Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1186: Chuyện tốt
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:24:54
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo đỡ Phó Văn Vân vững vàng lớp đệm chăn trải sẵn, tỉ mẩn bắt mạch cho nàng gật gật đầu. Phó ma ma cũng bế theo đứa nhỏ leo lên xe, Phó Văn Hoa thì chễm chệ ngay càng xe, vung tay hiệu: "Đi thôi!"
Phùng Thụ tức tốc thúc xe ngựa lao . Chờ xe chạy khuất, Từ quản gia mới xua quân rút êm khỏi nhà họ Nhạc, mặc cho Nhạc Đại lang và bọn nhà xúm xít lôi kéo cản ngăn.
Lúc Nhạc Đại lang hớt hải chạy thì xe ngựa khuất dạng nơi đầu ngõ, lũ gia nhân nhà họ Ân lúp xúp chạy bộ theo chiếc xe. Gã giậm chân bình bịch, lòng sôi như lửa đốt mà đành bất lực. Ngoái đầu thấy mẫu cũng c.h.ế.t sững đó, bỗng nhiên một nỗi oán hận dâng trào. Gã kêu lên một tiếng "Ây da" não nề ngoắt bước trong.
Nhạc lão thái thái lật đật đuổi theo: "Đại lang, giờ tính đây, tính đây hả trời? Đợi lát phụ con về chuyện, chẳng rõ ông sẽ nổi trận lôi đình đến mức nào nữa."
Tối hôm qua Nhạc lão gia về tới nhà, tin Phó Văn Hoa đặt chân đến kinh thành nổi một trận cuồng phong. Ông quy kết Nhạc Đại lang quản chuyện nhà cửa như một mớ bòng bong. Sự tình hôm qua nếu lỡ bề sai bét thì cứ việc thành tâm nhận là xong, hà cớ gì cứ quanh co thoái thác.
Chân ướt chân ráo tới kinh thành, thiên hạ kịp tường tận một ai, dạo kinh đô bỗng rối ren muôn nẻo. Lão gia ngày ngày sớm hôm bôn tẩu, nơm nớp lo âu sợ sệt, nào ngờ thằng quý t.ử đến nhúm việc nhà tẻ nhạt mà cũng lo liệu chẳng xong...
Câu rống của mẫu khiến Nhạc Đại lang đờ đẫn cứng nhắc. Gã nghiến răng, chợt tỉnh trí bèn réo một tên gia nhân nhanh nhẹn nhất: "Nhanh chân bám theo xem hôm nay đám Tiểu cữu gia ngủ ở chốn nào."
Tên gia nhân lệnh, cắm đầu chạy như ma đuổi theo .
Ân Hoặc khoái chí vô cùng tiến độ việc thần tốc của hạ nhân nhà . Cậu phất tay hiệu cho Trường Thọ phát tiền thưởng, phẩy tay giải tán đám gia đinh trở về.
Từ quản gia rước tới cái viện ông đặt cọc thuê. Phó Văn Hoa xốc chị gái tận trong, Mãn Bảo ân cần xem xét thể một nữa. Xác nhận thứ êm xuôi, nàng mới mỉm xán lạn: "Xong xuôi nhé, Nhị tỷ tỷ giờ thể yên lòng dưỡng bệnh ."
Phó Văn Vân mỉm, nắm c.h.ặ.t t.a.y Mãn Bảo: "Đa tạ nhiều lắm."
"Có gì mà tạ." Mãn Bảo thoăn thoắt kê một đơn t.h.u.ố.c mới toanh, đoạn : "Phó Nhị tỷ tỷ ơi, tỷ chẳng cần ngày nào cũng châm kim , cứ đều đặn năm ngày một là đủ. Đơn t.h.u.ố.c là đồ mới, giá thành rẻ hơn chút đỉnh nhưng d.ư.ợ.c tính thì chẳng thua kém là bao ."
Nàng trao tay đơn t.h.u.ố.c mới cho Thu Nguyệt. Đoán chừng họ chắc còn khối chuyện nhà cần bàn bạc với , nàng tiện nán lâu quấy rầy, đành mỉm thoái lui: "Ta về đây, dăm bữa nữa ghé thăm tỷ. Nếu chỗ nào khỏe, tỷ cứ sai qua Tế Thế Đường tìm Đào đại phu, hoặc vọt thẳng sang ngõ Thường Thanh tìm ."
Phó Văn Vân thắc mắc: "Muội khám ở Tế Thế Đường nữa ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo xòa: "Mấy hôm nay đang vướng chút rắc rối, đành tạm thời ghé d.ư.ợ.c đường, ru rú ở nhà cho yên phận."
Trong bụng Phó Văn Vân dẫu lợn cợn thắc mắc nhưng cũng chẳng vặn vẹo thêm, gật gù đồng ý.
Đợi bóng Mãn Bảo khuất hẳn, nàng mới vẫy tay gọi Từ quản gia chuyện trò.
Phó ma ma căng ngang một bức bình phong giường mới thả cửa cho Từ quản gia bước . Nếp sống ở đây phần thoải mái, chẳng gò bó lễ nghi khắt khe như ở nhà họ Nhạc.
Phó Văn Vân dọ hỏi tin tức của song . Biết chuyện hai ngày nữa hai ông bà sẽ đáp xuống kinh thành, thấu đáo ngọn ngành cái chức Trưởng sử phụ mót từ , nàng mới trầm ngâm cất lời: "Sao Mãn tiểu thư nghỉ ngang ở Tế Thế Đường ?"
Từ quản gia khựng một nhịp tâu: "Theo như lời bọn họ lọt , dường như Bạch công t.ử và Mãn tiểu thư vô tình chọc giận Ích Châu vương và Thái hậu."
Phó Văn Vân hỏi: "Đám tráng đinh vạm vỡ mấy lôi ở xó nào thế?"
"Là mượn từ bạn đồng học của Bạch công t.ử, là con trai cưng của Kinh Triệu Doãn."
Khóe môi Phó Văn Vân khẽ nhếch, nàng : "Vậy phiền Từ quản gia cất công ngoài dọ thám xem bọn họ đắc tội với Ích Châu vương và Thái hậu ."
Từ quản gia đắn đo: "Tiểu thư , ngày mốt ngày dăm là Lão gia Thái thái tới , chúng cô thế cô lạ nước lạ cái, e là khó mà dọ la tường tận. Chi bằng ráng nhịn tới khi Lão gia đến, kiếm đường lên Lại bộ mà móc nối tin tức."
"Hà cớ chi bày vẽ lằng nhằng rườm rà? Đã cái Bạch tiểu lang quân đang mài đũng quần ở Quốc T.ử Học, ông cứ xách m.ô.n.g cổng Quốc T.ử Giám túm mấy đứa gia nhân chầu chực ở đó mà dò la. Còn mạn Tế Thế Đường thì cứ để Thu Nguyệt tiện đường mua t.h.u.ố.c mà hỏi han." Phó Văn Vân vạch rõ: "Ở cái đất kinh thành , rành rẽ đếm đầu ngón tay. Ngoài cái nhà họ Nhạc , thì chỉ còn mỗi nhóm bọn họ là quen thôi."
Từ quản gia buông tiếng thở dài thườn thượt lệnh lùi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1186-chuyen-tot.html.]
Mãn Bảo trèo lên xe ngựa, trút một dài nhẹ nhõm, khoái chí thốt lên: "Ổn thỏa , bắt đầu từ ngày mai chúng cứ đóng đô canh me ở thiên lao là xong."
Ân Hoặc phì châm chọc: "Ốc mang nổi ốc mà còn nhiệt tình lo chuyện bao đồng."
Mãn Bảo phản pháo ngay: "Sao bảo chuyện bao đồng chứ, Phó Nhị tỷ tỷ là bạn chí cốt của mà."
Bạch Thiện gật đầu hùa theo: "Một bạn giúp hốt bộn bạc."
Ân Hoặc tò mò: "Ngọn nguồn chuyện là ?"
Mãn Bảo hắng giọng ho khan, lẹ làng bẻ lái câu chuyện: "Chốn triều đình vẫn im lìm động tĩnh gì ? Rốt cuộc vụ án Ích Châu vương bao giờ mới định tội đây?"
Tới thời điểm hiện tại, Ân Hoặc chính là "đài phát thanh" thính nhạy nhất trong bọn họ. Không còn cách nào khác, Trang và Lưu lão phu nhân đều khăng khăng cho rằng nhiệm vụ của họ đến đây là chấm mút, thông tin bên lề giờ chỉ thầm thụt trao đổi với Hướng Lục gia, xì cho lũ trẻ ranh.
Là sợ họ rò rỉ tin tức.
Đám Mãn Bảo ấm ức lắm, họ trông giống mấy kẻ to mồm bép xép lắm ?
Sự thực chứng minh bọn họ đúng là thế thật. Ân Hoặc – mới tối hôm qua thề non hẹn biển với tổ mẫu sẽ giữ kín bưng – giờ huỵch toẹt : "Thái hậu đổ bệnh ."
Thấy bốn cặp mắt tròn xoe đồng loạt đổ dồn về , Ân Hoặc nghiêm túc khẳng định: "Đợt bà ốm thật chứ giả vờ . Nghe đồn bệnh tình nguy kịch lắm, tổ mẫu hai hôm tháp tùng các mệnh phụ cung diện kiến. Thái hậu tiều tụy già sọm cả chục tuổi so với hôm đại thọ, tóc trắng xóa qua một đêm. Tiêu viện chính giờ đóng cọc túc trực tại tẩm cung của Thái hậu, chẳng dám rời nửa bước."
Cậu tiếp: "Đến cả phượng thể của Hoàng hậu cũng sa sút. Thái hậu nhân lúc ốm đau lóc ỉ ôi cầu xin, thêm nữa là đám thổ phỉ tạo phản mạn Ích Châu vẫn áp giải về tới kinh, nên phán quyết tạm thời đóng băng. Tam tỉnh bắt tay rà soát những thế gia, quan , hào phú dây dưa dính líu với Ích Châu vương . Mấy vùng lân cận như Thái Nguyên rục rịch bắt đấy."
Ân Hoặc chép miệng: "Các lẩn quất bên ngoài nên đ.á.n.h thấy , hiện giờ trăm quan trong kinh thành ai nấy đều thắc thỏm âu lo mồ hôi hột. Suy cho cùng hồi Ích Châu vương sủng ái ngút trời, vô khối gia tộc từng lân la nịnh bợ."
Bạch Thiện là ngộ ngay: "Thế nên giờ khó mà định tội Ích Châu vương?"
Ân Hoặc khẩy: "Bảo khó thì cũng khó, mà khó thì cũng chẳng . Bá quan bá tánh đương nhiên trông mong sớm ngày phán quyết, bằng để dây dưa càng lâu càng bất lợi cho họ, lỡ mồm miệng Ích Châu vương tuột dốc lôi tuột thêm kẻ nào nữa thì . Ngặt nỗi Thái hậu chắn ngay cửa ải, Bệ hạ trị quốc bằng chữ Hiếu. Giờ phút dẫu là Ngụy đại nhân cũng chẳng dám mạnh tay ép uổng."
Bà mà giở trò ốm vờ, Ngụy đại nhân còn khuya mới ngán, ngay cả Lão Đường đại nhân cũng chả bận tâm. Khốn nỗi đợt bà ốm là ốm thật.
Lỡ dồn ép quá Thái hậu nghẻo thật, Hoàng đế rụng sợi lông nào thì tường, chứ cái mạng quèn của họ chắc chắn là đứt bóng.
Bạch Thiện rũ mi trầm tư, sực nhớ tới em họ Hướng đang đem giấu nhẹm, lắc đầu ngán ngẩm: "Có cảm giác quái gở thế nào , như thể chỗ nào đó ăn khớp."
Mãn Bảo đồng tình: "Ta cũng thấy lợn cợn y chang ."
Ân Hoặc vặn : "Có vì Thái hậu đúng?"
Bạch Thiện lắc đầu phủ nhận: "Thái hậu thì chuẩn bài , bà câu giờ mới là vấn đề. Ta thấy đúng ở đây là Hoàng đế, nhưng bảo đúng chỗ nào thì chịu, cứ thấy là lạ."
Bạch Nhị lang chưng hửng chen mỏ vô với vẻ mặt nghiêm nghị: "Ta thấy mấy mới là quái t.h.a.i dị hợm . Vậy nên cái vụ án ngày nào ngã ngũ là các ngày đó cúp học ở nhà?"
Giọng điệu của y sực nức mùi ghen tị mà chính y cũng chẳng mường tượng nổi: "Thế nếu Tết nó vẫn đắp chiếu phán, chả lẽ năm nay mấy ăn dầm dề ở nhà luôn ?"
Bạch Thiện bực với tay táng y một phát: "Thế thì báu bở lắm hả?"
Bạch Nhị lang ôm đầu la oai oái: "Không chuyện thì là cái quái gì nữa?"
Hẹn 8 giờ tối gặp nhé.