Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1221: Không chắc chắn

Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:22
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo ngờ vực lườm Đinh đại phu: "Đinh đại phu, ngài... cũng chữa trị ?"

 

Nụ mặt Đinh đại phu tắt ngấm, ông nghiêm giọng : "Chu tiểu đại phu, đùa kiểu đó vui . Ta hỏi là vì trong tay cũng đang một ca bệnh tương tự."

 

Nói xong câu , ông toe toét , xán gần: "Chu tiểu đại phu, bệnh án của bệnh nhân đó..."

 

Mãn Bảo lập tức che tịt cuốn bệnh án , vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt: "Không , bí mật của bệnh nhân thể tiết lộ bừa bãi? Ngoại trừ Trịnh đại chưởng quỹ, đéo ai phép ngó ngàng."

 

Đinh đại phu: ... Ngày thường cũng thấy nhóc chần chừ lôi bệnh án tham khảo học hỏi, giờ bày đặt giá cái nỗi gì?

 

Ông chỉ xác nhận cái mạch án thôi mà!

 

Cho dù đéo thèm đưa ông coi, ông cũng tự đoán mò quá nửa chứ bộ?

 

Đang lúc Đinh đại phu phân vân xem nên nhây thêm chút nữa , thì tấm rèm vén lên. Thi Đại Lang thò đầu , thấy Đinh đại phu đang chình ình trong phòng khám liền vẻ gượng gạo: "Chu tiểu đại phu, ngài, ngài rảnh ?"

 

Đinh đại phu thấy liền thẳng lưng, ho khan một tiếng, vuốt râu với Mãn Bảo: "Thôi, Chu tiểu đại phu cứ việc ."

 

Mãn Bảo gật đầu lia lịa, vẫy tay gọi Thi Đại Lang: "Lần tới trễ ?"

 

Thi Đại Lang dắt cô vợ Liễu Nương từ bên ngoài . Gương mặt thấp thỏm mong chờ, ái ngại: "Chu tiểu đại phu, ngài tiện thể khám luôn cho vợ ?"

 

Mãn Bảo Liễu Nương, biểu cảm của hai vợ chồng, mập mờ đoán ngọn nguồn, liền vẫy tay: "Tới đây xem nào."

 

Thi Đại Lang vội vàng dìu Liễu Nương xuống bàn.

 

Liễu Nương cũng vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn chìa tay , lí nhí giải thích với Mãn Bảo: "Ta cứ đinh ninh là ăn nhầm thứ gì đó ôi thiu nên hôm nay mới buồn nôn. Cơ mà chồng một mực khẳng định mang thai, nên..."

 

Mãn Bảo đặt tay lên mạch của nàng, bắt mạch một hồi lâu hỏi han thêm vài câu.

 

Nửa buổi, nàng vuốt trán, bảo Thi Đại Lang đang ôm mộng chờ đợi bên cạnh: "Huynh đưa tay đây xem thử."

 

Thi Đại Lang thất vọng tràn trề, hỏi: "Thật sự là ăn bậy đau bụng thôi ?"

 

Mãn Bảo thủng thẳng: "Thời gian còn ngắn, tạm thời phán chắc . Nên bắt mạch ."

 

Khám t.h.a.i thì chỉ cần bắt mạch phụ nữ thôi ?

 

Bắt mạch cho thì cái tích sự gì?

 

Thi Đại Lang vẫn ngoan ngoãn chìa tay cho nàng bắt mạch.

 

Mãn Bảo bắt mạch cho xong, quăng vài câu hỏi. Nàng suy nghĩ một chút, sang bắt mạch Liễu Nương. Một lúc , nàng mới sang Thi Đại Lang: "Tình hình của khởi sắc nhiều. Còn mạch tượng của Liễu Nương thì giống đau bụng do ăn bậy. cũng đéo bắt hỉ mạch, lẽ vì ngày tháng còn quá ngắn."

 

"Thế rốt cuộc nàng m.a.n.g t.h.a.i ?"

 

Mãn Bảo ngẫm nghĩ một hồi dậy tìm Đào đại phu.

 

Đào đại phu tiến bắt mạch cho Liễu Nương, vuốt râu thong thả : "Chớ nôn nóng, chớ nôn nóng. Khoảng mười ngày nữa kiểm tra. Giai đoạn cẩn thận giữ gìn, cấm xách đồ nặng, cấm nhanh, cũng cấm luôn chuyện chăn gối. Về ."

 

Phen chỉ Thi Đại Lang và Liễu Nương sốt ruột, mà ngay cả Mãn Bảo cũng bồn chồn. Đào đại phu bình chân như vại, hai bệnh nhân cũng đéo dám hối thúc.

 

Mãn Bảo suy nghĩ một lúc, cho Thi Đại Lang một đơn t.h.u.ố.c mới, dặn dò: "Cho dù t.h.a.i , vẫn tiếp tục nốc t.h.u.ố.c. Đây là toa t.h.u.ố.c cuối cùng đấy, bốc ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1221-khong-chac-chan.html.]

Đợi hai vợ chồng họ khuất, Mãn Bảo liền chớp chớp mắt sáng rực đối diện Đào đại phu chằm chằm.

 

Đào đại phu thừa nàng nhịn nổi, vuốt râu : "Chu tiểu đại phu , đại phu thì kiên nhẫn hơn cả bệnh nhân mới . Sau ..."

 

"Ngài cứ phán thẳng cho , khả năng nàng hỉ mạch là bao nhiêu phần trăm?"

 

Đào đại phu lắc đầu, thủng thẳng đáp: "Cứng đầu cứng cổ quá, cứng đầu cứng cổ quá..." Rốt cuộc vẫn đéo chịu hé răng.

 

Mãn Bảo lèo nhèo mãi, ông mới chịu nhả chữ: "Thời gian còn ngắn, nhưng dựa tình hình thì quả thật giống hoạt mạch... Nhóc đừng vội mừng. Lỡ nàng u uất trong lòng thì mạch tượng cũng hiển thị y chang. Giờ còn quá sớm, thể đóng đinh ."

 

Mãn Bảo híp mắt, gật đầu lia lịa: "Nếu ngài ba phần chắc chắn, thì thể suy sáu phần. Vì tình hình của Thi Đại Lang quả thật cải thiện rõ rệt."

 

Đào đại phu nhướng cao mày : "Nãy sắc mặt Thi Đại Lang vẻ ửng đỏ, mạch đập của phù táo ?"

 

"Thế á?" Mãn Bảo cãi: "Ta thấy sắc mặt bình thường mà, mạch đập cũng thực..."

 

Nàng lôi cuốn sổ ghi chép , lật đến bệnh án của Thi Đại Lang.

 

Đào đại phu rướn ngó . Thấy Mãn Bảo vẻ đéo bận tâm, ông mạnh dạn tiến lên hai bước xem cùng nàng, tiện thể đào sâu thêm về ca bệnh .

 

Đợi hai vị đại phu m.ổ x.ẻ xong, d.ư.ợ.c đồng của họ lượn lờ bên ngoài bao nhiêu vòng. Nghe tiếng tranh luận vẻ lắng xuống, Tiểu Thược mới thò đầu : "Đào đại phu, Chu tiểu đại phu, cơm nước nguội ngắt hết kìa."

 

Mãn Bảo lúc mới giật : "Ối, quá giờ Ngọ ."

 

Đào đại phu nhồi nhét hết bệnh án của Thi Đại Lang não, thỏa mãn dậy, dửng dưng : " thế, muộn . Chu tiểu đại phu dùng bữa cùng chứ?"

 

Mãn Bảo vội vàng dọn dẹp hòm t.h.u.ố.c: "Thôi đéo ăn nữa, nhường cho Tiểu Thược ăn . Ta cắm đầu chạy về nhà, ở nhà còn bệnh nhân chờ khám."

 

Tiểu Thược lập tức phi quầy lấy bọc t.h.u.ố.c gói ghém cẩn thận đưa cho Mãn Bảo: "Chu tiểu đại phu, đây là đơn t.h.u.ố.c sáng nay ngài mang tới."

 

Mãn Bảo nhận lấy, dặn Tiểu Thược: "Chiều nay chuẩn thêm ít t.h.u.ố.c mỡ nhé, ngày mai chúng qua Túc Quốc công phủ."

 

Tiểu Thược mỉm .

 

Lưu Quý đ.á.n.h xe ngựa chờ sẵn ngoài cửa y quán từ đời nào. Thấy Mãn Bảo mãi thò mặt , đinh ninh nàng vớ ca bệnh khó nhằn nên gật gù càng xe.

 

Mãn Bảo bước khỏi Tế Thế Đường, quét mắt một vòng, tìm thấy xe ngựa nhà liền tiến vỗ vai . Lưu Quý giật tỉnh giấc, vội vàng thả ghế đẩu cho Mãn Bảo lên xe: "Mãn tiểu thư, Trần và Khương đang ở nhà đấy, giờ nhà đang rộn ràng lắm."

 

Mãn Bảo: "Họ đến thăm ?"

 

Lưu Quý đáp: "Vừa thăm Trang , thăm luôn Hướng công t.ử. Hướng công t.ử sức khỏe yếu, chui tọt phòng nghỉ từ sớm ."

 

Trong lòng Mãn Bảo dấy lên dự cảm đéo lành.

 

Hướng Minh Học dẫu sức khỏe yếu đuối rớt mồng tơi thì cũng đéo nỡ chối bỏ cái ánh nắng vàng rực rỡ ngoài . Nhất là ánh nắng rạng rỡ của những ngày đông lạnh giá, sưởi ấm con tim bao. Từ dạo mưu đồ ám sát bất thành hồi tháng bảy, tống giam địa ngục tối tăm, đéo thấy mặt trời, nên giờ đây cơn khát khao ánh sáng của mãnh liệt lắm.

 

Hắn đành đoạn bỏ qua bầu trời hửng nắng để ru rú trong ổ, chung quy cũng tại Khương và mấy lão bám riết lấy tra khảo cái mớ truyện cổ tích mà đéo thể nào ráp nối cho khớp .

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Hắn mù tịt đéo đám Bạch Thiện thêu dệt mắm muối gì về . Sợ lỡ mồm phun bậy hỏng bét kịch bản của tụi nó, đ.â.m lòi đuôi, đành chơi bài chuồn, giả vờ cáo ốm đ.á.n.h bài chuồn về phòng.

 

Hướng Lục gia và Hướng Xương đéo nội tình, cứ nơm nớp lo sốt vó. Lúc Mãn Bảo bước , hai đang ủ rũ canh me giường Hướng Minh Học, miệng cứ chép miệng thở dài sườn sượt.

 

Hẹn gặp lúc 8 giờ tối.

 

 

Loading...