Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1204: Nhắc nhở

Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:25:12
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái t.ử khựng bước, tò mò bọn họ: "Các ngươi đang gì đây, chuẩn bỏ trốn ?"

 

Đám đông ngẩng phắt lên, ngoại trừ Bạch Thiện, Mãn Bảo và Bạch Nhị lang, thì chẳng ma nào nhận ngài, nên Chu Ngũ lang và những khác chỉ liếc một cái tiếp tục cúi gằm mặt xuống đếm tiền. Hết cách , trí nhớ của bọn họ lắm, ngắt lời cái là quên ngay đếm tới .

 

Tám mươi lăm lạng chín mươi lạng nhỉ?

 

Ba Bạch Thiện phản ứng nhanh, luống cuống bò dậy từ đất hành lễ: "Tham kiến Thái t.ử điện hạ."

 

Số bạc tay nhóm Chu Ngũ lang trượt thõng xuống đất, họ khiếp đảm ngẩng lên chằm chằm Thái t.ử, giờ thì đầu óc trống rỗng, chẳng còn nhớ nổi đếm bao nhiêu nữa.

 

Mấy cũng buồn dậy, thuận thế từ tư thế xổm chuyển sang quỳ rạp xuống.

 

Thái t.ử phất tay miễn lễ cho họ, kéo một chiếc ghế qua xuống, hất cằm hiệu cho Bạch Thiện trả lời.

 

Bạch Thiện bèn tường thuật chuyện tiền thưởng hôm qua, trình bày: "Khoản tiền hai nhà chúng chia đôi, hiện đang đếm tiền mà Mãn Bảo định giao cho nhà ."

 

Thái t.ử liếc mắt qua đống vàng bạc vung vãi đất, bĩu môi: "Chỉ tầm bốn trăm lạng vàng thôi mà, so đo tính toán mấy thứ cỏn con ?"

 

Mãn Bảo xị mặt vui: "Chỗ gần như là bộ tài sản tích cóp của đấy, ky cóp mấy năm trời mới , tính toán cho ?"

 

Thái t.ử xua tay: "Thôi bỏ , Hoàng hậu long thể bất an, dạo ăn uống kém, ngủ ngon giấc, ngươi chữa khỏi cho , thưởng ngươi năm trăm nén vàng."

 

Mãn Bảo chớp chớp mắt, lòng rung rinh dữ dội, nhưng bản tính nàng vốn là đứa trẻ thành thật, cuối cùng vẫn lắc đầu thở dài: "Không , bệnh của Hoàng hậu dễ trị dứt điểm thế , giỏi lắm chỉ thể thuyên giảm thôi, vẫn cần Tiêu viện chính và thái y hỗ trợ thêm."

 

"Vậy thì thuyên giảm ." Mặc dù hụt hẫng, nhưng Thái t.ử vốn chuẩn tinh thần từ , nên cũng nhanh ch.óng đổi mục tiêu.

 

Mãn Bảo lập tức đáp: "Vậy thì thành vấn đề, ngày mai sẽ tiến cung châm cứu cho Hoàng hậu."

 

Thái t.ử nhíu mày: "Nhất định châm cứu ?"

 

Mãn Bảo khẳng định: "Kết hợp châm cứu là phương pháp tối ưu nhất, bằng thì phương t.h.u.ố.c Tiêu viện chính bọn họ kê cũng chẳng kém cạnh gì phương t.h.u.ố.c của ."

 

Thái t.ử liền sa sầm mặt mũi. Nếu mẫu hậu để Chu Mãn khám bệnh lúc , thì chắc chắn sẽ chịu gặp nàng .

 

Gia đình bọn họ đều chung một khuôn, tính tình ai nấy đều bướng bỉnh cứng đầu.

 

Thế là Thái t.ử day trán một lúc : "Được , sẽ nghĩ cách để ngươi tiến cung, nhưng ngươi cải trang ngụy trang một phen."

 

Bạch Thiện cau mày: "Tại ? Nàng thể đường đường chính chính gặp , đây nàng từng khám bệnh cho Hoàng hậu mà."

 

Thái t.ử liếc , : "Tuy hiện giờ Hoàng tổ mẫu đang bệnh nặng, nhưng bệnh đến mức hồ đồ, hiện tại bà ghét các ngươi. Các ngươi ở ngoài cung thì thôi, lỡ hiên ngang tiến cung, ngươi xem bà triệu gọi các ngươi đến răn dạy một phen ?"

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện đồng loạt rùng ớn lạnh, lập tức gật gù vẻ đăm chiêu sâu sắc: "Cải trang cũng , thể khám bệnh cho Hoàng hậu nương nương là vinh hạnh của bọn ."

 

Thái t.ử mới hài lòng, phẩy tay: "Yên tâm, tiền thưởng sẽ thiếu cho ngươi."

 

Thái t.ử trao đổi xong công sự, dậy định rời , Bạch Thiện liền dẫn đầu khom lưng tiễn khách.

 

Thái t.ử bỗng khựng , ngoái đầu bọn họ, hỏi: "Gan các ngươi quả thực lớn lắm, nhưng hành sự vẫn quá bốc đồng, thời điểm lựa chọn cũng chẳng mấy khôn ngoan."

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo thầm mắng trong bụng: Chẳng tất cả đều vì ngài và Tam Hoàng t.ử ?

 

Dù hai chứng cứ xác thực, nhưng qua vài lời bâng quơ hóng hớt từ Ngụy đại nhân và Lão Đường đại nhân, họ cũng lờ mờ đoán Hoàng đế sở dĩ dung thứ nổi Ích Châu vương, đến cả lễ mừng thọ của Thái hậu cũng cấm tham dự, cốt lõi là vì Thái t.ử và Tam Hoàng t.ử.

 

bộ dáng Thái t.ử lúc , dường như vẫn chẳng gì sất.

 

Thái t.ử bày dáng vẻ lo nghĩ cho họ, thấm thía răn dạy: "Chuyện lắng xuống , các ngươi nhất nên rời khỏi kinh thành một thời gian, đợi lớn hơn chút nữa hẵng ."

 

Bạch Thiện ngẩng đầu hỏi: "Vì ạ?"

 

Thái t.ử khẽ nhếch khóe môi: "Các ngươi những gia tộc liên lụy bao nhiêu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1204-nhac-nho.html.]

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Bạch Thiện và Mãn Bảo đồng loạt lắc đầu, bọn họ chỉ chăm chăm dán mắt mỗi Ích Châu vương thôi.

 

Thái t.ử giải thích: "Các quan viên và gia tộc ở Lũng Hữu, Kiếm Nam, thậm chí là vùng Giang Nam đều kéo , càng đừng đến những thương nhân thu gom vận chuyển lương thực, mua sắm chiến mã cho mấy năm nay. Trong đông đảo như , ai mà lường bao nhiêu kẻ đang mang lòng thù hận các ngươi. Các ngươi ở kinh thành chính là cái bia ngắm. Nên đợi vụ êm xuôi, các ngươi cứ cao chạy xa bay , đợi mười năm tám năm , thời gian trôi qua đủ lâu, thế nhân quên lãng gần hết thì các ngươi hẵng kinh."

 

Hiển nhiên Bạch Thiện và Mãn Bảo hề tính xa đến bước , nhất thời há hốc mồm kinh ngạc.

 

" khi , ngươi trị khỏi cho mẫu hậu ," Thái t.ử sang Mãn Bảo.

 

Mãn Bảo định lên tiếng, Thái t.ử sực nhớ , giơ tay ngắt lời: "Ta quên mất, trị khỏi , ngươi hãy truyền thuật châm cứu đó cho một cung nữ, để ả chuyên trách việc châm cứu cho Hoàng hậu là ."

 

Thấy Mãn Bảo trợn mắt tiếng nào, Thái t.ử liền phật ý: "Sao, ngươi cam lòng?"

 

"Cũng hẳn là , chỉ đột nhiên nhớ , trong Thái y viện chẳng y nữ ?"

 

Thái t.ử điềm nhiên đáp: "Có y nữ, nhưng bọn họ chuyên phục vụ cho các phi tần sinh nở và ở cữ, giỏi lắm chỉ rành chút đỉnh y lý và nghệ thuật hầm t.h.u.ố.c bổ, chứ để trị bệnh thì còn cách xa vạn dặm."

 

Mãn Bảo bắt bẻ: "Thế thì dạy các nàng , cớ chọn một cung nữ chẳng gì để dạy từ đầu?"

 

Thái t.ử ngẫm cũng thấy lý: "Cũng , đưa y nữ tới cho ngươi tuyển chọn, ngươi chọn lấy hai tận tâm mà truyền thụ, cố gắng bồi dưỡng cho thành tài."

 

Nói xong, liền xoay thẳng.

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo tiễn đến cửa lớn.

 

Thấy bóng khuất, Bạch Nhị lang lập tức phịch xuống ghế, vuốt n.g.ự.c thở hắt : "Thật là, tới nhà mà cũng thèm báo một tiếng?"

 

Nhóm Chu Ngũ lang thì bệt hẳn xuống đất, lúc vẫn còn chút mơ màng: "Chúng diện kiến Thái t.ử ?"

 

Bạch Nhị lang đối diện gật đầu xác nhận.

 

Chu Lập Trọng nhịn tò mò hỏi: "Chính là con trai của Hoàng đế lão gia t.ử đó hả?"

 

Bạch Nhị lang gật đầu.

 

Chu Lập Uy nuốt nước bọt: "Là Thái t.ử đấy, chính là Hoàng đế, trời đất ơi, chúng gặp Hoàng đế tương lai ."

 

Lần Bạch Nhị lang gật đầu nữa. Y dáo dác xung quanh, thấy nhà mới hạ giọng rỉ tai: "Vẫn chắc , đừng mừng vội."

 

Chu Lập Quân cũng thì thầm tọc mạch: "Có ngài Thái t.ử lòng dân, nên nguy cơ mất ngai vàng ?"

 

Một tiếng ho hắng vang lên từ trong thư phòng, mấy cái đầu đang chụm buôn chuyện lập tức tản , ai nấy đều ngay ngắn , cúi gằm mặt xuống vờ vịt chăm chỉ đếm tiền.

 

thực chất họ chỉ vân vê mấy thỏi vàng bạc trong tay vuốt ve, mù tịt chuyện đếm đến bao nhiêu. Thôi xong, nai lưng đếm từ đầu .

 

mà tâm trạng lúc của bọn họ cũng chẳng còn hào hứng gì cho cam.

 

Là vị Hoàng đế tương lai đấy, cho dù lỡ lên ngôi báu, thì ít phận Thái t.ử rành rành đó cũng đủ để bọn họ lôi nổ banh xác suốt nửa đời với dân làng .

 

Riêng Bạch Nhị lang chú tâm việc đếm tiền. Y ngay cả Hoàng đế cũng từng diện kiến , , chiêm ngưỡng cả lố hoàng gia cơ, nên cũng chẳng thấy gì to tát đáng để căng thẳng.

 

Bạch Thiện và Mãn Bảo , mặt mày điềm tĩnh xuống bồ đoàn tiếp tục công cuộc kiểm kê tài sản.

 

Bạch Nhị lang dán mắt hai họ hỏi: "Vậy đợi khi nào Ích Châu vương sa lưới, chúng sẽ cuốn gói khỏi kinh thành ?"

 

Bạch Thiện tung tung thỏi vàng trong tay, nhạt: "Gấp gáp gì, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, nhưng hảo ý của ngài chúng xin ghi nhận."

 

Mãn Bảo gật đầu tán thành.

 

Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều.

 

 

Loading...