Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1191: Chủ ý
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:24:59
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Phó huyện lệnh khó coi, dậy định ngoài. Phó Văn Vân trấn an xong, thấy thế vội gọi: "Phụ xin hãy khoan."
Phó huyện lệnh : "Chuyện gì ?"
Phó Văn Vân đáp: "Nữ nhi chuyện thưa với ."
Nàng sang Phó thái thái: "Mẫu đường xa mệt mỏi, chi bằng về phòng nghỉ ngơi , để nữ nhi và phụ chuyện một lát."
Phó thái thái thấy thần sắc nàng bình tĩnh, bèn dặn: "Nhị nương, lúc con tuyệt đối mềm lòng. Nếu con ở hẳn kinh thành, cùng phụ và con ở xa, nhà bọn họ ức h.i.ế.p con, chúng cũng chẳng thể nào ."
Bà tiếp: "Phải đ.á.n.h cho bọn họ sợ một , để họ nhà xót con , mới dám khinh suất coi thường con nữa."
Bà hạ giọng: "Nam nhân đều thế cả, con lời , năm xưa cha con cũng chẳng kẻ gì."
Phó huyện lệnh thấy, nhịn ho khan một tiếng. Nói cái gì thế , ông hồi trẻ dù khốn nạn đến mấy cũng thể chuyện vợ ở nhà sinh khó mà bản chạy sách, càng đừng đến cái chuyện giữ con bỏ .
Phó Văn Vân nhỏ giọng đáp: "Nữ nhi , mẫu cứ yên tâm."
Phó thái thái ngần ngừ một chút, lau nước mắt ngoài. bà cũng nghỉ ngay mà chạy sang thăm cháu ngoại.
Phó huyện lệnh tiện đến quá gần, vẫn xuống bên bàn. Phó Văn Vân bảo Thu Nguyệt mới, lúc mới khẽ : "Phụ tin tức chấn động kinh thành dạo gần đây ?"
"Tin tức chấn động gì?"
Phó Văn Vân : "Do ngày sinh nở gần kề, dạo con chỉ quanh quẩn trong phòng, mãi đến hôm qua mới , trong tiệc thọ của Thái hậu xảy chuyện lớn."
Nàng ngước mắt Phó huyện lệnh: "Ích Châu vương phản ."
Phó huyện lệnh trợn trừng mắt, nghẹn lời hồi lâu. Mãi một lúc mới định thần , ông chớp chớp mắt hỏi: " chuyện đó thì liên quan gì đến ? Hiện giờ ở Miên Châu, mà là ở Kiến Châu cơ mà."
Huyện La Giang cách Ích Châu xa, lúc đó nếu Ích Châu vương mà phản, thì đối với nhà họ đúng là đại sự sống còn. bây giờ ông đang ở Kiến Châu, Kiến Châu cách Ích Châu xa tít tắp.
Ích Châu vương phản thì cũng đ.á.n.h lên phía Bắc, thể đ.á.n.h sang phía Đông , nên tính kiểu gì cũng chẳng liên quan đến Kiến Châu chứ?
Phó Văn Vân : "Là liên quan đến phụ , nhưng nếu liên quan đến cha chồng con, thì chẳng cũng sẽ liên quan đến phụ ?"
"Thông gia mới kinh Ngự sử lâu, dính líu chuyện đó ?"
Phó Văn Vân phân tích: "Phụ , theo con , vì nể mặt Thái hậu, Ích Châu vương dù giam trong cung nhưng mãi vẫn định tội. Triều thần đang vô cùng rầu rĩ vì chuyện ."
Phó huyện lệnh vẫn còn ngơ ngác: "Thế nên..."
"Mà Ngự sử trách nhiệm khuyên can, phụ , thấy nếu cha chồng con dâng sớ can gián Thái hậu thì ?"
Phó huyện lệnh bật thành tiếng: "Nhị nương, lấy cha chồng con đùa. Cho dù là đại triều hội, ông cũng chỉ xếp xó hàng cuối cùng, thể dâng sớ can gián Thái hậu ?"
Phó Văn Vân im lặng.
Thấy thần sắc con gái nghiêm túc, Phó huyện lệnh khựng , vẻ mặt cứng đờ: "Con thật ?"
Phó Văn Vân đáp: "Ngự sử trọng danh tiếng, đây chính là cơ hội để vang danh."
"Những khác trong triều chắc chắn cũng điều đó, Ngự sử dâng sớ can gián Thái hậu chắc chắn cũng ít, thông gia thể xuất chúng nổi bật lên ?"
"Chỉ cần dám liều mạng là ," Phó Văn Vân : "Con từng một câu chuyện, vị trung thần vì can gián quân vương mà đập đầu cột."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1191-chu-y.html.]
Phó huyện lệnh đập mạnh tay xuống bàn, mặt đỏ bừng, bật dậy quát lớn: "Hồ đồ!"
Ông trợn mắt con gái, khóe môi mím c.h.ặ.t: "Con, con thể..." Độc ác đến thế!
dù đây cũng là con gái ruột của ông, ông đau xót phẫn nộ, nhưng chẳng thể buông lời c.h.ử.i rủa.
Phó Văn Vân liền giải thích: "Phụ , là bảo cha chồng con đập đầu cột thật, những chuyện thế thể bộ tịch mà."
"Con nghĩ văn võ bá quan, nghĩ bệ hạ là đồ ngốc ? Diễn trò mà bọn họ ?"
"Nhìn thì , vốn dĩ cũng định giấu giếm bọn họ," Phó Văn Vân bình tĩnh : "Chỉ là bệ hạ đang cần một cái cớ mà thôi, thì cha chồng con cứ dâng cho bọn họ một cái cớ là ."
"Một sự mạo hiểm đổi lấy chiếc thang leo lên mây xanh, mấu chốt ở chỗ mỗi cân nhắc ," Phó Văn Vân : "Phụ , cha chồng con quan nhiều năm, tự toan tính của riêng , chúng cũng ép buộc ông ."
Phó huyện lệnh nàng với vẻ kinh nghi bất định: "Vậy con nhắc chuyện với ..."
Phó Văn Vân khẽ : "Nữ nhi chỉ nghĩ, cơ hội ngàn năm một. Nếu cha chồng con thể vững gót chân ở kinh thành, tiến thêm một bước, phụ ở địa phương cũng sẽ chỗ dựa. Bao năm qua những nỗ lực của phụ , nữ nhi đều thấy cả. Con em hàn môn vươn lên, cứ cố gắng là , mà còn xem thiên phú và cơ hội. Nhà họ Phó và nhà họ Nhạc đều xuất từ hàn môn, thiên phú ít hơn , thì đành nắm bắt cơ hội thôi."
Phó huyện lệnh vô cùng kinh ngạc. Ông luôn đứa con gái thứ hai thông minh, cũng nàng thích sách, và bản ông cũng thực sự nuông chiều, nên mới để nàng học cùng . ông vạn ngờ, nàng thể thông tuệ đến mức .
Cách thức như , đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng nghĩ nổi.
Một hồi lâu , Phó huyện lệnh mới cất giọng hỏi: "Vậy... chuyện con sinh khó thì ..."
Phó Văn Vân mỉm : "Lúc đó cha chồng con ở nhà, đây là của chồng. Phụ tiện mặt tranh cãi với bà , cứ để mẫu ứng phó. Còn về phần phu quân, lo ."
Phó Văn Vân khẽ thở dài: "Nữ nhi cũng thể hòa ly, vẫn sống tiếp qua ngày. Vậy nên tiện để chồng quá khó xử. Đối với bà thế, thì càng nên lôi cha chồng xuống nước. Về phần phu quân con, để đ.á.n.h thêm một trận xả giận con là ."
Nàng Phó huyện lệnh rành rọt: "Qua chuyện nữ nhi mới thấu hiểu, phụ chức cao vọng trọng, dù ở gần nữ nhi thì vẫn thể che chở cho con. Nếu , cho dù ở ngay sát vách, đối mặt với nhà chồng bất lực, e là cũng chẳng giúp gì. Vậy nên tiền đồ của phụ vẫn là quan trọng nhất."
Phó huyện lệnh kìm bước tới mấy bước, nắm c.h.ặ.t lấy tay Phó Văn Vân, trong lòng đau xót khôn tả. Sao đứa bé là con trai cơ chứ?
Phó huyện lệnh xót xa một chốc hỏi: "Vậy con nghĩ chuyện nên đề cập thế nào?"
"Ngày mai cha chồng con chắc chắn sẽ dẫn phu quân tới tận cửa nhận , phụ cứ thản nhiên chấp nhận. Việc bên ngoài hãy để Văn Hoa lo liệu. Người chỉ cần bàn bạc với cha chồng về tình hình triều đình, đưa vài lời khuyên can là . Còn , cha chồng con sẽ tự đường cân nhắc."
Phó huyện lệnh do dự: "Chuyện thành ? Không cần khuyên nhủ thêm ?"
Phó Văn Vân lắc đầu, mỉm nhạt: "Cha chồng con sẽ hiểu thôi."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Vị cha chồng của nàng tham vọng còn lớn hơn cha nàng nhiều. Ước nguyện lớn nhất đời của cha nàng chỉ là lúc sinh thời đến chức Thứ sử tứ phẩm là đủ, cho nên ông cứ mãi quanh quẩn ở các địa phương.
cha chồng nàng thì khác. Nàng bước qua cửa lâu, ông cách nào mà từ một quan viên địa phương thể điều động ngang hàng lên kinh Ngự sử.
quan chức địa phương kinh khó khăn đến mức nào, nàng theo cha bao năm nay tỏ tường. Huống hồ ông còn là điều động ngang hàng kinh, điều chẳng khác nào thăng chức.
Đã mang trong hoài bão lớn lao, thì sẽ bao giờ bỏ lỡ một cơ hội nào. Mà cơ hội, xưa nay luôn song hành cùng với hiểm nguy.
Nàng còn hiểu đạo lý , cha chồng nàng thể .
Đây chính là cao kiến mà nàng đặt vị trí của ông , vắt óc suy nghĩ suốt hai ngày mới nghĩ đấy.
Hẹn gặp lúc mười giờ tối.