉ lớn hơn hai tuổi, từ nhỏ thư đồng cho .
Phó Văn Vân gật đầu, sang bảo Phó ma ma: "Ra với Đại gia một tiếng, kê thêm một cái giường trong thư phòng để Văn Hoa ngủ chung với , còn Từ quản gia và Phùng Thụ thì sắp xếp ở tiền viện."
Phó ma ma lời.
Mãn Bảo thấy nàng ý định cho gia đình , liền nhướng mày, dậy : "Phó Nhị tỷ tỷ, tỷ hai cửu biệt trùng phùng, hẳn là nhiều chuyện để tâm tình, xin phép về , ngày mai đến thăm tỷ."
"Được," Phó Văn Vân nắm lấy tay nàng, chớp chớp mắt, "Cảm ơn đến thăm ."
Mãn Bảo hiệu hiểu, xoay cất túi châm cứu hòm t.h.u.ố.c. Phó Văn Hoa thấy, sửng sốt hỏi: "Cái gì đây?"
Mãn Bảo dùng ánh mắt như kẻ ngốc quét qua một cái, thèm trả lời.
Phó Văn Hoa: ...
Phó Văn Hoa tức tối : "Ta đây là hòm t.h.u.ố.c, ngươi đeo hòm t.h.u.ố.c đến thăm tỷ tỷ ?"
Mãn Bảo đeo hòm t.h.u.ố.c lên, mỉm đáp: "Ngươi đoán xem?"
Phó Văn Vân kìm khẽ vỗ Mãn Bảo một cái, mắng: "Đi nhanh giùm cái ."
Mãn Bảo mỉm xoay bước ngoài.
Phó ma ma vẫn túc trực ngoài cửa , đợi nàng bước liền cố ý to: "Mãn tiểu thư, t.h.u.ố.c của thái thái nhà chúng cần đổi ạ?"
Mãn Bảo cũng lớn giọng đáp : "Đổi chứ, lát nữa sẽ kê toa t.h.u.ố.c cho bà, bà tự lấy nhé. Ta sẽ giao toa t.h.u.ố.c cho Nhạc Đại gia. Ơ, vị chính là Nhạc Đại gia ? Chúng phía kê toa t.h.u.ố.c nhé?"
Phó Văn Hoa trong phòng rõ mồn một.
Phó Văn Vân: ...
Nhạc Đại lang đang ngay cửa sổ cách đó xa: ...
Phó Văn Hoa sang Nhị tỷ đang giường, hỏi: "Nhị tỷ, tỷ bệnh ?"
Phó Văn Vân đáp: "Tỷ mới sinh hôm qua, cơ thể chút suy nhược nên nhờ đại phu bốc t.h.u.ố.c uống."
Phó Văn Hoa ngốc. Nếu chỉ là khám bệnh bốc t.h.u.ố.c bình thường, tại Phó ma ma cố tình lớn tiếng để cho thấy?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Cậu phắt sang Thu Nguyệt.
Thu Nguyệt ôm đứa bé lảng tránh ánh mắt của , Phó Văn Hoa là ngay uẩn khúc. Cậu vùng dậy chạy vọt ngoài, Phó Văn Vân luống cuống kêu lên một tiếng.
Phó Văn Hoa lao khỏi cửa phòng liền thấy rể thứ hai của đang nghểnh cổ bậu cửa sổ. Thấy xông , Nhạc Đại lang giật thót thẳng dậy, ho nhẹ một tiếng gượng: "Văn Hoa , thư phòng sai thu dọn xong xuôi, tối nay tha hồ trò chuyện nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1179-mot-cuoc.html.]
Phó Văn Hoa mặt sa sầm trừng mắt liếc gã một cái, thấy Chu Mãn và Phó ma ma còn trong viện, bèn hỏi: "Nhị tỷ phu, đến đây cũng một lúc , thông gia công mặt thì thôi, đến cả thông gia mẫu cũng chẳng thấy tăm ? Nhà các chỉ mỗi cái sân hai tiến (hai khu) thôi ?"
Nhạc Đại lang gượng gạo đáp: "Mẫu tuổi tác cao, thể mệt mỏi, lúc chắc đang ngủ trưa."
Phó Văn Hoa sa sầm mặt gật đầu: "Quả thực nên quấy rầy trưởng bối, đằng dạo một lát."
Nói xong, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng tiền viện.
Nhạc Đại lang trừng lớn hai mắt, vươn tay gọi với theo: "Tam , Văn Hoa, từ từ thôi..."
Mãn Bảo đang múa b.út kê đơn trong đại sảnh, thấy Phó ma ma cứ thò đầu ngó nghiêng ngoài, bèn mỉm lắc đầu.
Bạch Thiện một bên thong thả uống , đặt chén xuống, cũng liếc mắt ngoài hỏi: "Sao thế, Phó Nhị tiểu thư phiền nhà đẻ ?"
Mãn Bảo buông b.út, thổi cho ráo mực : "Phó Nhị tỷ tỷ giờ chỉ thể liệt giường, cái nhà thì bé tẹo mà nhét bao nhiêu là , giấu diếm cho ?"
" thế đấy," Phó ma ma thấy thiếu gia nhà vẫn tới, bèn vỗ tay bộp bộp than thở: "Khổ nỗi Nhị tiểu thư nhà chúng cứ bướng bỉnh, nhất quyết để thiếu gia mặt, chậc chậc."
Mãn Bảo nghĩ thế, nàng nhấc mí mắt liếc Phó ma ma, dòm dáo dác xung quanh, thấy trong đại sảnh chẳng ai khác mới ghé sát tai Phó ma ma thầm thì: "Cho dù Phó Nhị tỷ tỷ gật đầu thì miệng cũng thể tùy tiện thốt . Bà đấy nhé, cũng đừng thể hiện rõ ràng quá, chỉ cần khẽ điểm qua vài câu là đủ, bằng Phó Nhị tỷ tỷ khó bề dọn dẹp hậu quả."
Phó ma ma vẫn hiểu ý, bên ngoài vang lên tiếng bước chân "bịch bịch bịch". Phó Văn Hoa từ hậu viện chạy vụt , ngẩng đầu thấy họ, đang định chạy tới thì bỗng tiếng choang của đồ sứ vỡ nát vang lên từ căn phòng nhỏ xa.
Phó Văn Hoa bất giác khựng , ngoái đầu , cũng đồng loạt xoay qua xem thử.
Chỉ thấy cánh cửa phòng nọ đập tung "bốp" một tiếng, một gã đàn ông trung niên rắn rỏi, mặt hằm hằm sát khí từ trong lao . Vừa thấy Phó Văn Hoa, ông liền xông tới, chộp lấy gào lên: "Thiếu gia, Nhị cô nãi nãi, Nhị cô nãi nãi chịu oan ức lớn !"
Phó Văn Hoa sửng sốt một giây mới sực tỉnh Nhị cô nãi nãi chính là Nhị tỷ của , trừng to hai mắt hỏi: "Nhị tỷ ấm ức chuyện gì?"
"Văn Hoa..." Nhạc Đại lang cũng từ hậu viện rượt theo tới nơi.
Người đàn ông trung niên liếc xéo Nhạc Đại lang một cái, nộ khí mặt rành rành giấu : "Thiếu gia, tiểu nhân ngoài cho ngựa ăn cỏ, mấy hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao chuyện nhà họ Nhạc, lúc đó mới hôm qua Nhị cô nãi nãi sinh khó. Ấy thế mà Nhạc lão thái thái nhất quyết thỉnh đại phu cho ngài , còn xúi giục bà đỡ m.ổ b.ụ.n.g lấy con, thẳng thừng là chỉ cần giữ đứa bé."
Sắc mặt Nhạc Đại lang tái mét, thấy gã đàn ông trung niên câu nào câu nấy đ.â.m trúng tim đen, vội vàng xua tay ngăn : "Từ quản gia, đó chỉ là lời đồn đãi nhảm nhí của bọn hàng xóm thôi, sự thật..."
"Ban đầu nô tài cũng nghĩ y chang , dám tin bừa, nên nãy giờ mới lén la lén lút dọ hỏi đám hạ nhân nhà họ Nhạc, mới chuyện là thật trăm phần trăm! Thiếu gia ơi, Nhị cô nãi nãi chịu thiệt thòi lớn quá !"
Mặt mày Phó Văn Hoa tối sầm , phắt sang trừng trừng Nhạc Đại lang.
Nhạc Đại lang kêu "Ây da, ây da" rối rít phân bua: "Tam , tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, hiểu lầm thật mà. Mẫu nào ý đó, chỉ là tỷ tỷ sinh khó, t.h.a.i nhi ngang, lúc bấy giờ tỷ ngất xỉu , mẫu bất đắc dĩ mới hạ sách đó. Đệ tin cứ hỏi vị đại phu xem."
Nhạc Đại lang chỉ tay Mãn Bảo.
Gã chỉ Mãn Bảo thì thôi, chỉ một cái Phó Văn Hoa liền tức đến bật . Cậu chỉ Chu Mãn hỏi Nhạc Đại lang: "Ngươi gọi cô là gì?"
Nhạc Đại lang ngớ : "Đại phu mà."
Phó Văn Hoa: "Đại phu?"
Nhạc Đại lang ngây ngốc gật đầu: " , cô chính là đại phu đỡ đẻ cho tỷ tỷ đấy. Nghe còn là bạn cũ của tỷ ..."
Phó Văn Hoa nhướng mày, chẳng thèm gã hết câu, nhấc chân đạp thẳng một cước bụng Nhạc Đại lang, c.h.ử.i mắng: "Đại phu cái con khỉ nhà ngươi——"
Nhạc Đại lang kịp phòng , cú đạp mạnh hiểm, gã lùi liền ba bước ngã phịch xuống đất. Phó Văn Hoa nhào tới đè gã đ.á.n.h, phẫn nộ gầm lên: "Đại phu, đại phu , đến chị em nhất của tỷ tỷ mà ngươi cũng nhận , hôm qua ngươi rúc ở cái xó nào, đại phu cái con khỉ——"
Hẹn gặp lúc 9 giờ 30 tối.