Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 1233: Muốn tặng ngươi
Cập nhật lúc: 2026-02-28 22:24:34
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão quản sự phán chắc nịch, cả ba con ngựa đều là tinh hoa của cái chuồng , nên giá chốt hạ là ba mươi nén vàng mỗi con.
Đệt, nếu Mãn Bảo tình cờ đụng mặt con ở xa mã hành, khéo ả tin sái cổ luôn . Mới cách dăm bữa nửa tháng, dẫu ngựa trượt giá lên hương thì cũng đéo thể nào đội giá lên hẳn hai nén vàng lẹ thế ?
Thế là Mãn Bảo xắn tay áo trả giá thẳng thừng: "Ba mươi nén vàng chát quá, kịch kim hai mươi tám nén thôi. Lại còn hốt một lúc ba con, tụi bây đéo bớt thêm chút đỉnh cho khách sộp ?"
Trình nhị phu nhân đang nhăm nhe móc hầu bao trả tiền cho Mãn Bảo liền khựng , trố mắt ả.
Lão quản sự cũng ngẩn tò te, rõ ràng đéo ngờ ả giở võ mặc cả ở cái chốn .
Ai dè Mãn Bảo dứt lời, Bạch Thiện và Bạch Nhị lang cũng gật đầu cái rụp. Xong hai gã bắt đầu nheo mắt săm soi, bới lông tìm vết ba con ngựa chấm, tiện tay đẩy luôn Đại Cát tiền tuyến bóc phốt.
Hết cách, ba đứa nó mù tịt vụ soi ngựa.
Đại Cát cũng đéo phụ lòng mong mỏi của mấy đứa, săm soi ba con ngựa từ đầu chí cuối, từ tuổi tác đến màu lông, vạch lá tìm sâu đéo sót chỗ nào.
Đối diện với một Đại Cát săm soi từng chân tơ kẽ tóc, lão quản sự rốt cuộc cũng lấy phong độ mặc cả. Thiệt tình, lão cọ xát trả giá với quản sự các nhà thì đéo thiếu, nhưng mặt mấy cô chiêu ấm thì đúng là đầu tiên lão ép giá. Bởi vì cái thể loại mò tới mã trường , còn nguyên dàn tùy tùng nhà họ Ân, Lưu, Trình, Hàn, Lý hộ tống, thì thiếu đéo gì tiền mà cò kè bớt một thêm hai?
Thế nên, ánh mắt cú vọ rực lửa của Bạch Thiện và đồng bọn, lão quản sự - kẻ vẫn còn mù mờ về phận thực sự của đám nhóc - đành run rẩy gật đầu đồng ý, đéo dám hó hé để Đại Cát móc mỉa thêm lầm nào nữa.
Nể tình cái lưỡi dẻo quẹo của Mãn Bảo, lão đành ngậm đắng nuốt cay bớt thêm một nén vàng nữa, chốt đơn hai mươi bảy nén một con.
Thế là cả ba đứa sướng rơn, tít cả mắt.
Mãn Bảo lén lút thì thầm với hai gã : "Con ngựa nâu đỏ hôm nọ thấy ở xa mã hành . Lúc đó là bạn của Tiểu Thược rao bán, giá hai mươi tám nén vàng. Rõ ràng là ổng thổi giá lên trời."
Giá bạn bè đưa thì đương nhiên là giá hữu nghị . Giờ hốt cái giá còn hời hơn cả giá bạn bè bớt một nén vàng, coi như tụi nó vớ bở to.
Bạch Thiện và Bạch Nhị lang lén lút giơ ngón cái cái rụp tán thưởng ả.
Ba đứa mãn nguyện hý hửng ký giấy biên nhận, dặn quản sự lết xác tới ngõ Thường Thanh thu tiền.
Lão quản sự cũng quen thói . Cái thể loại dạo phố lượn lờ mã trường cưỡi ngựa đ.á.n.h cầu, đéo ai rảnh háng vác theo đống vàng bạc nặng trịch gì?
Lão lướt mắt qua địa chỉ ghi giấy, chau mày thắc mắc. Nhà họ Bạch ở ngõ Thường Thanh, quen tai phết, nhưng vắt óc mãi đéo nhớ là nhà nào.
Trình nhị phu nhân lúc mới sực tỉnh, vội sai hạ nhân lật đật gom tiền. Bà kéo tay Mãn Bảo : "Chu tiểu nương t.ử, hứa tặng cô một con ngựa , tiền con ngựa để thanh toán cho."
Mãn Bảo dĩ nhiên là từ chối thẳng thừng. Mối quan hệ giữa hai chỉ rành rành là thầy t.h.u.ố.c và bệnh nhân. Thường ngày Trình nhị phu nhân cũng sòng phẳng tiền khám bệnh đéo thiếu một cắc, cớ ả dám nhận cái món quà k.h.ủ.n.g b.ố chứ?
Trình nhị phu nhân xòa: "Chu tiểu nương t.ử đừng từ chối nữa, đây cũng là chút tấm lòng thành của ."
Mãn Bảo kiên quyết đẩy : "Vô công bất thụ lộc, dám nhận trọng lễ của Trình nhị phu nhân ?"
"Làm là vô công chứ. Cô chữa khỏi bệnh cho , bệnh tình của chị em dâu trong nhà cũng do một tay cô lo liệu. Chút quà mọn cô xứng đáng nhận mà."
" các phu nhân cũng trả tiền khám cho rành rành đó cơ mà." Mãn Bảo vẫn một mực chối từ.
Trình nhị phu nhân hết cách, đành phóng ánh mắt cầu cứu sang Hàn đại nương t.ử.
Hàn đại nương t.ử liền lên tiếng: "Chu tiểu nương t.ử, thế thì cũng huỵch toẹt luôn. Muội ruột thịt của gả nhà họ Lý ở Ung Châu, hiện giờ đang m.a.n.g t.h.a.i gần tám tháng , nhờ cô sang đó xem mạch cho nó một chuyến."
"Hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-1233-muon-tang-nguoi.html.]
Hàn đại nương t.ử liếc mắt qua tờ biên nhận tụi nó ký, lờ mờ đoán sở thích của mấy đứa, phang luôn: "Hay thế , ba con ngựa coi như quà mắt của dành tặng ba vị. Chuyện còn , lúc nào rảnh rang chúng bàn bạc tiếp, thấy ?"
Bạch Thiện lập tức nhảy bổ can ngăn: "Đa tạ ý của Hàn đại nương t.ử, nhưng ngựa thì cứ để tự bọn mua là chuẩn bài nhất. Bà mời Mãn Bảo khám bệnh, thì cứ sắm sửa một phần lễ tạ hậu hĩnh cho là ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mãn Bảo và Bạch Nhị lang cũng gật đầu lia lịa. Bệnh khám mà hốt quà tạ ơn thì cái hệ thống gì?
Lại còn là cái món quà chát chúa thế nữa chứ.
Mãn Bảo thầm nhẩm tính giá trị ba con ngựa trong đầu, đéo kìm nuốt nước bọt ực một cái. Tám mươi mốt nén vàng đấy, tương đương với tám trăm mười lượng bạc trắng. Quả bệnh k.h.ủ.n.g b.ố cỡ nào mà vung tiền dữ ? Ả khám bệnh cho Hoàng hậu nương nương cũng đéo vớ bở mớ tiền khủng cỡ .
À đéo đúng, Thái t.ử từng chốt kèo ném cho ả năm trăm nén vàng cơ mà, nên cũng cửa đấy chứ.
Thấy ba đứa kiên quyết từ chối, Hàn đại nương t.ử và hội chị em cũng đéo thể ép uổng, đành ngậm ngùi tiếc nuối, chuyển ánh mắt dán con ngựa trụi lủi.
Đợi đến khi bọn Bạch Thiện mò về ngõ Thường Thanh, thanh toán sòng phẳng cho quản sự mã trường xong xuôi. Vừa mới sờ sờ vuốt ve con ngựa cưng, sướng rơn cả thì của Trình nhị phu nhân và hội chị em áp tải đến ba bộ yên ngựa và bàn đạp.
Ân Hoặc thấy trang tận răng, đến cả roi ngựa cũng đồng bộ nguyên set, liền bật : "Ban đầu còn định lục kho nhà chọn vài bộ yên ngựa tặng các , giờ xem đéo cần thiết nữa ."
Ba đứa lúc mới sực tỉnh. Nãy giờ mải mê ngắm ngựa, quên cmn mất vụ sắm yên ngựa luôn.
Lưu Hoán rành rẽ ngựa nghẽo hơn đám một tẹo. Dẫu y cũng cưỡi ngựa từ mấy năm . Bình thường y hiếm khi tự tậu ngựa, nhưng yên ngựa thì tự tay sắm vài bộ, nên là ngay.
"Cái yên ngựa là thấy êm đ.í.t , chất liệu da xịn xò đấy..."
Ân Hoặc sờ thử, cũng gật gù khen êm, hiệu đồng tình với ba đứa.
Bạch Thiện liền sang hỏi Đại Cát: "Món chát ?"
Đại Cát phán gọn lỏn: "Đéo rẻ ."
Mãn Bảo líu lưỡi: "Khám bệnh thôi mà, cứ vác mặt đến Tế Thế Đường mời là xong. Ta từ chối đéo mà bợ đỡ ác liệt thế ? Làm tim đập thình thịch, cứ thấy áy náy kiểu gì ."
Ân Hoặc bật : "Người cho thì cứ nhận . Thân phận cô giờ khác bọt , đoán mấy bả cũng nơm nớp lo sợ cô gác kiếm đéo đại phu nữa đấy."
Bạch Thiện thì chau mày đăm chiêu: "Thế bệnh nhân đó chắc đéo vấn đề gì nghiêm trọng chứ?"
Ân Hoặc trầm ngâm một lát phân tích: "Ngũ nương t.ử nhà họ Hàn đúng là gả nhà họ Lý ở Ung Châu thật. Tính cũng gọi một tiếng biểu tẩu đấy. Chuyện sinh nở... chẳng mấy ví von là dạo Quỷ Môn Quan , khéo vì thế mà rén chăng?"
Bạch Thiện chau mày suy nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định đéo tròng yên lên ngựa vội, phán: "Cứ cất , đợi Mãn Bảo khám xong cho bệnh nhân hẵng ."
Lưu Hoán thấy tụi nó vẫn ôm khư khư con ngựa đéo chịu buông, bèn đưa tay che trán than vãn: "Này mấy ông tướng, định trồng cây si ở đây đến bao giờ? Dẫu nắng mùa đông đéo thiêu rụi , nhưng chình ình phơi nắng giữa trưa thế mệt vãi lúa ."
Ba đứa Bạch Thiện lúc mới quyến luyến giao ngựa cho Đại Cát dắt về chuồng, mời cả đám hậu viện xơi c.h.é.m gió.
Trang tót ngoài thăm thú bạn bè, thế là tụi nó ngang nhiên chiếm đóng thư phòng, còn lôi cả Hướng Minh Học qua đàm đạo.
Lưu Hoán và Ân Hoặc dòm thấy Hướng Minh Học là mắt sáng rực như đèn pha. Đặc biệt là Lưu Hoán, suýt nữa thì nhào tới ôm chầm lấy. y ráng gồng giữ chút liêm sỉ, chắp tay hành lễ với Hướng Minh Học (đang Hướng Triều cõng) nhỏ nhẹ hỏi han: "Hướng công t.ử, thương tích của ngài ?"
Hướng Minh Học cứng đờ , đảo mắt đám Bạch Thiện một lượt mới khách sáo đáp lời Lưu Hoán: "Đã khá hơn nhiều, đa tạ Lưu công t.ử bận tâm."
Hắn dư sức tỏng, sự nhiệt tình chắc chắn là nhờ cái mớ tiểu thuyết thêu dệt mà .
Hẹn gặp lúc 10 giờ tối.