Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1181: Không ở lại

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:24:49
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Thược thao thao bất tuyệt: "Hôm qua sở dĩ cửa hiệu chúng chớp mắt lấy t.h.u.ố.c , là nể mặt mũi của Chu tiểu đại phu. Cô là đại phu tọa đường của Tế Thế Đường, tiểu thần y nức tiếng kinh thành. Đại chưởng quỹ nhà nể tình nên mới chỉ lấy giá gốc, nếu tính đúng giá, viên t.h.u.ố.c đó đáng giá một trăm năm mươi lượng cơ."

 

Tiểu Thược lấy một tờ hóa đơn đưa cho Nhạc lão thái thái xem: "Đây là hóa đơn, hôm qua cửa tiệm cho mang tới quý phủ, ba lượng ba tiền bạc thêm là tiền t.h.u.ố.c mới bốc. Bà thể xem qua."

 

Thấy sắc mặt Nhạc lão thái thái sượng trân, Tiểu Thược cúi hì hì: "Nếu lão thái thái tin, cứ việc cầm đơn t.h.u.ố.c mấy tiệm t.h.u.ố.c khác hỏi giá, t.h.u.ố.c của Tế Thế Đường chúng tuyệt đối thể đắt hơn các tiệm khác ."

 

Cậu liếc Mãn Bảo một cái nhỏ: "Thật khoản vẫn tính phí khám bệnh tận nhà của Chu tiểu đại phu. Chu tiểu đại phu dặn dò, thái thái quý phủ là chị em của cô , cô yên tâm nên mới đích tới khám bệnh, việc Tế Thế Đường chúng tiện can thiệp."

 

Phó Văn Hoa vòng lưng Nhạc lão thái thái, trừng mắt Nhạc Đại lang đang thu lu ghế, dằn giọng: "Nhị tỷ phu, tiền t.h.u.ố.c thang của Nhị tỷ để nhà họ Phó tự bỏ tiền túi ?"

 

Nhạc Đại lang mũi vẫn còn đau râm ran, vội vã thanh minh: "Tam đừng hiểu lầm, chỉ là hôm qua bận rộn rối tinh rối mù nên kịp thanh toán với tiệm t.h.u.ố.c thôi."

 

Gã quýnh quáng sang Nhạc lão thái thái, gọi với giọng thiểu não: "Mẫu ơi~~"

 

Nhạc lão thái thái khan: " , đúng là hôm qua luống cuống tay chân, , mau đưa vị tiểu nhị thanh toán."

 

Tiểu Thược khom hành lễ với Mãn Bảo, hớn hở theo chân hạ nhân nhà họ Nhạc xuống thanh toán nợ nần.

 

Từ quản gia nheo mắt quan sát, trong lòng chẳng đang tính toán mưu mô gì.

 

Mãn Bảo nãy giờ cứ cắm mặt uống , lúc mới thong thả đặt chén xuống, ngẩng mặt với Nhạc lão thái thái: "Nhạc Đại gia gì nguy hiểm , hai ngày tới hạn chế ăn đồ nhiều dầu mỡ, chú ý nghỉ ngơi là thỏa thôi."

 

Phó Văn Hoa hừ lạnh một tiếng, lưng định xộc thẳng hậu viện. Nhạc lão thái thái nơm nớp sợ ôm mất, vội sai hạ nhân túm lấy .

 

Mắt thấy Phó Văn Hoa sắp bùng nổ, Từ quản gia lật đật bước tới cản: "Thiếu gia, chúng tìm chỗ trọ , đợi thu xếp thỏa hẵng bàn tiếp."

 

"Vậy cứ để Nhị tỷ ở cái xó ?"

 

Từ quản gia mỉm: "Mãn tiểu thư chẳng Nhị cô nãi nãi qua cơn nguy kịch ? Đã thế thì nghĩ cho dù nhà họ Nhạc bạc bẽo cạn tình đến cũng dám giở trò hành hạ Nhị cô nãi nãi lúc , vả chăng lão gia dăm bữa nửa tháng nữa là tới kinh thành ."

 

Phó Văn Hoa lúc mới nghiến răng nghiến lợi nhượng bộ, xoay gót tính rời .

 

Nhạc Đại lang vốn định giả c.h.ế.t ghế trốn tránh trách nhiệm, thấy thì cuống quýt, mặc kệ đau nhức, gã vùng dậy chặn đường: "Tam , hạ nhân dọn dẹp phòng ốc tươm tất , mới lên kinh lạ nước lạ cái định dạt ở?"

 

Nhạc lão thái thái dẫu trong lòng chán ghét Phó Văn Hoa cực điểm, nhưng lúc mà để bỏ ngoài ở thật, đến lúc nhà họ Phó kéo tới, nhà họ Nhạc e là càng mang tiếng vô lý rành rành. Thế là bà cũng nặn nụ giả lả tiến lên níu kéo: "Phó tiểu lang quân, thì cũng nghĩ cho Nhị tỷ của chứ, lúc trời sắp xẩm tối , nó mà ngoài trọ thì sẽ lo sốt vó lên cho xem..."

 

Từ quản gia dĩ nhiên đời nào chịu để Phó Văn Hoa tiếp tục nấn ná chốn , bèn kề tai nhỏ: "Thiếu gia, chúng lên kinh vốn dĩ là để lo liệu chỗ ăn ở chu cho lão gia thái thái, chi bằng ngay bây giờ ngoài tìm môi giới xem căn nào tươm tất ."

 

Phó Văn Hoa quả quyết gật đầu: "Được."

 

Nhạc Đại lang vội vã ngăn : "Cho dù tìm môi giới thì cũng thong thả đợi đến ngày mai hẵng , hôm nay lặn lội đường xa mệt nhoài , chi bằng cứ tạm nghỉ chân ở nhà..."

 

Phó Văn Hoa chẳng nể nang đẩy phăng gã , quát lớn: "Xê , cẩn thận tẩn cho một trận bây giờ!"

 

Nhạc Đại lang rụt cổ lùi , nhưng mồm mép vẫn khăng khăng để Phó Văn Hoa ngoài trọ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1181-khong-o-lai.html.]

 

Em vợ từ xa lặn lội tới đây, chân ướt chân ráo mà ngoài ở trọ, đồn đãi ngoài sẽ xỉa xói gã thế nào đây?

 

Mãn Bảo trơ trọi trong đại sảnh thấy , dang hai tay về phía Bạch Thiện đang chờ sẵn ngoài cửa, dọn dẹp b.út mực bàn xách hòm t.h.u.ố.c bước .

 

Hai chắp tay thi lễ cáo từ hai con nhà họ Nhạc đang bận tối tăm mặt mũi rảnh đoái hoài, bịm miệng tủm tỉm lẻn mất hút.

 

Tiểu Thược cũng thu gom gọn gàng món tiền, đang chực chờ ngoài cửa.

 

Sau khi ba lên xe, Đại Cát vung roi thúc ngựa . Ra khỏi con hẻm, Mãn Bảo mới lên tiếng: "Cứ dừng ở đây một lát ."

 

Bạch Thiện thò đầu trong hẻm, thấy tiếng ồn ào bên đó càng lúc càng lớn, nghĩ bụng chắc kịch vui còn kéo dài, bèn tò mò hỏi Tiểu Thược: "Viên t.h.u.ố.c đó thật sự quý giá đến thế cơ ?"

 

"Đương nhiên là quý giá ," trả lời là Mãn Bảo, nàng kể: "Viên bảo mệnh đó hai tháng mới một , mỗi tối đa chỉ năm viên, khi nguyên liệu gom đủ, khi ba tháng mới một mẻ cơ."

 

Tiểu Thược gật gù liên tục, nhỏ: "Đại chưởng quỹ vốn định tính tiền viên t.h.u.ố.c là tám mươi lượng cơ, vì đó là Chu tiểu đại phu lấy..."

 

Mãn Bảo xua tay: "Khỏi tính toán lằng nhằng, gia đình mua t.h.u.ố.c đáng giá bao nhiêu cứ tính bấy nhiêu, các thích c.h.é.m thêm chút đỉnh cũng chả thèm quan tâm ."

 

Tiểu Thược toe toét : "Ai tính thêm chứ, Tế Thế Đường chúng từ tới nay đều giá cả chăng, già trẻ lừa mà."

 

Bạch Thiện: ... Quỷ mới tin nhà ngươi, thế nãy ai bô bô cái miệng viên t.h.u.ố.c bán 150 lượng hả?

 

Chỉ một viên t.h.u.ố.c bé tẹo thôi, thừa sức mua đứt một gian hàng ở huyện thành của họ .

 

Đang mải miết suy nghĩ, trong hẻm bỗng trở nên rộn ràng hơn hẳn. Rốt cuộc nhà họ Nhạc cũng đành bó tay giữ nổi chân Phó Văn Hoa. Ai dám hó hé cản đường là tung cước đá văng, đám hạ nhân sợ vỡ mật chẳng dám bén mảng. Nhạc Đại lang khi lãnh đủ hai cú đá cũng đành cụp vòi, chỉ lũn cũn bám đuôi khuyên can, trơ mắt sải bước rời khỏi cửa nhà họ Nhạc.

 

Từ quản gia dìu Phó Văn Hoa khỏi cổng, Phùng Thụ đ.á.n.h xe ngựa nhà họ tới, chủ tớ ba leo tót lên xe, mặc xác nhà họ Nhạc khẩn khoản níu kéo, thúc ngựa thẳng.

 

Nhạc lão thái thái dựa cửa, đập cửa bù lu bù loa: "Cớ sự thế , cớ sự thế ? Tiểu cữu gia dù giận dữ cỡ nào, cũng thể để tỷ tỷ nhọc lòng lo lắng trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế chứ."

 

Phó Văn Hoa chễm chệ càng xe, liếc Nhạc lão thái thái một cái chỉ thẳng mặt Nhạc Đại lang mắng xối xả: "Nhạc Lam, nếu ngươi còn dám ức h.i.ế.p tỷ tỷ , gặp ngươi nào là đ.á.n.h ngươi đó. Ngươi về nhà nhất là đối xử t.ử tế với tỷ tỷ . Chẳng gì mà lo lắng với lo lắng cả. Phó ma ma thế nào thừa, bà tuyệt đối rảnh nhai những chuyện tào lao mặt Nhị tỷ . nếu hạ nhân nhà ngươi cái loại a miu a cẩu nào đó dám lải nhải mặt tỷ tỷ , tỷ yên tâm dưỡng bệnh, thì ngươi cứ liệu hồn đấy!"

 

Nhạc lão thái thái đang gào bỗng im bặt, mặt cắt còn giọt m.á.u. Sắc mặt Nhạc Đại lang cũng khó coi kém.

 

Phó Văn Hoa chẳng thèm để gã thời gian phản ứng, lập tức bảo Phùng Thụ đ.á.n.h xe thẳng.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nhạc Đại lang trân trân theo bóng chiếc xe ngựa khuất dần, lúc ngoái đầu liền bắt gặp ánh mắt tò mò soi mói của đám láng giềng. Sực nhớ mặt còn in hằn vết thương, gã vội vàng lấy tay áo che khuất, ngoắc tay gọi một tên gia nhân dặn dò: "Mau bám theo xem hôm nay đám Tiểu cữu gia ngủ ."

 

Tên gia nhân , tất tả chạy đuổi theo.

 

Chiếc xe ngựa lóc cóc chạy khỏi ngõ. Từ quản gia trông thấy cỗ xe đang đậu lù lù một bên, thở phào nhẹ nhõm như trút tảng đá đè nặng. Ông lật đật nhảy phắt xuống, chạy chậm lên phía , chắp tay liên hồi cung kính: "Bạch công t.ử, Mãn tiểu thư..."

 

Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều nhé.

 

 

Loading...