Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1187: Lần từ biệt cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:24:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khổng tế t.ửu cũng thầm nghĩ thể để Bạch Thiện cứ trốn học mãi . Ngồi nhà chầu chực mấy hôm rày, thấy bệnh tình của Thái hậu chẳng suy chuyển tẹo nào, bản án của Ích Châu vương cũng tạm thời đóng băng vô thời hạn, đó đám gia tộc dính líu rễ má bắt đầu thanh tra gắt gao.

 

Lại thêm tin tức báo về, ngoài mạn Ích Châu rục rịch áp giải đám thổ phỉ tạo phản quy án về kinh.

 

Khổng tế t.ửu bấm đốt ngón tay nhẩm tính, lỡ xuất phát ngay bây giờ thì bét nhất cũng chục ngày nữa mới lết thây về tới nơi.

 

Thế là ông ngẫm ngợi một phen, một mặt bảo học quan của lớp Giáp Tam quẳng thêm cho Bạch Thiện mớ bài tập mới, mặt khác đắn đo xem nên lùa cổ Bạch Thiện về trường học .

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Cốt lõi là đám Bạch Thiện chui khỏi ngục ba hôm mà chẳng thấy ma nào bén mảng tới kiếm chuyện sinh sự.

 

Cứ như thể để né cái hiềm nghi, tránh lũ Ngự sử vớ thóp tóm cổ, đến cả Thái hậu cũng chẳng thèm chọc ngoáy khó dễ gì sất.

 

Khổng tế t.ửu cứ cảm giác nếu ông dung túng cho Bạch Thiện xin phép trốn học miết, hóa Quốc T.ử Giám bọn họ rụt vòi e dè tên Ích Châu vương .

 

Huống hồ Bạch Thiện cứ lủi thủi chui rúc mãi như , thanh danh cũng mòn vẹt chẳng ít.

 

Trốn dăm ba bữa thì còn lấy cớ mới tù tĩnh dưỡng sức khỏe cho qua chuyện, chứ trốn lủi ba tháng năm tháng, thì mà thành trò hề cho thiên hạ .

 

Thế là Khổng tế t.ửu tính mót bước chân cung lượn một vòng. Chẳng dè ông kịp vọt vô, Hoàng đế truyền chiếu gọi ông nhập cung.

 

Cùng chung chuyến đò còn lũ trọng thần cốt cán như Ngụy Tri, Đường Huy...

 

Vừa thò mặt hoàng cung mới tá hỏa, nguyên một bầy Tông chủ của các thế gia như Triệu thị đều túm tụm quanh Thái hậu. Hoàng đế triệu bọn họ vô chung để xúm xít bàn luận vụ án của Ích Châu vương.

 

Lần kéo vô cung đông như trẩy hội, Thái hậu rũ rượi giường bệnh, rền rĩ níu kéo Hoàng đế lóc ỉ ôi ròng rã nửa ngày trời. Đám Tông chủ thế gia với đình thần cũng hùa theo khuyên can mỏi cả mồm rã cả bọt mép...

 

Rốt cuộc lúc mò mẫm xuất cung, Khổng tế t.ửu liền ném luôn câu chỉ thị cho tên hầu cận: "Truyền lời dặn học quan của lớp Giáp Tam cấp một, ới một tiếng cho Bạch Thiện xách m.ô.n.g học giùm."

 

Tên hầu thắc mắc: "Không trốn nữa hả ngài?"

 

"Trốn cái rắm, binh quyền cũng tước sạch, ngợm cũng tóm gọn , Bệ hạ tròn chữ hiếu thì vụ mười phần e là chìm xuồng cho xong chuyện."

 

Một khi dĩ hòa vi quý cho êm chuyện, thì với tư cách là khổ chủ như Bạch Thiện và Chu Mãn, dù trong lòng Ích Châu vương ngùn ngụt ghen tức căm phẫn đến nhường nào, thì giờ phút cũng tuyệt đối dám manh động giở trò đê tiện.

 

Thái hậu vì bịt mồm thiên hạ, rốt cuộc thể nào cũng tỏ thái độ ban ân huệ chiếu cố cho chúng, thì gì mà trốn chui trốn nhủi nữa.

 

Khốn nỗi, lúc nhóm Bạch Thiện lốc thốc cuốc bộ từ ngõ Nhị Liễu trở về, mới lãnh nguyên rổ bài tập mới toanh từ học quan phái mang tới, còn kịp thở dài ngao ngán thì lưng dính ngay cái thông báo bắt xách cặp học .

 

Bạch Thiện mặt mày ngơ ngác, ngó sang Ân Hoặc. Ân Hoặc lật đật dậy bảo: "Để về nhà hóng hớt tổ mẫu xem . Ngặt nỗi phụ dạo đang bận bịu bên ngoài, e là tin tức về đến nhà chập cheng đôi chút."

 

Bọn Bạch Thiện, Mãn Bảo đưa tiễn cửa: "Thế đành phiền ."

 

Sau khi Ân Hoặc khuất, Mãn Bảo hỏi: "Vậy ngày mai chúng còn ghé thiên lao nữa ?"

 

Bạch Thiện trầm ngâm giây lát quả quyết gật đầu: "Đi chứ, gì cũng đầu cuối. Chẳng biến cố gì, nhưng lỡ đóng kịch thì diễn cho trót luôn."

 

Bởi vì đinh ninh đây là mò tới thăm cuối cùng, dẫu cho bề trong chẳng mặn mà gì với cái bản mặt của Ba Phổ, Bạch Thiện và Mãn Bảo vẫn cất công sắm sửa cho một mâm cỗ ê hề. Tất nhiên, đính kèm thêm một phần dành cho mụ nữ tù nữa.

 

Nhận phần hậu hĩnh đến , Ba Phổ sững sờ hỏi : "Từ rày về các cắt đuôi thèm tới nữa ?"

 

Bạch Thiện gật đầu, cách một lớp song sắt, bệt ngay mặt Ba Phổ, thẳng thắn đáp: "Ngày mai cắp sách đến trường ."

 

Ba Phổ liền đưa mắt sang Mãn Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1187-lan-tu-biet-cuoi-cung.html.]

 

Mãn Bảo nhún vai: "Hắn học, còn cũng xắn tay áo tọa đường hốt t.h.u.ố.c. Tụi ngẫm , gặp âu cũng là duyên , nên hôm nay cố tình khao ngươi một chầu trò."

 

Ba Phổ liếc xéo sang hộp đồ ăn của ả nữ tù ở phòng giam đối diện, hất cằm hỏi kháy: "Cái nhà lao kẹt cứng , cớ gì chỉ nhét đồ ăn cho mỗi hai tụi tao?"

 

Bạch Thiện vốn tính thẳng ruột ngựa, toạc móng heo: "Cho ả là vì lòng trắc ẩn, tụi thấy ả tội bất chí t.ử, nhưng luật nước rành rành , tụi cũng đành lực bất tòng tâm. Còn cho ngươi là vì nể tình ngươi cũng coi như từng chìa tay giúp tụi một ."

 

Ba Phổ nhếch mép : "Bữa ả đó chẳng rỉ tai các rằng lừa các ?"

 

"Tụi tỏng chứ," Bạch Thiện nhạt: "Ngay từ đầu tụi đ.á.n.h thấy ngươi đang giở trò l.ừ.a đ.ả.o . Có điều, lừa thì tụi cũng vẫn đ.â.m đầu tới thăm ngươi, cốt để lòe thiên hạ bên ngoài lầm tưởng trò trống gì mờ ám thôi."

 

Ba Phổ bĩu môi: "Mấy cái thằng sách vở chữ nghĩa các chỉ rành cái thói vòng vo tam quốc."

 

Hắn cũng chẳng thèm đôi co, bứng ngay con gà hầm xé phăng ăn ngấu nghiến, nuốt nước bọt ừng ực càu nhàu: "Ăn nốt bữa nay mai bắt đầu ngậm đắng nuốt cay với rổ cám bã."

 

Khẩu phần ăn trong ngục chua chát vô cùng, bánh bao độn trấu, cháo loãng thì rặt mớ gạo mục, thế còn rửa chẳng sạch, lúc nào cũng bốc lên cái mùi ngai ngái khó ngửi.

 

Mãn Bảo tỉnh bơ buông một câu xanh rờn: "Dăm bữa nữa chẳng ngươi pháp trường lãnh án ? Tới lúc đó tha hồ mà ních đồ ngon."

 

Ba Phổ nghẹn ứ họng, miếng gà hầm tự dưng nhạt thếch trong miệng. Hắn găm cặp mắt vẩn đục lừ lừ Mãn Bảo, bỗng nhiên nhe răng nhạt: "Tiểu nương t.ử ghen ghét lắm hả?"

 

Mãn Bảo nghiêng đầu ngẫm nghĩ lắc đầu: "Cũng chẳng đến mức đấy, chỉ đơn thuần là ưa thôi. Ta từng sách thấy bảo kẻ phạm tội đều uẩn khúc phía , nên đ.â.m tò mò uẩn khúc của ngươi là gì?"

 

Ba Phổ lờ tịt câu hỏi, lật ngược vấn đề: "Thế bọn bay quẳng thiên lao? Lại còn tống cái gian buồng rộng rãi sướng rơn kế bên nữa chứ. Chắc mẩm nhà bọn bay thứ dữ quan to chức lớn đúng ?"

 

Mãn Bảo lắc đầu: "Nhà bần nông rớt mùng tơi, nghèo xơ xác chứ. Lúc ba ông trai, rặt lo ế vợ chẳng ma nào rước. Giờ còn vớt vát ông cả, cũng tới tuổi cập quan mà vẫn lủi thủi phòng gối chiếc."

 

Bạch Thiện đầu liếc nàng một cái, gật đầu cái rụp với Ba Phổ, bảo chứng cho lời của Mãn Bảo: "Lúc xưa nhà quả thực nghèo rớt mồng tơi."

 

"Nghèo?" Ba Phổ dán cặp mắt đầy hoài nghi rà soát Mãn Bảo từ đầu chí cuối.

 

Bạch Thiện mặt biến sắc tiếp: "Có điều lanh lợi thông minh, ưng bụng nên thu nạp đồ . Tổ mẫu cũng mến lắm, thế là cứ cặp kè học hành chung với luôn."

 

Ba Phổ gật gù: "Hóa tiểu nương t.ử đỏ gớm. Đã là thứ dân quèn, cũng chẳng dính líu tội g.i.ế.c phóng hỏa, thế quái nào đẩy cái thiên lao , mà còn ngài thượng quan thiên vị nữa?"

 

"Chắc tại tụi to gan vác đơn tố cáo Ích Châu vương, chọc trúng gai mắt bao nhiêu kẻ nên mới hưởng cái diễm phúc chăng." Thấy đối phương sắp lên thớt đến nơi, mấy chuyện giấu diếm gì cho mệt, vả Mãn Bảo đang ngứa ngáy tò mò cái vụ hành sự phạm tội của , bèn khoanh chân xếp bằng đối diện, lật bài ngửa: "Đấy, ngươi hỏi gì tụi sạch bách , tới phiên ngươi đáp lễ tụi chứ. Ngươi vì lẽ gì mà g.i.ế.c ?"

 

Ba Phổ câm nín một hồi lâu, xé thêm mảng thịt gà nhét tọt vô miệng nhai nhóp nhép, đoạn lầm bầm: "Để giữ cái mạng quèn thôi. Bọn nó tính bẩm báo quan lôi cổ , đoạt luôn cái mạng ch.ó của , thì đành hạ thủ g.i.ế.c chúng nó. Chứ bọn bay tố cáo Ích Châu vương tội trạng gì thế?"

 

"Cũng chẳng gì to tát, g.i.ế.c hại cha tụi , rắp tâm mưu phản càn. Tụi tình cờ nên lôi ánh sáng thôi." Mãn Bảo hồn nhiên đáp: "Bởi vì ăn trộm ? Trộm cắp vặt thì cùng lắm chỉ đày biệt xứ, vì trốn cái án lưu đày mà đang tâm đoạt mạng ?"

 

"Hừ," Ba Phổ khinh khỉnh: "Bị đày biệt xứ thì thà ăn một đao c.h.é.m phăng cái đầu cho rảnh nợ. Bị áp giải tận vùng biên ải xa xôi nô binh đớn hèn, đẩy xuống hầm mỏ đào than, cái đó mới gọi là sống dở c.h.ế.t dở. Ta mà cao chạy xa bay thì tha hồ tiêu diêu tự tại vô sự bình an, tự nhiên xuống tay thôi."

 

Mãn Bảo xong đành thở dài thườn thượt.

 

Ba Phổ phân bua: "Hừm, bọn bay cũng chớ vội phán tàn ác bạo ngược, ba cái thứ g.i.ế.c cũng ngữ chẳng gì sất."

 

"Thế cái gia đình bố thí cơm nước cho ngươi cũng thuộc loại chẳng ?"

 

Ba Phổ lầm lỳ một lúc lâu mới thốt lên: "Thằng con mụ vốn dĩ là một thằng đào binh đốn mạt, tính t.ử tế kiểu gì? Vốn dĩ cũng chả thèm đoạt mạng mụ già đó gì, xui xẻo mụ vô tình đụng cảnh đang hạ sát thằng con, cứ thế gào thét bù lu bù loa lên ầm ĩ. Bí bách quá đành xuống tay g.i.ế.c luôn mụ."

 

Hẹn gặp lúc mười giờ tối nhé.

 

 

Loading...