Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1213: Dự tính
Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:14
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế vẫn quỳ rạp đất, cất giọng não nề: "Tấm lòng mẫu thương yêu nhi thần, nhi thần đều thấu tận tâm can, tựa như cái cách nhi thần dốc lòng yêu thương Thừa Minh và A Lý ."
Thái hậu vẫn lưng, lạnh lùng đáp.
Hoàng đế vẫn quỳ, thấp giọng bộc bạch: "Mẫu hậu, tường tận Lão Ngũ từ ngày hồi kinh giở những trò quỷ quái gì ? Nó ngấm ngầm xúi giục, châm ngòi ly gián để Thừa Minh và A Lý c.ắ.n xé lẫn . Thừa Minh mòn mỏi bao năm mới mụn con..."
Thái hậu nhịn nữa, ngoắt nhổ toẹt một bãi nước bọt, đay nghiến: "Hai thằng con con c.ắ.n xé , con đổ vấy lên đầu con ? Nếu con cố tình níu kéo A Lý, cấm cản nó phiên vương, còn sủng ái nó lên tận trời xanh, gieo rắc đầu nó những ảo vọng viển vông, thì nó dám tơ tưởng đến cái ngai vàng ?"
Bà chỉ thẳng tay mặt Hoàng đế, mắng xối xả: "Ta tỏng, con vốn dĩ chướng mắt con từ lâu , bằng con chẳng vội vàng tống khứ Ân Lễ ngoài. Con ủ mưu từ khi nào? Là đợt lén lút vi hành xuống Kiếm Nam Đạo hai năm , còn từ thuở nảo thuở nào?"
Hoàng đế nghẹn họng, câm nín.
Thái hậu còn định sỉ vả thêm, nhưng sực nhớ tới ba con Ứng thị đang nhốt trong lãnh cung, bà bèn nuốt bực trong, tém những lời thể đụng chạm đến ranh giới cuối cùng của Hoàng đế.
Bà cố kìm nén giọt nước mắt chực trào, phẩy tay đuổi khách: "Con , hôm nay thấy bản mặt con."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Hoàng đế vẫn lì lợm quỳ đó.
Thái hậu cũng chẳng buồn phí sức đuổi ngài nữa, cứ thế lưng xoay mặt trong. Hai con, một , một kẻ quỳ, tuy chung một tẩm điện nhưng tựa hồ cách biệt hai thế giới, xa xôi vạn dặm.
Vốn dĩ sức khỏe Thái hậu cũng tính là dẻo dai, chỉ vì dồn dập gánh chịu những cú sốc tinh thần, thêm tuổi cao sức yếu, nên mới đổ bệnh đột ngột.
Đêm khuya thanh vắng, bà bắt đầu thở dốc, miệng lảm nhảm mớ. Hoàng đế vội vàng lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay bà, hớt hải triệu thái y đến bắt mạch đút t.h.u.ố.c, lúc bà mới tạm yên .
Bệnh tình của Thái hậu cứ dở dở ương ương dai dẳng, Hoàng đế bèn ủy thác bộ việc triều chính cho Thái t.ử và nhóm đại thần Ngụy Tri xử lý. Còn bản ngài thì chuyên tâm cắm cọc ở tẩm cung Thái hậu để túc trực chăm bệnh.
Tam hoàng t.ử xin xỏ túc trực hầu hạ bệnh tình cũng Hoàng đế gạt phăng, ngay cả Hoàng hậu cũng chẳng phép bén mảng tới gần.
Chỉ duy nhất Ích Châu vương phi và Tiểu Quận vương là Hoàng đế nới lỏng đặc cách cho túc trực. Nhìn thấy đứa cháu nội bé bỏng, bệnh tình của Thái hậu mới phần khởi sắc đôi chút.
Ròng rã ba ngày liền, Hoàng đế túc trực tại tẩm cung Thái hậu, tiều tụy trông thấy, râu ria lởm chởm chẳng buồn cạo. Cảnh tượng khiến các đại thần khỏi chạnh lòng. Vài vị ngôn quan vốn định dâng sớ hạch tội Hoàng đế bất hiếu nay cũng âm thầm thu sớ , ngậm miệng thinh. Bọn họ tính đợi khi Hoàng đế mở lời xin xỏ ân xá cho Ích Châu vương mới lôi luật nước răn đe.
Ích Châu vương phi đưa chén t.h.u.ố.c cho Tân Khánh, khẽ dặn dò: "Dâng cho Hoàng tổ mẫu con, cẩn thận kẻo sánh."
Tân Khánh gật đầu ngoan ngoãn, cẩn thận bưng bát t.h.u.ố.c dâng lên Thái hậu.
Thái hậu đón lấy, uống cạn một , đưa tay xoa nhẹ lên chiếc đầu nhỏ của Tân Khánh, trầm giọng : "Ngoan lắm."
Thấy Tân Khánh khẽ rụt , bà đầu sang thì thấy Hoàng đế đang bước từ ngoài cửa. Bà lập tức thu nụ , đưa bát t.h.u.ố.c rỗng cho Tân Khánh, thấp giọng bảo: "Con và mẫu cứ lui về nghỉ ngơi ."
Tân Khánh ngoan ngoãn lùi hành lễ, sang dập đầu thỉnh an Hoàng đế.
Hoàng đế hiền từ đỡ Tân Khánh lên, thái độ đối với Ứng thị cũng vô cùng hòa nhã. Hai con cẩn trọng cáo lui.
Đợi đến khi họ khuất bóng, Thái hậu mới cất lời: "Quan tài đến ?"
Hoàng đế vội đáp: "Ngày mai là tới kinh thành ạ."
Thái hậu nhắm mắt một lát hỏi: "Ngươi định liệu xử trí thế nào?"
Hoàng đế rũ mắt đáp: "Hạ táng theo lễ nghi thứ dân ạ."
Thái hậu trợn mắt Hoàng đế, hồi lâu mới nở nụ t.h.ả.m thiết: "Ngươi tay gọn ghẽ thật đấy."
Hoàng đế phân trần: "Mẫu hậu, phạm tội mưu phản."
"Mưu phản thì tru di tam tộc, ngươi định lôi cả c.h.é.m luôn ? Đừng quên, ngươi cũng trong tam tộc đấy!" Thái hậu nay từng tin mớ luật lệ phép tắc sáo rỗng. Nếu thế gian cứ răm rắp theo luật lệ thì họ còn mẻ đầu sứt trán tranh giành ngai vàng, thâu tóm quyền lực để gì?
Thái hậu im lặng một lát tiếp: "Lễ thứ dân thì lễ thứ dân, nhưng nó bồi táng ở Hiến Lăng."
Đó là lăng tẩm của Tiên đế, nơi bà cũng sẽ an nghỉ khi quy tiên. Và Tiên Tam hoàng t.ử khi mất cũng Tiên đế quyết định cho bồi táng tại Hiến Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1213-du-tinh.html.]
Hoàng đế chỉ chần chừ giây lát gật đầu chấp thuận.
Lúc Thái hậu mới đề cập đến vấn đề bà trăn trở nhất: "Vậy còn Tân Khánh và Vân Phượng, ngươi định xử trí ?"
Hoàng đế đáp ngay: "Tân Khánh hãy còn nhỏ dại, trẫm tính phong Đệ Châu vương. Nếu mẫu hậu nỡ xa nó, cứ giữ bên nuôi nấng. Đợi nó thành gia lập thất cho Đệ Châu cũng muộn."
Thái hậu thoáng thảng thốt, cất tiếng hỏi: "Đệ Châu ở phương nào?"
Hoàng đế giải đáp: "Gần mạn Thương Châu, cách Bột Hải chẳng xa. Thập nhị hiện trấn giữ Lai Châu cũng gần đó, thúc cháu thể nương tựa, bề bề chăm sóc lẫn ."
Xa xôi quá đỗi...
Thái hậu dẫu lòng nghĩ nhưng chẳng buồn . Bà gật gật đầu, tựa gối ôm, hồi lâu mới cất tiếng: "Ngày mai, ai gia sẽ cử một ma ma nghênh đón..."
Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng lời.
Khóe miệng Thái hậu khẽ nhếch lên chua chát. Đây âu cũng là một vụ giao dịch ngầm giữa hai con. Hoàng đế mở đường sống cho Tân Khánh, bù Thái hậu nín nhịn, chọc ngoáy vụ mưu phản của Ích Châu vương.
Bằng , chỉ cần bà hé răng buông một câu nghi ngờ Hoàng đế cướp ngôi vụ Ích Châu vương phản uẩn khúc gì mặt bàn dân thiên hạ, Hoàng đế ắt sẽ nước bọt của thiên hạ dìm c.h.ế.t trôi. Đến muôn đời còn hậu thế đem tế sống.
Hoàng đế mệt mỏi lê bước về điện Thái Cực.
Hoàng hậu đích hầu hạ ngài cởi bỏ ngoại y, xua tay cho đám cung nhân lui hết ngoài.
Bà bưng chậu nước nóng đến để ngài ngâm chân. Lúc , cảm nhận lòng bàn chân xoa bóp đến phát đau, Hoàng đế mới sực tỉnh. Ngài vội vàng nắm lấy tay Hoàng hậu, kéo bà xuống bên cạnh: "Đừng bận bịu nữa, để trẫm tự ."
Thấy ngài cứ nhíu c.h.ặ.t đôi mày, Hoàng hậu hạ giọng hỏi han: "Mẫu hậu vẫn chịu buông lời xuôi tai ? Hay là để tới..."
Hoàng đế lắc đầu cự tuyệt: "Mẫu hậu nhận lời , ngày mai chỉ phái một ma ma mặt dòm ngó thôi."
Ngài siết nhẹ tay bà, dịu dàng bảo: "Trong lòng bà vẫn còn ôm mối hận. Nàng thể yếu ớt, dăm bữa nữa cứ yên trong điện mà tịnh dưỡng. Mọi chuyện bên đó cứ để Thái t.ử phi lo liệu là ."
Hoàng hậu liếc xéo ngài một cái: "Chàng thì rành xót xa cho , nhưng Thừa Minh nó chả xót vợ nó?"
Hoàng đế bật xòa: "Nàng còn tưởng đang độ thanh xuân phơi phới chắc? Mấy cái việc cứ giao cho đám trẻ ranh tụi nó . Thừa Minh mà xót vợ thì nàng cứ việc chỉ bảo nó, bảo Lão đại gia dắt theo đám con dâu của Lão tam qua phụ một tay gánh vác là xong."
Hoàng hậu phì .
Đôi phu thê già cứ thế tìm niềm vui trong nỗi nhọc nhằn, đùa một chốc nép . Hoàng hậu ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Hoàng đế, thủ thỉ: "Nhị lang , cũng đừng quá bận tâm đến mớ bình phẩm của đám triều thần. Công tội đúng sai chỉ đong đếm qua miệng lưỡi bọn họ, mà cốt yếu là bách tính."
Hoàng đế khổ: "Trăm năm , trẫm e là sẽ mang danh hôn quân tội mất thôi."
Ngài ho khan một tiếng, ướm lời: "Nàng bảo trẫm sai Thái sử lệnh sửa chút ít ghi chép sử sách thì nhỉ?"
Hoàng hậu: ...
Bà bật ngán ngẩm: "Từ thời Hán đến nay, đám sử rặt khoái xài cái kiểu ghi chép Xuân Thu b.út pháp, chuyên giấu giếm tội của đế vương. hễ là giấu thì ắt ngày lòi đuôi, cần gì mua việc , bóp nghẹt đời chi?"
Hoàng đế bĩu môi, vẫn phục. Ngài vẫn nung nấu ý định triệu Thái sử lệnh hầu chuyện tào lao.
Hoàng hậu cũng chẳng thèm ép uổng ngài, cứ rỉ rả tiếp tục: "Nếu Bệ hạ cảm thấy phiền não ngột ngạt, chi bằng nhân lúc rảnh rỗi xuất cung dạo chơi một phen. Hai năm khi từ Kiếm Nam Đạo hồi kinh, chẳng ngài từng cảm thán rằng: ba năm giam trong cung cấm chẳng bằng một tháng vi hành ngoài nhân gian ?"
Hoàng đế nín lặng, hồi tưởng chuyến xuôi nam Kiếm Nam Đạo hai năm . Dọc đường, ngài chứng kiến đủ hỷ nộ ái ố, thấy đám dân đen gặp nạn vật lộn mưu sinh, thấy sự kiên cường, khổ đau và những ước vọng chân thành của họ...
Ngài mím c.h.ặ.t môi, buông lỏng đôi vai Hoàng hậu, : "Đại Tấn lập quốc mới ngót hai mươi bốn năm, thế mà đám sĩ hào phú hào khắp nơi rắp tâm vơ vét ruộng đất. Lão Ngũ lật tẩy cũng chỉ vì cái tội nuôi tư binh mưu phản. Ở những góc tối rờ tới, đố còn bao nhiêu chuyện tày đình tương tự."
Ngài tiếp: "Quản trị bách tính giống trò đ.á.n.h đ.ấ.m ngoài sa trường. Đánh giặc thì thể xài sức trâu sức ngựa mà thắng, chứ trị dân thì thể. T.ử Đồng , trẫm tống cổ Thừa Minh xuất kinh rèn giũa một chuyến."
(Đang cúp điện, gõ bằng điện thoại mỏi tay dã man, nên tui quyết định đợi điện mới chương tiếp theo. Đừng hỏi chương mấy giờ lên sóng, vì con bé cũng mù tịt luôn. Dù trong nhóm báo tầm 2 giờ chiều là điện , nhưng tui cứ linh cảm là chuẩn giờ . Giống y hệt cái lịch đăng truyện của tui đó, ha ha ha ha.)
Hẹn gặp lúc 4 giờ chiều nhé.